hu Niệm cúi đầu cười vài tiếng, thanh âm phi thường gợi cảm, nhưng hết lần này tới lần khác đều chơi xấu, “Mộ Mộ.”
Sở Mộ không chịu nổi hắn, rồi lại không có cách nào quản hắn, cuối củng đành phải nói, “Tùy cậu, chỉ là, cậu không được gọi như thế trước mặt người khác, hiện tại mẹ của tôi cũng không gọi tôi như vậy. Dẫu sao tuổi tác không không còn nhỏ nữa, nghe thấy là lạ.”
Chu Niệm cười, còn nói thêm, “Thầy yêu quý của em, chờ em lần sau đến nhé!”
“Sao?” Sở Mộ cau mày, ngẩng đầu lườm hắn.
Ánh mắt Chu Niệm ôn nhu, căn bản không nhìn ánh mắt bất mãn của Sở Mộ, “Bây giờ không kịp, lần sau em trở lại, sẽ mang nhẫn đính hôn đến. Mộ Mộ, bằng lòng gả cho em nhé! Có phải chúng ta nên chuẩn bị tiệc đính hôn không nhỉ.”
Nghe Chu Niệm nói như vậy, Sở Mộ ngạc nhiên, đẩy hắn, “Cậu nói cái gì?”
“Lẽ nào anh không nghĩ tới?” Chu Niệm chớp mi hỏi.
Nếu trả lời không có, phỏng chừng trong lòng Chu Niệm sẽ khó chịu, Sở Mộ buộc lòng phải nói quanh co, “Chuyện này là đại sự có biết không, chí ít phải cho người nhà biết! Hơn nữa, đã bao lâu rồi chúng ta không gặp nhau, vừa gặp đã thảo luận chuyện này, có phải có chút….”
“Đây là tất nhiên, Mộ Mộ, anh hảo hảo ngẫm lại đi! Chẳng lẽ anh không muốn chúng ta danh chính ngôn thuận ở bên nhau.” Chu Niệm trịnh trong nói.
Sở Mộ vẫn tiếp tục kinh nghi, trước đây anh chưa từng chân chính nói chuyện kết hôn với Chu Niệm, dù sao, loại chuyện này ở Trung Quốc khá xa vời với anh, kết hôn là cái gì, Sở Mộ nghĩ tới tam môi lục chứng(6), còn cần có người thân bạn bè tề tụ! Sao có thể tùy tiện lo liệu như vậy chứ, hơn nữa hai người còn là đàn ông….Nghĩ đến thôi đã cảm thấy vô cùng hư ảo.
Sở Mộ nhíu mày, “Mẹ tôi đã hết hy vọng về việc tìm người cho tôi xem mắt, cũng không còn ý muốn tôi kết hôn với con gái nữa, chỉ là, phải đi về hảo hảo nói chuyện này với người nhà, không biết bọn họ sẽ nghĩ thế nào, hơn nữa, gia đình cậu cũng cho phép cậu kết hôn cùng tôi sao? Cậu có muốn hảo hảo ngẫm lại hay không.”
Sắc mặt Chu Niệm nghiêm nghị, không hề có bất cứ ý vui đùa nào nữa, hắn gật đầu, nói, “Chuyện bên này của em, em có thể tự làm chủ, trước đó ba của em còn kết hôn với một người đàn ông gần tuổi em nữa! Ông ấy làm sao có khả năng quản việc hôn nhân của em? Hơn nữa, trước đây em đã ký một bản hiệp nghị với gia đình, bọn họ không thể quản việc hôn nhân của em.”
__
Chú giải
(1) Thản ngôn : Lời nói thẳng thắn.
(2) Tâm mắt : sự hiểu biết cùng nhãn lực.
(3) Thoát thai hoán cốt : lột xác.
(4) Nhũ danh: là từ Hán-Việt mà trong đó "nhũ" có nghĩa là "sữa" để chỉ thời gian còn trẻ con. Nhũ ở đây cũng là nhũ trong nhũ mẫu (người chăm sóc, cho sữa), nhũ hoa (đầu núm vú).
