Nhật Kí 30 Ngày Của Nam Phụ

Nhật Kí 30 Ngày Của Nam Phụ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321791

Bình chọn: 10.00/10/179 lượt.

uối cùng thì anh cũng cho chúng tôi đáp án mà chúng tôi muốn.

Một tiếng sau anh cả và An An rời đi, để lại tôi và Bình Bình ở lại bên mẹ. Đừng trách An An lạnh lùng, quyết đoán. Bởi lúc rời khỏi phòng mẹ, tôi thấy chị ấy khuỵu xuống ở góc hành lang, đè nén tiếng khóc. Tôi nghe thấy chị ấy lí nhí nói:

- Mẹ, con xin lỗi, nhưng… mẹ… con không sai… mẹ… con xin lỗi…

Tôi đã không tiến lại gần ôm chị và vỗ về chị như đã làm với Bình Bình. An An mạnh mẽ và quyết đoán lắm. Ngay cả khi xin lỗi mẹ thì chị ấy vẫn nói: con không sai. Nhưng điều đó không có nghĩa là chị không yêu mẹ và bàng quan trước ca phẫu thuật của mẹ. Lúc chia tay, tôi chỉ biết nắm chặt tay An An. Nhìn vào mắt chị, dường như chị nhận ra tôi muốn nói gì. Tôi nhận được tin nhắn sau đó: “Chăm sóc mẹ và Bình Bình.” Tôi nhắn lại: “Chị yên tâm, còn có em.” mà chẳng biết tin nhắn ấy có tới kịp trước khi An An lên máy bay không.

Ca mổ bắt đầu, chỉ có tôi và Bình Bình đứng trơ trọi bên ngoài phòng mổ. Bình Bình đã một ngày không ăn uống, sắc mặt chị tái nhợt. Tôi cũng chẳng thể khuyên chị ăn uống được vì tôi cũng không nuốt nổi. Vốn dĩ anh Minh ở lại với hai chị em tôi nhưng Bình Bình cứng rắn đuổi anh ấy đi, yêu cầu anh ta hỗ trợ anh cả và An An.

Ngày thứ hai (2)

Tôi không biết anh cả và An An xử lý mọi việc thế nào chỉ biết ca mổ dài thật là dài. Bình Bình xỉu hai lần được đưa về phòng bệnh, tỉnh một chút lại vịn tay y tá nào đó trở lại phòng cấp cứu, còn tôi một bước cũng chẳng rời nơi đó. Ca phẫu thuật dài hơn mười hai tiếng đồng hồ, hết tốp bác sĩ này lại đến tốp bác sĩ khác đi vào. Đến khi tôi tưởng mình cũng sẽ xỉu giống Bình Bình thì vị bác sĩ già, trưởng khoa của anh cả đi ra, ông nhìn hai chị em tôi, mắt toát ra vẻ thương cảm.

- Các bác cố gắng hết sức rồi, nhưng mẹ các cháu đã rơi vào hôn mê sâu, được hay không phải trông chờ vào chính ý chí sống của bà...

Mẹ được đưa trở về phòng bệnh ban đầu. Tôi và Bình Bình ngồi ở giường bên cạnh nhìn chằm chằm vào mẹ. So với hôm qua số dây dợ gắn vào người mẹ không có giảm đi mà còn nhiều hơn. Bình Bình hoảng hốt hỏi tôi:

- Mẹ có tỉnh lại nữa không?

Tôi nắm tay Bình Bình.

- Có chứ! Nhất định!

