Polly po-cket
Niệm Mộ

Niệm Mộ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324880

Bình chọn: 9.00/10/488 lượt.

bàn chận đạp xuống mặt đấy liền tự động vươn tay kéo kéo ống quần Lâm Tiểu Tề, Lâm Tiểu Tề bèn khom người nắm lấy tay nó.

Theo sau là hai người phụ nữ vừa xuống xe, hình như là bà vú chăm sóc cho đứa bé kia, trong tay cầm hai cái va li.

Quản sự lập tức đi ra nghênh đón, người đàn bà được Chu Niệm gọi là vú Dư đi lên cúi chào Lâm Tiểu Tề, cười nói, “Sao ngài lại tự mình đưa Tiểu Hoành Hoành tiểu thiếu gia trở về, xin mau vào phòng nghỉ tạm, bên ngoài rất nóng.”

Lâm Tiểu Tề nhìn về phía Sở Mộ, hỏi, “Vị tiên sinh kia là?”

Sở Mộ liền tiến lên chào hỏi, “Xin chào, tôi là Sở Mộ.”

“Sở Mộ?” Lâm Tiểu Tề đưa mắt hảo hảo quan sát anh vài lần, hiện lên hưng phấn cùng tán thưởng nói, “Ánh mắt của anh Chu Niệm thật tốt a.” Rồi vươn tay, “Xin chào, em là Trần Nhiên, em đưa Tiểu Hoành Hoành trở về.”

Đứa bé kia nghe thấy có người gọi tên mình, bèn giương đôi mắt to trong veo nhìn Sở Mộ, thanh âm vừa nộn lại vừa nhu thuận, “Chào chú, con là Tiểu Hoành Hoành!”

Sở Mộ sửng sốt một chút, mới cười hồi đáp, “Xin chào tiểu bằng hữu!”

“Mọi người đều gọi con là Tiểu Hoành Hoành, còn gọi con là bảo bối ngoan, chú cũng gọi như vậy đi. Không nên gọi con là tiểu bằng hữu.” Thanh âm của tiểu hài tử nộn nôn dịu ngoan, khiến tất cả mọi người nở nụ cười.

Hiện tại Sở Mộ vẫn chưa rõ người đàn ông xinh đẹp này rốt cuộc là ai, cũng không rõ đứa bé được gọi là Tiểu Hoành Hoành này là con trai của người nào, thế nhưng, từ thái độ đối đãi của bọn người hầu, anh hiểu được vị trí hai người nọ ở trong ngôi nhà này là vô cùng cao quý.

Sở Mộ về phòng tắm rửa thay quần áo, người hầu gọi anh xuống lầu dùng cơm, nói rằng Chu Niệm đã trở về, đang ở trong phòng ăn dưới lầu.

Sở Mộ nhìn ra ngoài cửa sổ, gió đã bắt đầu thổi bên ngoài cánh cửa, cây cối trong sân cũng nhẹ lay động, trời càng thêm tối, một tia sấm sét chợt đánh qua, làm cho người ta cảm thấy mưa như sắp bổ xuống, khiến trái tim anh run rẩy, đáy lòng bỗng mơ hồ dáy lên một nỗi bất an, tần suất tim đập cũng thay đổi.

Mới đi vài bước, tiếng sấm sét lại nổ lên bên tai, Sở Mộ có thể cảm nhận được phiến cửa sổ cũng bắt đầu rung động, mà hàng cây xanh trong cơn gió lớn càng lay động mạnh hơn.

Xem ra, mưa sẽ lập tức hạ xuống.

Trời mưa cũng tốt, như vậy, khí trời sẽ mát mẻ thêm một ít!

Đi xuống lầu, Sở Mộ đi vào phòng ăn cùng người hầu.

Cửa sổ vẫn chưa đóng, gió thổi vào, Sở Mộ vừa tắm xong, tóc vẫn chưa khô hết, cơn gió bất chợt thổi đến, khiến anh lạnh đến run rẩy.

