Gia Gia, muốn
mua mộ cho Gia Gia thì phải đến Văn phòng Quản lý Nghĩa trang của Ủy ban khu
vực
Lúc đi ra khỏi nhà hỏa táng, nghe
thấy tiếng còi đinh tai phát ra từ chiếc xe màu đen ở phía xa, sau đó tôi thấy
Vương Kiếm Hùng đứng trước xe, vẫy tay chào tôi, “Tuyết Nhi, nhà cô ở đâu thế,
để tôi đưa cô về nhà trước rồi sẽ quay lại bệnh viện thăm Tân Mai”.
Tôi nghĩ, cũng lâu rồi tôi không đến
thăm Tân Mai, liền nói với Vương Kiếm Hùng, tôi cũng muốn đi thăm Tân Mai.
Vương Kiếm Hùng nghĩ một hồi rồi nói, “Thôi được”, và cho xe chạy về hướng bệnh
viện Tâm thần.
Một mình Vương Tân Mai ngồi ở chiếc
ghế gỗ trong phòng, vừa cười vừa hát. Chúng tôi đi vào phòng, cô cũng chẳng có
phản ứng gì cả, cứ như thế giới này chỉ có mỗi mình cô vậy. Vương Kiếm Hùng
nói, “Tân Mai, ba đến thăm em này”.
Tôi nhìn thấy ba Tân Mai đã nước mắt
ràn rụa, khẽ lấy tay áo để lau nước mắt. Vương Tân Mai quay người lại, đột
nhiên phá lên cười ha ha với chúng tôi.
Ba người chúng tôi cứ thế đứng ở đó
khoảng hai mươi phút, trầm lặng không nói câu nào, chỉ nhìn Tân Mai tự diễn trò
một mình. Tôi nhìn thấy gương mặt Vương Kiếm Hùng đầy vẻ đau đớn. Vẻ lạnh lùng
của người đàn ông chín chắn cứ như một bức điêu khắc mang những đường viền vô
cùng rõ nét vậy, đẹp nhưng lạnh lùng, làm cho người ta trông thấy mà e ngại,
nhưng cũng làm cho người ta sinh lòng ái mộ. Tôi nghĩ, người đàn ông đang ở
trước mặt tôi đây tâm tư thế nào nhỉ? Phụ nữ thiếu sự quan tâm săn sóc của đàn
ông thì chưa hoàn mỹ, còn đàn ông nếu thiếu sự dịu dàng của người phụ nữ thì sẽ
ra sao đây? Sẽ lạnh lùng ư? Sẽ lặng lẽ ư? Hay hoang mang trong tình cảm?...
Ngày 7 tháng 12
Trời mưa
Tôi nằm trên giường đến hơn 9 giờ mới dậy, mở máy giặt chuẩn bị giặt đồ nhưng
vòi nước lại bị hư, tôi gọi bộ phận quản lý cho người đến thay. Chỉ một lúc
sau, một người đàn ông trung niên đến, ông ta kiểm tra hệ thống ống nước một
hồi rồi nói ống nước nóng trong nhà tắm cũng cần phải thay, trong đường ống có
một lỗ rò làm nước rỉ ra ngoài. Tôi cảm động trước sự nhiệt tình của người thợ
sửa, liền vội pha cho ông ta một tách cà phê, ông ta nói, ông ta muốn uống trà.
Thế là tôi liền gọi điện cho cậu Lưu ở khu cửa hàng mang lên một gói trà hoa
nhài.
Người thợ sửa thay vòi nước trước,
tôi bảo ông ta hãy nghỉ ngơi một lát, uống ngụm trà rồi hãy làm tiếp. Người thợ
cũng không khách sáo, liền ngồi xuống uống trà, tôi ngồi ở cái sofa gần đấy để
tiếp chuyện. Ông ta vừa uống vừa khen tài nghệ pha trà của tôi. Tôi cưi thầm
trong bụng, tôi thì làm gì có tài nghệ pha trà nào cơ chứ, chẳng qua là do có
nhiều dịp đi đến các quán trà, biết được một chút về nghệ thuật pha trà mà
thôi. Người thợ sửa nói từ chuyện quản lý khu vực đến chuyện cuộc sống cá nhân,
rồi tự nhiên ông ta lại kể cho tôi nghe về chuyện vợ ông ta không hiểu ông ta
như thế nào, như thế nào… tôi chỉ cười an ủi ông ta. Ông ta nói rất cảm ơn vì
tôi đã hiểu cho ông ta. Ông ta buồn buồn quay sang thay vòi nước nóng cho tôi.
Tôi hỏi ông ta hết bao nhiêu tiền.
Ông ta nói là không cần, chỉ giúp tôi sửa lại một chút mà thôi. Nhận được lòng
tốt của người khác, tự nhiên cảm thấy vô cùng biết ơn, nên tôi mời ông ta ở lại
uống trà. Ông ta lại hỏi đến cuộc sống của tôi, tôi chỉ nói là rất tốt. Ông ta
nói, những phụ nữ như cô thì nên có một người đàn ông để bảo vệ cho mình, cô
đẹp đến thế này mà, phụ nữ đẹp thì thường được đàn ông ham muốn thương yêu. Ông
ta nói, tôi giống như nhân vật Lâm Đại Ngọc trong truyệnHồng Lâu Mộng vậy, cần
phải có người yêu thương và chiều chuộng. Ông ta nói, đã để ý đến tôi từ lâu
rồi, trong cái khu này tôi được coi là người đẹp nhất. Lúc nói chuyện mắt ông
ta cứ nhìn tôi chằm chằm, tôi cảm thấy hơi ngại nên cúi đầu xuống, lúc đó tôi
mới nhận ra là mình ăn mặc không được lịch sự và đẹp mắt cho lắm, một chiếc
quần ở nhà nền trắng có điểm xuyết những bông hoa màu hồng hồng nhỏ li ti, một
chiếc áo len bó sát người màu hồng đậm. Do lúc ấy tôi quá vội, lo tìm người đến
sửa giúp cái vòi nước hư nên mới sơ suất quên cả mặc áo khoác ngoài.
Tôi vội đứng dậy nói xin lỗi, tôi
xin phép vào khoác chiếc áo, lúc tôi đứng lên thì người thợ sửa cũng đột ngột
đứng dậy theo, kéo lấy tay tôi nói, “Cô Châu này, tôi…”
Quá bất ngờ trước hành động của ông
ta, tôi sợ đến toát cả mồ hôi, lắp bắp, “Ông...?”
Người thợ liền nói, “Tôi… tôi rất
muốn được hôn cô một cái”. Tôi sợ hãi, vùng khỏi tay ông ta rồi chạy thẳng vào
phòng, ông ta cũng liền bám gót theo sau, tôi ngây người ra, sợ hãi hỏi, “Ông
muốn gì?” Ông ta như bị thôi miên, cười hết sức nhăn nhở, “Tôi, tôi chỉ muốn
được gần gũi với cô một lát thôi mà”.
Tôi hét lên, “Ông cút đi mau!” Tôi
chụp lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, “Nếu ông còn chưa chịu đi tôi sẽ báo
cảnh sát đấy”. Ông ta hoang mang vội chụp lấy tay cầm điện thoại của tôi ấn
xuống, “Thôi được rồi, cô đừng có như vậy… cứ coi như hôm nay tôi chưa nói gì
đi, tôi sẽ đi, sẽ đi mà…” Rồi ông ta đi ra với vẻ tiếc nuối.
Ông ta ra khỏi cửa thì nỗi sợ hãi
trong tôi mới dần tan, tôi ngã vật
