hông Ba Ni chỉ có thể ở với em mà thôi."
Nhàn nhạt nói một câu, hai người thế mà lại có suy nghĩ giống nhau.
Gần đây, trong lòng Diệp Gia Dĩnh một mực âm thầm lo âu chuyện này, nhưng ngày ngày nhìn Diệp Ba Ni lớn lên, suy tính toàn bộ, cô cũng không làm được. Không thể không để cho thằng bé đi nhận ba, thân thiện với ông bà, thậm chí còn có bác ruột và anh em họ. Dù sao đều là quan hệ máu mũ ruột thịt.
Có Diệp Thừa Trạch phân làm cho cô an tâm hơn nhiều.
Ngẩng đầu cười một tiếng, "Ừ"
Diệp Thừa Ttrạch mở to mắt, cho đến bây giờ vẫn chưa quen với thói quen em gái mình nhìn mình với khuông mặt tươi cười rực rỡ như vậy.
Trên bàn điện thoại di động lần nữa ngoan cố vang lên, Diệp Thừa Trạch bắt máy, sau đó chau mày, "Bị người khác mua mất rồi!"
Người đại lý ngồi ở trong phòng đấu giá vẻ mặt đưa đám nhỏ giọng nói, "Mới vừa rồi kêu giá đã vượt qua định giá 100% năm, tôi gọi cho ngài hai cú điện thoại ngài cũng không nhận, tôi không biết làm sao phải tăng giá, bị một nhà khác gọi 380 vạn."
Diệp Thừa Trạch, "Đáng tiếc, tôi vốn là định mua giá 390 vạn, bên trong đều đáng giá mua như vậy, thế nào bị người khác mua với giá 380 vạn như vậy."
Người đại lý ở đó một đầu khóc không ra nước mắt....anh cũng không nói sớm, gọi điện thoại còn nhấn tắt!
Diệp Thừa Trạch, "Tiếp theo mẫu F1866, bên tôi định giá 150% bên trong ai muốn, người nào vượt qua thêm nữa thì điện thoại cho tôi." Sau đó nói với Diệp Gia Dĩnh, "Hai món đồ mua cho Ba Ni đã bị người khác mua một cái, hi vọng thằng bé sẽ không thất vọng."
Diệp Gia Dĩnh nhìn trời, "Yên tâm, Ba Ni nhất định sẽ không ngại." Nghĩ thầm ‘anh nói với thằng bé cái này không có ý nghĩa đối với bé đâu, nói ra sợ rằng còn không bằng một thỏi chocolate hay bánh ngọt hợp khẩu vị của bé, không tới mức đả kích lớn.’
F1866 là một sợi dây chuyền có viên trân châu kim cương, kim cương hình quả lê nặng 6 ca-ra, độ sắc loại D, độ sạch (IF) không tỳ vết, ngọc trai thiên nhiên kích thước 21×6. 22×6. 30 millimet, bạch kim vây quanh, sợi dây treo chiều dài hẹn 420 millimet, định giá 310 vạn.
Lần này rất thuận lợi, chỉ có hai người mua đấu giá, tăng thêm hai lần liên tiếp trước sau buông tha, Diệp Thừa Trạch là người sở hữu.
Thật ra thì Diệp Gia Dĩnh thích bộ trang sức Phỉ Thúy Hoa Cúc bốn món nhỏ kia hơn, thiết kế tinh xảo, tạo hình thanh lịch, Phỉ Thúy này còn có màu xanh lá đậm, màu sắc rất nhuận. Đều là những yếu tố cô thích, đáng tiếc không chạm tới được.
Nhưng mà điều này cũng không có gì không hài lòng, sợi dây chuyền kim cương trân châu thiên nhiên cũng đủ tư cách bị ghi vào di chúc, truyền cho Diệp Ba Ni rồi.
Hai ngày sau, một hộp trang sức da nhung màu tím đậm từ trên trời giáng xuống.
Diệp Gia Dĩnh núp ở góc bệnh viện nhân lúc đoàn làm phim nghỉ ngơi, trong góc, cô vùi đầu khổ ải đọc thuộc lời thoại, đang thâm tình khẩn thiết hướng về phía tường thổ lộ, "Phó viện trưởng, anh nhất định phải dùng thái độ này để đối xử với em sao? .... Đừng lẩn tránh nữa, em biết rõ trong lòng anh nhất định cũng có em! Hôm nay anh ở đây đã nói giúp em với bác sĩ Phùng có đúng hay không! ? Đừng chối, anh ấy đều nói cho em biết! .... Xin anh, đừng tiếp tục đối xử với em như vậy, em không chịu nổi! Em thật sự thích anh! ! ! Thật yêu.... Ah...." Bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một hộp nhung màu tím đậm.
Lý Hạo Nhiên khom người xuống cười, "Thì ra là em thật yêu thích anh sao! Nói sớm đi, một mình lặng lẽ trốn ở chỗ này nói người nào nghe được."
Diệp Gia Dĩnh phẫn nộ, "Này! Tôi đang học lời thoại." Nhận lấy cái hộp Lý Hạo Nhiên đưa tới trước mặt "Đây là cái gì? Cho tôi?"
Lý Hạo Nhiên, "Đúng, đột nhiên cảm thấy em mang rất hợp thích, anh liền mua lại."
Diệp Gia Dĩnh mở hộp ra vừa nhìn, nhất thời sửng sốt, chỉ thấy bên trong hộp nhung màu đen phía trên là bộ trang sức Phỉ Thúy Hoa Cúc bốn món, ánh sáng Phỉ Thúy mặc dù đang nghỉ ngơi nhưng dưới ánh đèn cũng chớp động ánh sáng lung linh, lẳng lặng nằm yên trong hộp. Đó là món đồ trên hội đấu giá Diệp Thừa Trạch thay mặt cô mua mà không được.
Khẽ nhếch mở miệng ngẩng đầu nhìn Lý Hạo Nhiên, "Anh tới đưa cho tôi cái này?"
Lý Hạo Nhiên, "Đúng vậy, anh cảm thấy rất đẹp mắt, em có cảm thấy vậy không?"
Diệp Gia Dĩnh yên lặng đóng cái hộp lại, cẩn thận cài tốt yếm khoá, sau đó trả lại cho anh, "Đồ tốt tất nhiên là đẹp mắt rồi, chỉ là đồ mắc như vậy, tại sao có thể tùy tiện đưa người khác, tôi không muốn."
Lý Hạo Nhiên không nhận, "Không mắc."
Diệp Gia Dĩnh đâm xuyên anh, "380 vạn còn không đắt? Gần đây anh thật đúng là phát tài nha!"
Lý Hạo Nhiên kinh ngạc, "Làm sao em biết? Em cũng đi đến buổi đấu giá à?"
Diệp Gia Dĩnh, "Tôi đi với anh trai tôi."
Lý Hạo Nhiên nhún nhún vai, "Cũng không có gì, cảm thấy em thích hợp với nó nên lập tức mua, em trả cho anh cũng vô dụng thôi, vật này cũng không thể trả lại."
Diệp Gia Dĩnh mượn suy nghĩ của anh trai, trịnh trọng đề nghị, "Có thể ghi vào di chúc để lại cho người anh muốn."
Lý Hạo Nhiên bật cười, "Nghĩ đâu mà xa quá, bây giờ anh nguyện ý tặng tài sản cho người khác cũng chỉ có ba mẹ anh là hết —— Thôi, khô