Bước chân của Sở Mộ không nhanh, anh và người hầu cùng đi trên hành lang đối diện.

“Bảo bối ngoan, có nhớ ba ba không?”

Phòng ăn được xây dưng theo kiến trúc La Mã, nên không có lắp đặt cửa, Sở Mộ đang đi, liền nghe được thanh âm tràn đầy sủng nịch của Chu Niệm.

Thanh âm quá mức quen thuộc, có chút trầm thấp, có chút dịu dàng, mang theo sự sủng nịch, người phát ra thanh âm kia chính là người thường dùng loại thanh âm này ghé vào tai anh mà dỗ ngon dỗ ngọt, lúc nào cũng làm cho trái tim anh nhũn thành một vũng nước.

Mà bây giờ, cũng là loại thanh âm này, nhưng lại nói ra những lời làm cho Sở Mộ ngây ngẩn cả người, anh nghe rõ từng chữ từng chữ, nhưng là, anh lại không thể ráp những chữ ấy thành một câu để hiểu.

“Nhớ ba ba, phi thường nhớ, phi thường nhớ.” Thanh âm ngọt ngọt nhu thuận của bé trai vang lên, sau đó còn vang lên tiếng hôn môi.

Sau đó là tiếng cười.

Bầu không khi nơi đó hòa nhã mà ngọt ngào.

“Thực làm phiền cậu, nó không nghe lời, nhất định đòi đến nhà cậu chơi.” Chu Niệm nói với Lâm Tiểu Tề, khách khí mà áy náy.

“Không phiền, Tiểu Hoành Hoành rất ngoan. Nếu không phải sáng nay nó đòi phải đi về, em cũng không muốn đưa nó về, có nó ở bên rất thú vị.” Lâm Tiểu Tề cười trả lời.

Theo sau chính là giọng phụ họa của bạn nhỏ Tiểu Hoành Hoành, “Ba ba, con rất ngoan, chú Tiểu Tề rất thương con.”

“Kêu chú Trần.” Chu Niệm sửa miệng Chu Hoành.

“Ông nội gọi chú là bảo bối Tiểu Tề mà, con cũng muốn gọi như vậy a.” Câu trả lời của bạn nhỏ Chu Hoành làm cho hai người trưởng thành cảm thấy khó xử.

Sở Mộ đứng phía sau bờ tường rất lâu, anh biết mình nên đi vào, nhưng mà, chân của anh lại không thể động.

Chu Niệm rõ ràng đã nói với anh, rằng hắn không có gặp gỡ cùng ai, nói hắn không có kết hôn, vậy thì, đứa bé gọi hắn là “Ba ba” kia từ đâu tới?

Sở Mộ đột nhiên cảm thấy mờ mịt, có cảm giác bản thân đang bị lừa gạt.

Nhớ đến tối qua hai nhà còn cùng nhau dùng bữa, mọi người còn nói về chuyện hôn lễ, mà bây giờ, đột nhiên bày ra trước mặt anh, Chu Niệm có một đứa con.

Đầu óc anh đột nhiên đông lại, anh không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Sở Mộ đứng một hồi, rồi xoay người bỏ đi.

Vừa đi vài bước, chợt nghe một tiếng nói, “Sở tiên sinh, anh đi đâu vậy?”

Sở Mộ quay đầu lại nhìn người nọ, nhưng không dừng chân lại, chỉ đi nhanh về phía trước.

Sau đó, anh nghe được thanh âm của Chu Niệm, “Sở Mộ, anh đi đâu, ăn bữa trưa đi.”

Sở Mộ coi như không nghe thấy gì, chỉ bước thẳng về phía trước.

Hành lang nơi đây như không có bến cuối, khiến cho Sở Mộ cảm thấy khủng hoảng, nhưng càng làm cho anh cảm thấy khủng hoảng, đó