cô, lại quay sang Sam¬my như muốn chứng thực.
"Nếu như đến ngày thứ mười sáu, các cô còn không thấy tôi xuất hiện, thì tới giúp nhặt xác đi. . . . . ." Anh xoay mặt, giận dỗi không nhìn họ.
Giận rồi à ?
Thiên Tầm không nhịn được muốn cười, hiện tại cô thấy rất yên tâm, tính tình
còn có thể đùa giỡn, tùy hứng liền chứng tỏ anh không có vấn đề gì
nghiêm trọng, cô giống như dỗ đứa bé an ủi anh.
"Mới sẽ không,
anh ngã bệnh, tôi cùng Mật Nhi lo lắng gần chết, vừa rồi nhấn chuông
không thấy ai ra mở, còn muốn tìm người phá cửa đó !"
Anh hừ một tiếng, tính khí khó chiều này, Thiên Tầm đã sớm quen, anh càng khó chịu, chứng tỏ người càng khỏe mạnh.
"Anh không có việc gì là tốt, tôi còn phải về phòng chụp ảnh !"
Sam¬my tức giận trừng cô, trên mặt viết"Thật không có lương tâm" !
Thiên Tầm giúp bạn tốt giải thích: "Mật Nhi hôm nay vốn không đi được, chỉ
vì anh, đặc biệt giành nửa ngày tới thăm anh, những thứ này, đều là do
cô ấy mua."
"Biết rồi, người này vốn bận rộn, thời gian rất quý
giá, tôi còn không rõ ư. . . . . ." không phải anh thật sự giận Mật Nhi , chỉ là thân thể thật sự không thoải mái, muốn tìm một người để trút
giận."Được rồi, tôi không sao, các cô có thể đi."
"Yên tâm, tôi không đi, tôi tới là để chăm sóc cho anh."
Mắt Sam¬my sáng lên, thật ra thì anh rất hi vọng lúc ngã bệnh có người ở
cùng mình, chỉ là mạnh miệng không chịu nói, ngoài mặt lại giả vờ như
không sao mà thôi.
"Vậy có được không?"
"Chúng ta là bạn
bè mà, bạn gặp nạn, sao có thể không để ý chứ? Thật may tôi là người
rãnh rỗi, anh cứ coi như tôi quá rãnh, để cho tôi có chuyện làm, tôi sẽ
rất biết ơn anh."
Mật Nhi vỗ tay nói: "Quyết định này thật quá
tốt! Thiên Tầm, cậu ở lại chăm sóc anh ta, anh ta vì cảm ơn cậu, về sau
sẽ dùng cậu làm người mẫu áo cưới nhiều hơn, mọi người đều vui vẻ, mình
cũng có thể yên tâm đi làm." Cô nhanh nhẹn đưa bó hoa cho Sam¬my."Chúc
anh sớm khang phục, tôi đi, tạm biệt hai người," sau khi ném cho đôi
‘tuấn nam mỹ nữ’ một cái hôn gió, cô tiêu sái rời khỏi.
Cứ như vậy, Thiên Tầm gánh nhiệm vụ chăm sóc cho bệnh nhân Sam¬my, đây là
chuyện cô cầu còn không được, bởi vì cô có thể để bản thân bận rộn rồi.
Làm việc nhà cùng chăm sóc người khác, vốn là sở trường của cô. Cô rất muốn cho lịch của mình thật kín, nhưng case chụp hình của người mẫu không
phải ngày nào cũng có, cho nên Sam¬my ngã bệnh, vừa đúng lúc cho cô
việc làm.
Chỉ là không nghĩ tới, cộng việc này vừa bắt đầu, liền bận hơn hai tháng.
Đã hơn hai tháng, thế nhưng cô hoàn toàn không liên lạc với anh!
Đường Sĩ Thành đứng ngồi không yên, phập phồng lo lắng, số lần đưa mắt nhìn
điện thoại di động còn nhiều hơn so với nhìn văn kiện, kiểm tra những số gọi đến còn dày đặc hơn so với tra tài liệu trên máy tính.
Mình
sao vậy? Anh nghi ngờ tự hỏi, để một đống khách hàng muốn ủy thác anh
xếp hàng chờ, để những cô gái muốn cùng anh ước hẹn bất cứ lúc nào
nghểnh cổ mong mỏi.
Anh vẫn còn trẻ, tuấn nhã nhiều tiền, mấy năm nỗ lực mới đạt được thành tựu của ngày hôm nay,vậy nên anh muốn để bản
thân thưởng thức cuộc sống độc thân quý tộc, cùng hưởng thụ tự do nguyên vẹn.
Nhưng. . . . . . anh vẫn không cảm thấy vui vẻ, trong lòng
luôn nhớ đến bóng dáng của Thiên Tầm, cô càng không liên lạc với anh,
anh lại càng cảm thấy lo lắng.
Chẳng lẽ, cô thật một đi không trở lại?
Anh đứng lên, tiện tay cầm theo chiếc áo khoác cùng cặp công văn, rời khỏi
phòng làm việc của mình, lúc ngang qua bàn thư ký chỉ để lại một câu.
"Tôi đi ra ngoài gặp khách hàng, nếu như có một vị tiểu thư họ Hàn tìm tôi hoặc gọi điện thoại tới , cần phải cho tôi biết."
"Vâng, Đường luật sư." Thư ký cung kính trả lời.
Lúc chuẩn bị bước ra cửa thì đột nhiên anh nghe tiếng thư ký gọi.
"Đợi một chút, Đường luật sư."
"Còn có việc gì?"
Thư ký có chút xấu hổ nhắc nhở anh."Nút áo chỗ ống tay ngài bị rớt."
Anh sửng sốt, tiếp đó liền kiểm tra tay áo của mình, lúc này mới phát hiện ra thiếu một cái nút.
Luật sư đại diện rất quan trọng, trên ăn mặc, một chi tiết nhỏ cũng phải
chú ý, trong quá khứ những việc như rơi nút áo này chưa từng xảy ra ở
người anh, bởi vì từ trước đến giờ Thiên Tầm đều đem mọi thứ để ý đâu
vào đấy, anh không cần phải quan tâm.
Thiếu cô, sáng sớm không
còn có người hôn nhẹ lên mặt, ầm ĩ không cho phép anh ngủ nướng; trên
bàn cũng không có thức ăn thơm phức cùng cà phê uống mãi không chán chờ
anh; không ai giúp anh giặt quần áo, phơi khô, là phẳng gọn gàng, ban
đêm cũng không còn người giúp anh xoa bóp vai, tiêu trừ mệt nhọc.
Tim căng chặt, nhớ lại những kí ức ngọt ngào đã qua này, anh không khỏi xấu hổ, thì ra là . . . . . cô vì anh làm nhiều việc như vậy, nhưng anh vẫn chỉ xem như chuyện đương nhiên.
"Đường luật sư?" Thư ký đứng chờ ở một bên, buồn bực nhìn anh đang mất hồn.
Đường Sĩ Thành thu hồi tâm trạng, lễ độ mỉm cười."Thật may là có cô nhắc nhở, nếu không cứ như vậy đi gặp khách hàng thật quá thất lễ."
"Không có gì, bây giờ tôi lập tức vá lại giúp ngài, ở đây tôi có một nút áo
thừa, mặc dù không cùng một dạng, nhưng cũng c