The Soda Pop
Nhiệt Luyến Lúc Phân Phòng

Nhiệt Luyến Lúc Phân Phòng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324502

Bình chọn: 9.5.00/10/450 lượt.

mừng cái gì chứ? Cô cúi đầu suy nghĩ…. a! Hẳn là kỷ niệm ngày bọn họ ở riêng đi!

Mỗi khi nghĩ đến Thường Khắc Khiêm khả năng dùng biểu tình sủng nịch không thể nề hà kia nhìn cô, Uông Mộ Di liền nhịn không được cười khẽ cười trộm.

Cô nhấp một ngụm nước chanh, tùy tiện lật lật thực đơn, đang phân vân không biết gọi đồ ăn gì, đột nhiên nghe được một trận tiếng bước chân thẳng tắp đến gần mình. Giây lát, một thân ảnh phong lưu ngồi vào vị trí đối diện cô, cô tưởng Thường Khắc Khiêm đến, mang theo tươi cười ngọt ngào ngẩng đầu nhìn lên……

“Học trưởng?” Tươi cười trên mặt cô nhất cứng đờ.

Dương Hòa Thực không như từ trước đến nay, sắc mặt khó coi trừng mắt nhìn cô. “Em mấy ngày nay vì sao trốn anh?”

Trốn? “Em không có nha!” Uông Mộ Di cảm thấy thực oan uổng.

“Vậy vì sao vừa đến giữa trưa đều không thấy em đâu?”

“Đi ra ngoài ăn cơm trưa.” Giữa trưa nghỉ ngơi ai mà không đi ra ngoài ăn cơm, học trưởng hỏi vấn đề này thật sự kỳ quặc.

“Về sau không được như vậy, em phải chờ anh.” Dương Hoà Thực cường thế mệnh lệnh.

Kỳ quái, dựa vào cái gì anh ta không đi được thì cô phải chờ? Khẩu khí của Dương Hòa Thực làm cho cô thực không thoải mái, cô không tự giác nhướn mày, trả lời: “Học trưởng, em không nghĩ mình cần làm thế.” Thái độ kiên nghị biểu đạt ý nghĩ của chính mình, “Còn có, chỗ anh đang ngồi đã có người ngồi, học trưởng có muốn gọi phục vụ xếp cho mình một chỗ ngồi khác để dùng cơm không?” Ngữ khí không kiêu ngạo nhưng cũng không siểm nịnh.

Dương Hòa Thực nhìn cô một cái, bỗng nhiên nở nụ cười, “Mộ Di, em hẳn là đang tức giận vì chuyện kết hôn của anh với con gái của ông chủ đi?”

“Anh muốn kết hôn với ai không quan hệ gì đến em, em làm gì phải tức giận?”

“Em cần gì mạnh miệng như vậy?”

Đây không có gì gọi là mạnh miệng a! Thật đúng là trâu và ngựa thì không thể cùng làm một chuyện mà, nhưng thật ra anh ta không phải đang hiểu lầm cái gì chứ ? Uông Mộ Di bị hắn khiến cho không hiểu ra sao.

“Học trưởng, em thật sự không hiểu được mình tại sao phải tức giận vì hôn sự của anh và thiên kim của ông chủ.”

“Mộ Di, nghe anh nói, đồng ý cưới con gái ông chủ, chính là một bước trong thủ đoạn thăng tiến của anh. Anh đối với em mới là thật tâm, cho dù anh cưới cô ta, chúng ta vẫn có thể đi lại giống như bây giờ, với dung mạo như thế, nếu không phải cha cô ta có tiền, anh dám nói cô ta cả đời đều không gả đi được.” Dương Hòa Thực bộ dáng lưu manh nói.

Uông Mộ Di nghe được trợn mắt há hốc mồm, một lần nữa nhìn lại rõ con người Dương Hòa Thực này.

Đem hôn nhân trở thành thủ đoạn, vì danh lợi tiền tài chà đạp tâm tư của một cô gái, huỷ hoại hạnh phúc nửa đời sau của người ta, còn chê bai bề ngoài của đối phương như vậy …… Đây đúng là Dương Hòa Thực cô từng quen sao ? Hay là cô chưa từng có mở to mắt, hảo hảo đánh giá vị học trưởng này?

Cô còn tưởng rằng anh chỉ là ngẫu nhiên có tật xấu là tự đại, không nghĩ tới anh căn bản là bệnh cũng không nhẹ.

“Học trưởng, anh không phải bị cái gì đó ám lên chứ (TL : ý nói a này bị ma nhập còn người chị ý quen là ng tốt) ?” Cô trừng mắt nhìn Dương Hòa Thực giống đang nhìn cái gì quái dị .

“Mộ Di, không cần mê tín như thế, chúng ta là người văn minh.” Anh vươn người tới trước, lấy tay nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của cô.

“Anh không phải không nghĩ đến em, em hãy nghe cho kỹ, hôn sự này chính là thủ đoạn, không có tình cảm thực, không giống như anh đối với em. Anh sẽ thuê một căn hộ ở một nơi kín đáo, về sau chúng ta đến đó gặp mặt, sống cuộc sống khoái hoạt của hai người. Đương nhiên, em theo anh, anh sẽ không bạc đãi em, trừ bỏ danh phận, cái gì anh cũng có thể cho em.” Anh tự tin nói.

Mắt đẹp nháy mắt trừng mở đến cực hạn, nếu không phải nhà hàng còn có các vị khách khác đang dùng cơm, chỉ sợ cô đã sớm sợ tới mức thét chói tai để phản ứng.

“Học trưởng, muốn tôi làm tình nhân của anh sao?” Cô áp chế kinh ngạc cùng oán giận trong lòng, bình tĩnh hỏi.

“Anh sẽ cho em tiền.”

Hừ, tiền? Cô cũng không phải không kiếm được tiền, hơn nữa, cô là phụ nữ đã có chồng a! “Anh không biết tôi đã kết hôn sao?” Cô xiết chặt tay thành nắm đấm

“Không phải em muốn ly hôn với gã phi công kia sao ?”

“Thực đáng tiếc, trước mắt còn không có quyết định này.” Về sau cũng sẽ không!

“Vậy cũng tốt, dù sao phi công thường không ở nhà, em cảm thấy tịch mịch, có anh ở cùng em, còn nữa, phi công có người nào không hoa tâm (trăng hoa) , ông ăn chả bà ăn nem, cũng không có gì không công bằng.”

“Thực có lỗi, anh tìm lầm người rồi. Dương quản lí, anh coi trọng ai là chuyện của anh, anh không tôn trọng hôn nhân cũng là chuyện của anh, nhưng anh đừng đánh đồng tôi với anh. Mời anh lập tức rời đi.” Uông Mộ Di nổi giận, cuộc đời lần đầu tiên tức giận như vậy, cô giận đến toàn thân phát run, giận không thể trừng mắt áp đảo Dương Hòa Thực.

“Thật buồn cười, nếu em tôn trọng hôn nhân như vậy, hẳn sẽ không kết hôn chưa đến một năm liền la hét muốn ly hôn?” Hắn khinh miệt nói, “Mộ Di, em không cần lừa mình dối người, làm tình nhân của anh có gì không tốt? Nói không chừng thời gian làm