Teya Salat
Nhật Kí Son Môi

Nhật Kí Son Môi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324500

Bình chọn: 7.00/10/450 lượt.

ì lại quá “tròn trĩnh” đối với bản lĩnh của một thằng đàn ông. Dù chị ấy tập nhiều như thế nào, thì chị ấy vẫn mặc size 10 thay vì size 8 hoặc size 6 của nhưng cô gái mình dây, nhưng đủ mông và ngực. Mông và ngực là những thứ bơm vá được, còn tâm hồn và tình yêu là những thứ hoàn toàn không thể do phẫu thuật mà thành. Song đàn ông thì không nghĩ sâu xa như vậy.

Sau khi xem ảnh cô gái kia trên facebook, tôi thở dài khi nghĩ tới tình cảnh thảm hại của An Nhiên hiện tại. Chị ấy biết rõ ràng rằng người yêu mình đang làm việc không phải với mình. Vậy mà hằng ngày vẫn phải đối mặt với anh ta với nụ cười tươi rói như thể chẳng biết gì. Còn cái anh chàng kia, anh ta là loại gì? Trâu ,bò, lợn gà hay chuột, chó? Anh ta có cảm nhận được người mà mình chung sống hơn bốn năm trời nơi xa xứ kia, đang nhức nhối từng đêm với những dòng nước mắt lăn dài trên má? Có nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe đẫm nước đang trườn đi trong những dày vò khó tả? Ôi, anh ta chẳng nhìn thấy hay chẳng thèm nhìn thấy?

Xét cho cùng, anh ta cũng chỉ là một thằng đàn ông! Một thằng đàn ông, ác như thú! Một ngày nọ, tôi tìm thấy trên facebook (lại facebook), một đoạn note nho nhỏ với lời ghi chú rằng: “ Là con gái cần phải biết” (chỉ là một đoạc văn đi lạc, tôi xin lỗi vì không biết tác giả là ai, cám ơn và xin phép vì đã nhặt được nó trên mạng để cho lên đây) tôi đã đưa cho An Nhiên đọc. Đoạn note đó như sau:

1. Không nên nghĩ rằng mình là người con gái mà anh ấy yêu nhất, càng không nên nghĩ mình quan trọng hơn những người đến trước bởi vì người mà anh ấy yêu nhất luôn luôn là người tiếp theo.

2. Trong thời đại vật chất này, nếu một người đàn ông không đem lại cho bạn lòng tin một tình yêu chân thành, thì lựa chọn tốt nhất của bạn là vật chất.

3. Không bao giờ lao đầu vào tình yêu mù quáng, không nên vì yêu mà cho đi tất cả. Dù có gặp một người làm mình rất rung động thì chỉ nên yêu anh ấy 7 phần, giữ lại 3 phần. Sau này có chia tay, mình vẫn còn một lối thoát.

4. Của trời trả trời, của đất trả đất, của người ta thì trả người ta, không nên đi giành giựt những cái không thuộc về mình. Nếu không muốn phí công sức nhưng không được gì…

5. Tình yêu không phải là nhược điểm lớn nhất của phụ nữ. Mà điểm yếu nhất chính là khi phụ nữ không biết mình muốn gì.

6. Phụ nữ phải sống cho bản thân mình, bất kể là cuộc sống có phong phú hay không, cũng không nên vì tình yêu mà buông thả, quỵ lụy, đánh mất chính mình. Một người không biết tự yêu quý bản thân mình thì cũng không có tư cách yêu người khác.

7. Vì tình yêu mà gạt đi tình thân là một chuyện ngu ngốc hết sức. Dù tình yêu có đẹp đến đâu, thì cũng sẽ phai tàn qua năm tháng, nhưng tình thương gia đình thì sẽ ngày càng sâu đậm.

8. Khi anh ấy đã có tất cả, cũng là lúc anh ấy chán tất cả.

9. Có hạnh phúc hay không? Không liên quan đến sắc đẹp, càng không liên quan đến tài năng mà là do tính cách và tâm lý.

10. Không nên chia sẻ tình yêu ngọt ngào và hôn nhân hạnh phuc với chị em, bạn thân thiết.

Thực ra, tôi cũng nói với An Nhiên rằng cái note này chỉ là đọc để “cho vui”. An Nhiên đọc để biết thì biết thế thôi, còn trong mỗi tình huống, chuyện yêu đương cần giải quyết một cách rất khác biệt. Ví dụ như trong trường hợp của An Nhiên mà đi áp dụng cái điều số 4 là không được. Điều đó nên sửa thành : “Của mình là của mình-thách đứa nào lấy được”. Tôi và chị ấy đều cười khi tôi nói câu nói đó với một thái độ quyết liệt và vẻ mặt trầm trọng. Tôi nhắc An Nhiên phải nhớ kỹ những điều từ số 5 đến số 9, những điều khác ở hoàn cảnh hiện tại, chị ấy không nhất thiết phải để tâm. Câu Chuyện Thứ Hai : Sự xuất hiện của người yêu cũ

Sài Gòn không phải là một thành phố đẹp, ít nhất là trong mắt tôi. Nó ồn ào quá và khói bụi lắm. Tuy nhiên, vì Sài Gòn là một thành phố lớn. Nhờ sự ồn ào, náo nhiệt, to lớn và đông dân ấy. Những cuộc gặp gỡ có thể đến rồi đi mau chóng mà chẳng mấy ai để ý. Âu đó cũng là một điều hay. Khác với những ngày tôi còn ở Hà Nội (từ bé đến lớn tôi đều sống ở Hà Nội với bố mẹ và em trai mình) đi đâu cũng gặp người quen. Không phải vì tôi quen biết quá rộng mà bởi vì Hà Nội quá bé. Bé đến nỗi người ta có thể ngồi trên phố Hàng Bông vài giờ thôi, cũng đủ để gặp hết lượt người quen này tới người quen nọ lướt xe bay bay trên con phố đó.

Trước đây, tôi có yêu một người từ thời trung học, hơn tôi hai tuổi. Lúc đó, tôi 17 còn anh ta 19. Tôi vẫn là nữ sinh, còn anh ta đã thoát ra khỏi sự kìm kẹp của trường trung học. Lúc chúng tôi mỗi đứa một nơi, anh ta sang Pháp du học, còn tôi chơi vơi ở lại Việt Nam một mình trong ngờ ngệch, tôi đã buồn bã khôn xiết.

Mặc dù, khi ở Việt Nam, ngay gần bên tôi, anh ta cũng chẳng phải là một hình mẫu hoàn hảo gì cho cam. Tôi biết, nói xấu người yêu cũ là một hành vi tệ hại. Chính vì thế, tôi xin thanh minh rằng, tôi không nói xấu, chỉ nói sự thật thôi.

Anh ta là một “thành phần bất hảo” và thường xuyên bỏ rơi tôi rồi mất tích đâu đó mấy ngày. Lúc đó, tôi cuống đi tìm. Liên lạc thì điện thoại tắt máy, nhà thì anh ấy không về .Tôi không biết phải làm t