với vẻ mặt sợ sệt,
không bik ông đã làm j mà phải để đích thân lão ja đến đây.
_ Chúng tôi muốn gặp bênh nhân Đoàn Như Thanh- người hầu cận bên cạnh lão ja lên tiếng
_ Mau, tra đi, bệnh nhân Đoàn Như Thanh phòng số mấy- ông viện trưởng gấp gáp ra lệnh
_ Dạ thưa phòng 101
_ Đưa chúng tôi tới đó
Kéo dài tới cầu thang, người của lão ja làm mọi người trong bệnh viện
khiếp sợ, nếu là đứa cháu khác chắc lão ja không wan tâm đến nhưng đây
là Thanh là người lão ja thương nhất ông không thể bỏ mặc đứa cháu đang
nằm trong bệnh viện được, và đặc biệt người đó lại mang dòng máu Thánh
nữ.
_ Thưa ông, phòng này ạ- bác sĩ đưa tay mời lão ja
Cạch
Cửa phòng mở ra, Ngân Trúc và lão ja cùng tất cả mọi người dường như ko thể nào tin vào mắt mình, Thanh …….. _ Chị Thanh à, chị Thanh….- Ngân Trúc cố lay người nó zậy
Đầu nó lại thấy buốt lên nữa rồi, hình như có ai đang kêu nó dậy thì
phải nhưng ai mới được, miệng nó thốt không ra tiếng, sao nó cảm thấy
có cái j đó mềm mềm , nhẹ nhàng thật nó muốn dựa vào người đó mãí.
Khẽ cựa đầu vào ngực Khương, nó chỉ muốn dựa mãi, nhưng nó nào bik đang có rất nhiều rất nhiều người nhìn nó không chớp mắt.
_ Thật là, không ra thể thống j hết, zậy mau- tiếng ông Đoàn hét lên vang khắp cả phòng bệnh
Cốp-
_AAAa- jật mình vì tiếng nói nó với Khương vội đứng zậy nhưng ko ngờ lại cụng đầu vào nhau
Nó xoa đầu rồi nhìn wa Khương, mắt nó và Khương chạm vào nhau, im lặng, và ngạc nhiên đến cùng cực
_ Đồ *******- bà dì wát lớn lên, way sang nhìn, nó còn không thể thốt
lên lời khi thấy cả dòng họ đang đứng nhin mình trong hoàn cảnh này…….
_ Hai đứa đi ra đây cho ta- nói ja nhẹ nhàng nói với nó và Khương, cùng nhìn nhau, nó và Khương cuối mặt xuống ngượng nghịu.
_ Để tôi đỡ em- Khương vội đứng zậy cầm tay nó
_ Anh Lee, tới đỡ cháu tôi đi- lão ja nhìn hầu cận của mình lên tiếng nói
_ DẠ
Ông Lee tới chỗ nó, nhẹ nhàng bồng nó lên, trông nó cứ như lông hồng ấy, nhẹ nhàng đến mức như muốn bay ra.
_ Con không sao chứ- lão ja hỏi nó
_ Zạ.. cũng bình thường- nó cuối đầu nói.
Khuôn mặt nó đanh lại, trở về với dáng vẻ ban đầu của nó, nếu như nó mất bình tĩnh vào lúc này, có lẽ sẽ là miếng mồi cho họ hàng phanh thây
mất.
_ Đồ vô jáo dục, mày làm mất thể diện của dòng họ nhà ta rồi- bà dì wát zô mặt nó
_ ……….
Khương chăm chú nhìn nó, tại sao nó lại khác thường ngày thế, lạnh lùng, đáng sợ hay còn cái j khác mà Khương chưa bik
_ Tại sao 2 tụi bay lại nằm cùng nhau?
_ Đừng nói là đang yêu nhau nha.
_ Nhìn không ra cái j hết
_ Chỉ có những người ko được dạy kĩ càng thì như thế thôi
_Phải rồi, xuất thuân thấp hèn thì dạy dỗ kũng ko đàng hoàng .
_ Mẹ cha cô ta, đúng là…..
………….
Rất nhiều, rất nhiều những lời nói vang lên trong đầu nó, tại sao nó
phải nhịn nhục? Tại sao nó lúc nào cũng vì người khác? Chẳng phải nó đã
wen rồi hay sao? Nó tự mỉm cười với chính mình, ngẩng mặt lên nhìn mọi
người trong họ hàng, jọng nó trầm xuống:
_ Tôi ko làm j có lỗi hết, tuỳ, mọi người muốn nói j thì nói….
_ Họ không hiểu chuyện nên nói con zậy, ta bik con sẽ không làm ta thất
vọng đâu- lão ja ôn tồn nói- đưa cậu ta về đi , rồi con vào phòng ta có
chuyện.
Nói rồi lão ja bỏ đi wa phòng, chỉ còn mình nó đứng lại, trong lòng bỗng cảm thấy trống rỗng.
_ Chị đi đi, ở đây em lo cho chị- Ngân Trúc vỗ nhẹ vai nó an ủi.
_ Thanh à, em …không sao chứ?- Khương nhìn nó hỏi
_ Tôi không sao, anh về đi.
_ Xin lỗi, là lỗi của tôi… đáng lẽ tôi nên cẩn thận hơn…- Khương ái ngại nói
_ Không phải lỗi của anh…. – nó ko buồn way đầu nhìn lại Khương, không
phải nó ghét Khương nhưng nó cảm thấy mệt mỏi, nếu kứ mỗi ngày đối diện
với họ hàng trong tình trạng này, nó ko bik còn bao nhiu sức lực để có
thể kháng kự nữa…
Trong phòng chỉ còn nó và lão ja, không một tiếng động kũng ko ai lên tiếng, lão ja đưa trà cho nó. Mỉm cười nói
_ Con không sao thì hay rồi….
_ Xin lỗi, con đã làm lão ja lo lắng..- nó cuối mặt xuống nói
_ Được rồi, được rồi… hôm nay ta họp ja tộc lại, chỉ muốn nói việc chuyển nhượng wản lý cho con….
_ ………..- nso không bik nói kái j nữa…- con ko thể làm được.
_ Tại sao?
_ Vì con ko có khả năng, sao ông ko cho Ngân Trúc… NT giỏi hơn con trong chuyện wản lý…
_ Nhưng ta đã cho NT wản lý rồi, chỉ còn mình con thôi…
_ Xin lỗi, con không làm được đâu, con có việc con xin phép về trước-
cuối đầu chào lão ja rồi nó đứng zậy một mạch bỏ ra ngoài, nó không
muốn, không muốn bị bó buộc nữa, nếu nhận lời wản lý, chắc chắc nó sẽ
hối hận…….nên tốt nhất, kàng kéo dài bao lâu càng tốt.
_ Ông Lee, theo dõi thằng nhóc đó cho tôi, nếu nó làm j wá đà thỳ jết
thằng nhóc đi, ta không để cho ai phá hỏng sự nghiệp của ja tộc ta, con
bé đó, phải là người cai wản dòng tộc này………..- tiếng lão ja trầm ngâm
nói lên, khiến cho NT đứng kế bên cũng mấy phần ớn lạnh.
Tại một nơi khác
Nhạc ầm ĩ vang lên, những con người múa máy way cuồng trong wán khiến
Vương đau đầu nhức óc, nếu không phải tên Đan muốn cua gái đẹp thì chắc
Vương kũng chả thèm tới cái nơi ồn áo nhức đầu này ……..
_ Đau đầu chết được…- Vương