(5) Tên tự: là tên đặt dựa vào tên vốn có, còn được gọi là tên chữ, dùng để kiêng tránh tên húy.
(6) Tam môi lục chứng : việc hôn nhân ngày xưa, là do cha mẹ quyết định, còn phải có bà mối giới thiệu, biểu thị sự trịnh trọng. Tam môi cụ thể là chỉ, bà mối cam kết nhà trai, bà mối cam kết nhà gái, còn có một bà mối ở giữa bắt cầu cho hai bên. Lục chứng ý chỉ 6 lễ, lần lượt gồm Lễ Nạp Thái, Lễ Vấn Danh, Lễ Nạp Cát, Lễ Nạp Chưng(Nạp Lệ), Lễ Thỉnh Kỳ, Lễ Thân Nghinh.
1.- Lễ Nạp Thái: Theo tục lệ Trung Hoa thì sau khi nghị hôn rồi, nhà trai mang sang nhà gái một cặp "nhạn". Sở dĩ đem chim nhạn là vì chim nhạn là loài chim rất chung tình, không sánh đôi hai lần. Tương truyền rằng loài chim nhạn rất thảo ăn, khi chúng nó gặp mồi thì kêu nhau ăn chung, vừa lúc đẻ trứng thì khi nở thế nào cũng có một con trống và con mái mà thôi. Khác với các loại chim khác, chim nhạn khi có một con chết thì một con còn lại cũng buồn rầu mà chết theo. Sau này, người Trung Hoa nào còn theo cổ lễ thì chỉ dùng ngỗng thay thế cho chim nhạn. (Loài ngỗng tuy ngông nghênh, nhưng rất chung tình).
2.- Lễ Vấn Danh: Là hỏi tên và họ của cô gái là gì, được bao nhiêu tuổi, đã có hứa hôn với ai chưa.
3.- Lễ Nạp Cát: Là sắm sửa lễ phẩm đem sang nhà gái cầu hôn. Tùy theo nhà giàu thì lễ quí, còn nghèo thì chút đỉnh gọi là.
4.- Lễ Nạp Chưng: hay là Lễ Nạp Tệ ("chưng" nghĩa là chứng, "Tệ" nghĩa là lụa) là lễ đem hàng lụa hay vật phẩm quí giá đến nhà gái làm tang chứng cho sự hứa hôn chắc chắn, rồi chỉ chờ ngày cưới dâu.
5.- Lễ Thỉnh Kỳ: Là Lễ xin định ngày giờ làm Lễ Cưới, nhưng ngày giờ cũng do bên trai định, rồi hỏi lại ý kiến bên gái mà thôi, song thế nào nhà gái cũng tùy ý bên trai.
6.- Lễ Thân Nghinh: Là đã được nhà gái ưng thuận, ngày giờ đã định của bên trai. Bên trai đem lễ vật sang làm lễ rước dâu về.
Có thể tìm hiểu thêm về 6 lễ ở đây Hôm nay chính là lần đầu tiên Sở Mộ nghe Chu Niệm nói về chuyện ba của hắn, chỉ là, nghĩ đến Chu Niệm đã lớn như vậy, mà ba của hắn lại kết hôn cùng một người đàn ông gần tuổi hắn, chắc chắn chuyện này đã cho hắn không ít đã kích, còn có, người mẹ xinh đẹp tao nhã của Chu Niệm kia, Sở Mộ vẫn cảm thấy mẹ của Chu Niệm rất tốt, có lẽ, bác ấy bị chồng ly hôn hẳn đã chịu nhiều thương tâm.
Lại nhớ đến trước đây lúc hắn nói về nguồn gốc của cái tên Chu Niệm, Sở Mộ càng xúc động hơn, cho rằng tình cảm của ba hắn đối với mẹ hắn đã
