Polaroid
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325641

Bình chọn: 7.5.00/10/564 lượt.

sau xe ôm cứ chới với sợ ngã. Tại mình ghen không muốn cho Vi ngồi giữa, chạm vào người xe ôm, nên bắt em ngồi sau. Khổ thân! Nghĩ thế nên mình vòng tay qua sau để giữ em. Vi dựa vào vai mình cười.

- Mày đừng cười thế con kia.

- Làm sao?

- Tao ghét!

Vi hứ một cái rồi cắn vào vai mình. Cắn rõ đau. Mình cảm giác răng em ngập đến xương luôn. Đau quá cứ giãy giụa làm xe ôm cũng lái loằng ngoằng trên đường. Bên xe kia thì thằng Học cứ vừa nhìn mình vừa cười đểu. Nhìn điệu bộ nó mà muốn bóp cổ.

Chúng mình đến nơi lúc hơn 5h chiều, trời bắt đầu chuyển sang tối. Điều mình không ngờ là Huyền đã đứng đợi Lực từ trước rồi. Trông Huyền khá xinh, giản dị nữa, nhìn hiền hiền, tóc không ép không nhuộm, buộc cao ra đằng sau. Mình ngạc nhiên quá nên há hốc mồm nhìn, quên cả việc đưa quà cho thằng Lực. Mãi sau Vi huých mình mới nhớ ra. Thằng Lực ngượng ngùng cầm túi quà rồi dặn bọn mình:

- Chờ tao tí nhé!

- Thôi đi mẹ đi còn bày đặt dặn dò!

=)) Thằng Học trề môi ra chửi. Cái thằng, lúc nào mồm cũng nhem nhẻm được. Vi kéo mình đứng lân la gần quán nước gần đấy để hóng hớt. Chúng mình không nghe được nhiều lắm vì đứng xa, thi thoảng lại có xe máy rồ ga đi trên đường át đi tiếng người. Chỉ nhìn được hai người ấy đứng cạnh nhau, người gãi đầu người đỏ mặt. Chỉ thấp thoáng được vài câu: “Huyền nhớ ăn uống đầy đủ, Lực phải về không không kịp xe”, “Lực cũng giữ sức khỏe nhé, hè về mình gặp lại”… Tự dưng mình thấy buồn. Chẳng hiểu sao mình cảm thấy sợ và không tin tưởng vào khoảng cách. Có yêu đến mấy, nhớ đến mấy, khoảng cách cũng có thể làm phai nhạt đi. Đến bây giờ mình vẫn không chắc, nếu mình và Vi lại xa nhau như thời gian trước, thì hai đứa có giữ được tình yêu không? Khoảng cách như một bà mẹ thâm độc, sinh ra những đứa con Nghi ngờ, Lo lắng, Sợ hãi, Ám ảnh… Đứa con nào cũng xấu xí như nhau. Mình mong Lực và Huyền sẽ giữ mãi được tình cảm nguyên vẹn, đừng để một lí do gì mà làm rơi vãi đi mất.

Vi đứng nắm chặt tay mình, như nhắc nhở mình một điều gì ấp ủ trong em. Mình nhìn em, béo má em:

- Đừng nghĩ linh tinh nữa. Vi luôn là người anh yêu nhất mà!

Mặt trời xuống…

5h30 xe chạy qua Cổ Nhuế, phải ra trước khi xe tới. Thằng Học gọi Lực. Khổ thân! Lực cứ chần chừ mãi. Đến lúc Huyền phải quay người chạy vào trường trước thì Lực mới chịu đi về phía bọn mình. Mặt nó buồn thiu. Mình đọc được trong ánh mắt ấy chất chứa bao nỗi buồn. Nỗi tủi thân của một thằng nhà quê nghèo, nỗi mặc cảm của một thằng con không bố. Cũng vì thế mà bị gia đình nhà Huyền cấm đoán hai đứa yêu nhau. Ngẫm lại mình vẫn sướng, một thằng không bố, yêu 1 đứa gia đình cũng loạn lạc. Chả ai cấm vì quá môn đăng hậu đối. :-| Haizzz. Nẫu hết cả lòng.

Thằng Học vỗ vai an ủi thằng Lực rồi bốn đứa lại chuẩn bị leo xe ôm ra đường lớn. Vừa ngồi lên thì bọn mình nghe thấy giọng Huyền gọi vang lên đằng sau:

- Lực ơi! Lực…

Cả lũ quay lại, hai ông xe ôm cũng quay lại, mấy bà bán nước cũng ngước nhìn.

- Lực đừng quên cách chơi rubic nhé!

Huyền cười, đứng vẫy tay chào, tay kia cầm chiếc rubic Lực tặng, ôm trước ngực. Mắt thằng Lực đỏ hoe. Câu nói đó của Huyền ẩn chứa quá nhiều lời hứa hẹn. Mình biết Lực đã cố gắng kìm để không òa lên khóc. Lại chỉ có tình yêu, có thể khiến trái tim nhảy nhót, mà cũng làm trái tim quặn thắt lại vì những cảm xúc không tên. Buồn không phải, vui cũng không. Có điều gì đó đau, tiếc, thương…

Con đường về quê của Lực chắc sẽ trầm lặng lắm. Thằng Học giờ cũng buồn lây không hát gì nữa. Mình đứng ở lề đường, nắm chắc tay thằng Lực:

- Cảm ơn mày đã xuống Hà Nội thăm tao nhé!

- Có gì đâu mày, bạn bè mà…

- Mày nghe truyện của tao và Vi rồi đó. Rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Cố lên nha. Từ nay nếu đi chùa, tao sẽ xin Phật phù hộ cho mày.

- …

- Mày đừng quên cách chơi rubic nhé...!

Thằng Lực im lặng không nói được gì nữa. Mình cũng lặng đi…

- Ô đm! Thế bố đéo được cảm ơn à? Bố cũng xuống thăm mày mà?

- =)) Đm thằng chó, này thì cảm ơn!

Mình thụi cho thằng Học vài quả đấm yêu. Nó cứ giả vờ khóc lóc ôm chặt mình van xin làm người bên đường cũng họ lại định chạy ra can vì tưởng bọn mình đánh nhau thật. *3* Cái thằng khỉ, lắm trò lắm.

- Mày nhớ học hành cẩn thận nhé. Thi thoảng gọi điện kể về cụ mày cho tao nghe.

- Ô đệch, thế nào tối nay về cũng phải bốc cụ ra từ trong thùng gạo. Haizzz.

- =)) thôi chịu khó, cụ khổ cả đời rồi.

- Cũng may cụ chỉ núp trong đó bắn súng, chứ không ỉa trong đó, không chắc nhà tao nhịn đói cả tháng mất.

Bọn mình lại ôm nhau cười vang cả đoạn đường. Người đi vẫn tấp nập, còi xe vẫn cứ rú từng hồi, tiếng quát tháo nhau vì tắc đường ầm ỹ. Nhưng góc đường chỗ chúng mình đứng, chỉ có tiếng cười!

Mình và Vi dắt nhau đi lên công viênHòa Bình chơi cho qua giờ tan tầm. Đi xe bus lúc chiều chiều thế này chỉ khổthân thôi. Mình thì đang ốm còn Vi cũng yếu sức, không thể chen lấn nổi, chưakể đến mấy vấn đề trộm cắp, dê xồm, hôi nách… Vi ít nói hơn ngày xưa rất nhiều,cũng không còn vẻ mặt nguy hiểm mỗi khi nghĩ ra trò quậy phá. Mình dắt em đilững thững, thi thoảng em lại gạt gạt tay mình ra không cho nắm.

- Gìvậ