o thì làm chứ thế này con làm sao dám đi học ?
- Không đi học thì ở nhà ! Liệu hồn mà dán salapas vào.
Mẹ ác quá đi. Mẹ chẳng thương con trai gì hết. Định ăn vạ đòi tiền mà mẹ không mắc mưu. Bữa nay mình thay đồ đi học rồi. Nhìn quần jean áo phông style thế này mà vướng phải cái mặt sưng tròn như quả bóng, hic. Đang đau khổ ngồi đợi cơm thì nghe thấy một giọng nói quen đến mức mỗi lần nghe thấy là mình giật thót.
- Con chào bác ạ!
Trời ơi, nhỏ Vi. Nhỏ đang đứng trước cửa nhà mình. Mình nhảy số ra chỗ mẹ hét:
- Mẹ ơi! Sao nhỏ Vi lại ở nhà mình?
Lúc ấy mình hành động theo cảm tính nên hơi buồn cười. Cái nỗi sợ nhỏ nó ngấm vào máu rồi. Nhìn nhỏ lén nhìn mình rồi cúi gằm mặt xuống cũng thấy tội tội. Mẹ mình chạy ra cửa đón nhỏ vào. Rõ giả nai. Có mặt mẹ mình trông nhỏ nhón nhén nhẹ nhàng như một con mèo ngoan. Mà không hiểu nhỏ sang đây làm gì? Sang ăn cơm à? Hèn chi hôm nay mẹ cất công đi chợ vào bếp. Hóa ra không phải nấu cho mình mà là cho khách. Ghét!
Mặt mũi nhỏ cũng sưng u bầm tím không khác gì mình. Bên mắt phải xước dài một vệt. Chân tay không biết có sao không nữa vì nhỏ mặc quần áo dài kín mít. Nhưng mà nhỏ bị bố đánh, còn mình bị nhỏ đánh, trong khi mình không có lỗi gì. Vô lý quá. Thương thì thương chứ bực thì vẫn bực.
Nhỏ ngồi đối diện mình, mặt vẫn cúi gằm không dám ngước lên nhìn mình lấy một lần. Mình thì cứ ngồi nhìn nhỏ chằm chằm. Mà nhỏ này có nhiều mặt nạ, khó đoán thiệt đấy. Ai biết được lúc sau nếu không có mẹ, nhỏ giở trò gì với mình thì sao.
Mẹ đang dọn đồ ăn ra bàn thì bố về. Trời ơi sao hôm nay bố lại về lúc mẹ có nhà. Lại còn có nhỏ Vi ở đây nữa. Mình luống cuống đứng lên, định chào bố thì bố đã đi vào đến bếp, chào mẹ mình một câu lấy lệ rồi lấy mấy thứ đồ đưa cho mình. Bố hay đi công tác xa, mỗi lần về là lại đem quà đến. Bình thường có mỗi mình ở nhà không sao. Hôm nay có mẹ, mỗi khi bố gặp mẹ là thế nào lại có chuyện. Ngó qua thấy mẹ vẫn bình thản, không có ý kiến gì phản đối hay đuổi bố ra khỏi nhà như mọi lần, thấy yên tâm hơn. Cầu mong mẹ đừng làm gì khiến mình bẽ mặt với nhỏ Vi.
- Bác ngồi đây đi ạ!
Nhỏ Vi đứng lên nhường ghế cho bố. Từ nãy giờ mình vô tâm quá. Để bố đứng đó mãi. Tiện thể theo nhỏ, mình nài bố luôn
- Hôm nay bố ở lại ăn cơm với mẹ con đi.
Nói thế thôi chứ mình sợ mẹ gắt ầm lên, đuổi bố đi như mọi lần thì nhục mặt mình lắm. Ai ngờ mẹ lẳng lặng lấy thêm bát đũa đặt xuống bàn. Bố cũng lẳng lặng ngồi xuống. Mính cũng ngồi xuống theo. Nhà hôm nay có tới bốn người ăn, đông mà chẳng thấy vui. Ai cũng ôm trong lòng một nỗi niềm riêng. Mình không dám nhìn bố mẹ, thỉnh thoảng liếc liếc nhỏ Vi. Thấy nhỏ tự nhiên như trẻ con, mẹ mình gắp cho gì thì ăn nấy.