Mười mấy tiếng không liên lạc với anh cả và An An, tôi vuốt màn hình iPhone, định dùng Skype hỏi thăm. Tình hình của mẹ hẳn đồng nghiệp anh cả đã gọi thông báo rồi, tôi chỉ muốn biết việc tìm kiếm ba đã được triển khai hay chưa. Bảng thông báo Skype hiện vài tin tức kinh tế, tôi mở ra xem vì nhìn thấy ảnh anh cả và An An. Chỉ mười mấy tiếng ngắn ngủi mà hình ảnh của hai người đã lan tràn khắp các mặt báo với đủ thứ tiêu đề khác nhau: Ba thành viên của Family Company ngã ngựa, ai là người thay thế? Vốn lưu động bị rút, giá cổ phiếu giảm thảm hại, biến cố kinh tế… Có thể ầm ĩ tới mức này hẳn là An An lên kế hoạch rồi, tôi chẳng hiểu mục đích cũng như cách làm của chị, nhưng thấy hình ảnh của họ xuất hiện liên tục trên mặt báo thì chắc là đang rất bận rộn. Tôi tắt di động, cái đứa vô dụng như tôi, tốt nhất đừng làm phiền họ. Tôi bật ti vi, thời sự đưa tin về vụ máy bay rơi khiến hai chị em căng mắt căng tai ra xem.

“… đã tìm thấy mười thi thể nạn nhân ở một đảo nhỏ gần…”

Nghe được từ “thi thể” tôi đã thấy lạnh buốt trong tim, còn chưa kịp quay sang an ủi Bình Bình thì đột nhiên máy móc kêu tít tít chói tai. Bình Bình đang dựa đầu vào vai tôi bật dậy. Chị điều dưỡng được phân chăm sóc mẹ tôi vội vã bấm chuông cấp cứu. Chị em tôi được kéo ra ngoài nhưng qua khe cửa chúng tôi vẫn nhìn thấy bác sĩ đang dùng kích điện để kích thích tim mẹ đập trở lại. Bình Bình hoảng loạn gào thét. Tôi tóm chặt hai tay chị, dùng trán đụng mạnh vào đầu chị. Bình Bình bị đau, bình tĩnh một chút, ngẩng đầu lên nhìn tôi. Hai mắt chị sưng đỏ ầng ậc nước, miệng mếu máo khóc, còn gì là hình tượng Super Star nữa chứ? Chị run rẩy hỏi tôi:

- Mẹ… như vậy, ba… ba nữa… chị phải làm sao?

Tôi lấy hai tay giữ chặt má Bình Bình, bắt chị phải nhìn tôi.

- Bình Bình đừng sợ, chị còn có em. Ba và mẹ đã như vậy, nếu cả chị cũng suy sụp thì em phải làm sao?

Bình Bình ngẩn người nhìn tôi. Hình như bây giờ chị mới nhớ ra chị là chị của tôi thì phải. Chị khẽ gật đầu, nghẹn ngào nói:

- Xin lỗi Thanh Vũ, chị… chị sẽ cố gắng không để em phải chăm sóc thêm cả chị nữa.

Tôi ôm Bình Bình vào lòng. Bình Bình cố gắng đè nén để không khóc thành tiếng.

Bác sĩ trực đêm hôm đó khi ra khỏi phòng nhìn thấy chị em tôi thì cân nhắc một hồi mới trả lời:

- Tình trạng của mẹ hai cháu rất nguy hiểm, cũng nên chuẩn bị tâm lí nhé vì trường hợp như vừa rồi vẫn có thể xảy ra và không chắc lần sau sẽ may mắn như lần này.

Nói thế có nghĩa là, mẹ tôi có thể ra đi bất cứ lúc nào. Anh cả phản ứng gay gắt với An An là vì anh biết chuyện này có thể xảy ra sao? Vì đi cùng An An thì anh ấy có thể mất đi cơ hội nhìn mẹ lần cuối. Vậy mà cuối cùng anh ấy vẫn đi, không biết vì trong tâm anh ấy đã coi ba là ba anh ấy, hay vì ba là người vô cùng quan trọng của mẹ, hay vì ba là ba của mấy đứa tôi? Tôi đang miên man suy nghĩ thì Bình Bình đột nhiên hỏi:

- Bác sĩ, mẹ cháu có thể nghe không


XtGem Forum catalog