ư vậy cũng
ít người có thể hiểu.
Nguyên nhân chính là vì tôi luôn khờ dại cố
chấp dung túng mọi ý định cá nhân trong phương diện tình cảm. Cuối cùng, người đến người đi, chỉ còn Mạc Hoa là người lưu lại cho tôi ấn tượng
sâu sắc. Bởi vì nàng đoán trước có một ngày tôi cũng sẽ phải khuất phục
những quy luật tự nhiên của cuộc sống. Đỗ Chấn Hàm có đầu thai kiếp nữa
thì cũng là một nam nhân thôi, dù sự nghiệp lừng lẫy nhưng có tiếp tục
với hắn, cả hai sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Công việc dồn dập của một ngày vừa giảm bớt, trong công ty vẫn còn một gia tộc yêu tinh ẩn
nấp, mỗi khi đến hết ngày làm việc đều có chút lộn xộn. Chỉ có mình tôi
là người ra quyết định để bộ phận thiết kế phải làm việc đêm nếu cần,
đêm nay lại có chút đặc thù. 8h công ty phải gặp một khách hang quảng
cáo, tôi lại lộn trở về công ty.
– “Quay lại lấy chút tư liệu”. Tôi giải thích, ánh mắt vô thức quét qua tìm Y Sâm, nhưng lại không thấy hắn.
Trực giác nhạy bén của Thang Thước quả nhiên làm người khác bội phục: “Úc, có lẽ Hàn và Y Sâm hôm nay cũng bận việc, James cho bọn họ về trước”.
Ah, cũng khó trách, ai lại nguyện ý làm việc mà từ chối siêu mẫu Lệ Tinh?
Tôi gật đầu, tỏ vẻ đã biết, sau đó quay về văn phòng lấy tư liệu rồi rời đi, hôm nay tâm trạng tôi không được tốt lắm.
Vừa về đến nhà đã
thấy đèn đuốc sáng trưng, tôi kinh ngạc vào nhà. Chỉ thấy dăm ba cá nhân xinh đẹp đang vây quanh bên sô pha, Y Sâm đang dùng thứ tiếng Pháp
thành thục của hắn giảng giải gì đó, trên bàn bày đầy điểm tâm tinh xảo – chắc chắn là kiệt tác của dì Trương. Sự xâm nhập đột ngột của tôi làm
quan khách đều quay đầu lại nhìn, sau đó bọn họ trăm lời như một hào
phóng “Hello” với tôi, một nam hài thoạt nhìn là người Pháp chính gốc
quay sang hỏi Y Sâm: “không giới thiệu một chút sao?”
Xuyên qua đám người, ánh mắt Y Sâm không chút chú ý nhìn về hướng tôi: “Cậu ta là chủ nhà của tôi”. Tuy rằng tiếng Pháp của tôi không quá giỏi, nhưng những lời này thì có
thể hiểu, phản ứng tốt nhất có lẽ là thức thời rời đi, không quấy nhiều
câu chuyện của mọi người.
Khi nước lạnh từng tia xối xuống người,
thấm vào từng lỗ chân lông, đầu tôi vẫn còn chút mơ màng. Tôi vẫn có
chút không hiểu được hành động của Hoắc Y Sâm đêm nay, lúc gần lúc xa
làm người ta khó nắm bắt. Bất quá tôi đặt tay lên ngực tự vấn, chính
mình cũng không phải là người có tính cách quá ổn định, người càng thành công thì sẽ càng tự kỉ, công việc nặng nhọc sẽ phát sinh tính cách cổ
quái, việc thường xuyên tổn thương người khác cũng không có gì xa lạ,
nhưng bị người khác tổn thương mới là khó khăn lớn nhất.
Hiểu biết một người thì sẽ thế nào, tôi cũng không quá rảnh rỗi để đi nghiên cứu
hành vi giao tiếp của người khác, nghiên cứu cuộc sống thường nhật của
người khác, nghiên cứu sở thích của người khác. Tôi là người trừ bỏ bản
thân ra thì không có quá nhiều hứng thú đi tìm tòi nghiên cứu cuộc sống
kẻ kasc, không hiểu kì có lẽ cũng là một loại khuyết điểm, vì tôi chưa
từng có ý định can thiệp vào cuộc sống của bất kì ai. Tôi cũng là phàm
nhân vậy, cũng sẽ sợ bị người khác từ chối.
Tắm rửa xong, tôi ra
hành lang nhìn xuống dưới lầu, người đã về gần hết nhưng đèn vẫn sáng
trưng, tôi vừa lau nhẹ tóc vừa bước xuống lầu, nghĩ muốn tìm chút đồ ăn
khuya trong bếp. Vừa mới đi băng qua hành lang đã thấy giữa những hàng
cây um tùm ngoài sân, hai bóng người thon dài dựa vào nhau rất gần, nam
hài kia hôn nhẹ lên má Y Sâm một chút, ghé vào tai hắn nói vài câu thân
mật, Y Sâm cười nhưng không nói gì, xoay người kéo hắn đi ra xe, một đám trai thanh gái lịch gào thét nổ máy xe thể thao mà đi.
Hắn dừng
bên cổng chốc lát, sau đó đút tay vào túi nhàn nhã quay vào, vừa nhấc
đầu, bốn mắt tương giao. Hắn không dừng chân, thẳng đến khi đến đối diện tôi, ngọn đèn rọi xuống, khuôn mặt hắn tuấn mĩ đến độ làm người khác
động tâm. Trách không được hắn là người mẫu đắt giá nhất, là chọn lựa
hàng đầu của các nhà thiết kế trong các chiến dịch quảng bá.
– “Có việc?”– tôi chỉ là muốn mở lời nói chút gì đó.
– “Nửa tháng sau, sau khi hoàn thành việc nghiệm thu thiết kế, có thể tôi sẽ đi châu Âu”.
Khi nãy quả thực tôi đã nghe hắn loáng thoáng về việc John Galliano tuyển gương mặt mới: “Những người khi nãy cũng đều là người mẫu”.
– “Lần này bắt đầu tuyển vài gương mặt mới, cho nên cần hội ý một chút, bất quá, bọn họ quả thực cũng rất có tố chất”.
Trách không được, hắn phải “vinh hạnh” giới thiệu tôi là chủ nhà trọ, tôi ừ
hử có lệ rồi xoay người chuẩn bị lên lầu, căn bản cũng quên mất mình
xuống lầu làm gì. Nhưng vừa mới đi hai bước đã bị Y Sâm giữ chặt lại,
tay hắn nắm chặt cổ tay tôi, lòng bàn tay chạm vào nhau, hắn lưu loát
giao triền cùng năm ngón tay tôi không chút kẽ hở: “đến ngồi nói chuyện với tôi chút đi”.
Tôi thật vất vả mới bình ổn nhịp tim đang đập kịch liệt, đối mặt hắn, tối
cuối cùng cũng nếm tư vị thất bại, nào có khách trọ nào lại chủ động yêu cầu chủ nhà cùng nhau trò chuyện giữa đêm khuya.
– “Cậu đúng là một người nhân hậu”. Hắn đột nhiên nở nụ cười mê hoặc, “cậu nên kiện