- Bạn con tên gì vậy Hoàng?
- Dạ Vi bố ạ!
- Lê Hoàng Vi ấy hả?
- Vâng ạ! … Ê! Bố không được nghĩ linh tinh con đâu nha. Không phải như bố nghĩ đâu!
Bố cười. Mình thì đỏ bừng mặt. Nhỏ Vi hơi ngạc nhiên rồi lại cắm cúi ăn. Mà cô Thi đâu không nấu cơm cho con mà lại để con gái đi ăn rình nhà hàng xóm vậy?
Xong xuôi, nhỏ Vi giúp mẹ mình rửa bát. Bố với mẹ mình chẳng thèm nói với nhau câu nào, bên nào cũng coi bên ấy như người vô hình. Lúc bố chào cả nhà đi về, mình vội chạy theo đến cửa, gắng gạt hết ngại ngùng tủi hổ mới dám thốt với bố một câu:
- Bố hay về chơi với nhà mình nha!
Bố cười! Bố lúc nào cũng cười. Đứng nhìn theo xe bố đi ra đường lớn mà thấy trống trải như ông bán kem đi qua mà thẳng nhỏ hết tiền mua.
Vào nhà, thấy mẹ đã thay đồ chuẩn bị ra ngoài. Mình lúi húi đi lục tủ lạnh tìm táo ăn. Mà mẹ ra ngoài thì nhỏ Vi ở đâu?
- Mẹ! Mẹ đi với nhỏ Vi à?
- Không, mày ở nhà trông em cho cô Thi. Cô Thi gửi Vi bên nhà mình mấy ngày. Sợ chú Tùng về bất ngờ mà con bé ở nhà một mình thì không ổn.
- Cái gì ?????????????
Khóc thét ! Không đội trời chung với con nhỏ trời đánh này đâu. Lại còn ở nhờ mấy ngày nữa. Sao không về nhà đóng chặt cửa cổng cửa chính vào ? Sang ở nhà mình làm chi ?
Mẹ chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của mình gì cả. Thế này gọi là không tôn trọng ý kiến con trẻ, cố ý xâm phạm đời tư cá nhân. Mà nhỏ đâu rồi ? Đâu rồi ?
- Nhỏ Vi đâu rồi mẹ ?
- Trên phòng mày. Mẹ vừa nhờ nó lên dọn cái ổ lợn cho mày đấy
- Cái gì ???
Không đợi khóa cổng, mình phi như bay lên phòng. Không đời nào cho một đứa con gái vào dọn vương quốc nhỏ lắm điều bí ẩn tủn mủn của mình được. Mở cửa ra đã thấy nhỏ lúi húi cầm chổi khua gầm giường.
- Không !!!!!!!!!!!!!!
Nhỏ đã kịp lôi ra một đống tất với quần sịp cả tuần vừa rồi nhét dưới góc giường, mình định sáng nay bỏ vô máy giặt. Nhỏ còn cầm lên rồi nhăn mũi nữa. Nhục thấu trời thấu đất.
- Nhỏ kia ! Đi ra ngay ! Ai cho phép vô phòng tui ?
- Đằng ấy cút ra thì có, biến đi cho tui làm việc ?
Mình biết ngay là trước mặt mình, nhỏ sẽ trở về nguyên dạng bản chất thật của nhỏ mà.
- Việc gì ? Ai khiến ?
- Dọn phòng cho đằng ấy, mẹ đằng ấy khiến.
- Nhưng tui không cần, đi ra ! – Vừa nói mình vừa vào giật chổi, cố đẩy nhỏ ra ngoài
- Nín ! Liệu hồn thì đi ra ngoài, không thì đừng trách tui nha. - Nhỏ tiện tay cầm chổi vạng cho mình mấy nhát đau điếng. Rồi cúi