qua trăm trận đấu, kinh nghiệm phong phú). nên biết làm như thế nào để mau chóng đem ngân lượng trao đi ra ngoài.
Cũng có một năm kinh nghiệm như vậy, nên lão bản nương biết rõ dáng vẻ nhu nhược kia chỉ là biểu tượng, trong xương kia lại mang biết bao mạnh mẽ, nếu không nhận, nàng tuyệt đối có biện pháp cùng ngươi giằng co, mãi đến khi ngươi nhận thua mới thôi. Cho nên chỉ có thể bất đắc dĩ trừng mắt, nhìn nàng thong thả đi ra khỏi cửa điếm.
“ Liên Nhi cô nương này thật là, quá khách khí ….” Nhịn không được oán giận với trượng phu bên cạnh đang bật cười không thôi.
Phát hiện thê tử ảo não, lão bản cũng chỉ có thể dịu dàng an ủi, vừa đùa giỡn con trai như sâu lông đang ngọa nguậy không thôi, tươi cười trên mặt mỹ mãn đến nói không nên lời.
Mạc Liên Nhi bước ra cửa điếm, lặng lẽ quay đầu nhìn hình ảnh hạnh phúc của một nhà ba người bọn họ, bờ môi không khỏi dâng lên một ý cười động lòng người, trong mắt thản nhiên nổi lên chút sầu bi.
ở sâu trong trí nhớ, nàng cũng từng có một đoạn ngày hạnh phúc khoái hoạt như thế…
Đạt đạt … tiếng vó ngựa tiết tấu theo quy luật vang lên càng lúc càng gần Định Viễn vương phủ, cho đến khi đến gần cổng chính màu đỏ, bóng đen hắc mã cao lớn dưới sự khống chế của nam tử mặt lạnh nghiên túc, ổn định dừng lại trước mắt bọn nô bộc đang ra đón.
Đem dây cương đưa cho mã phu đang đứng chờ ở bên cạnh, Nam Tĩnh Tuyền vừa đi vào bên trong, vừa liên tục phát ra mệnh lệnh: “ Tiểu Lí, ngươi trước đừng vội tắm cho ‘ Gió xoáy’, đợi lát nữa để ta tự mình tắm cho nó, Triệu thúc, nếu lát nữa có người đưa sổ sách đến, phiền ông đem vào trong phòng cho ta, Vương tổng quản, gần đây trong phủ có chuyện gì quan trọng…..”
“ Tiểu thiếu gia, phu nhân muốn ngài sau khi trở về thì đi tìm người”. Vương tổng quản nhanh chóng đem chuyện phu nhân dặn dò báo cho tiểu chủ tử biết.
Mẹ có việc tìm hắn? Nam Tĩnh Tuyền hơi nhíu mày, gật đầu tỏ vẻ đã biết, thân hình cao to bỏ lại mọi người, nhanh chân bước vào trong nội viện, dọc đường gặp được không ít nha hoàn, nô tỳ vấn an, mãi đến một hồi lâu sau, hắn mới cảm thấy quái dị. Như thế nào không có bóng dáng tinh tế kia, kẻ từ hai năm trước tiểu cữu ép buộc đưa cho hắn xong, liền đeo bám dính lấy hắn, nay lại vẫn như cũ không thấy bóng dáng đâu? Trước đây, chỉ cần hắn mới về phủ, nàng liền chào đón hầu hạ, đuổi cũng đuổi không đi, sao hôm nay thế nhưng lại khác thường như vậy?
Đột nhiên vượt qua hành lang gấp khúc của hoa viên, hắn gọi một tiểu nha hoàn lại.
“ Tiểu thiếu gia, có việc gì sao?” Tiểu nha đầu khó nén vẻ ngưỡng mộ, sùng bái, khẩn trương hoan nghênh đợi chờ chủ tử sai khiến.
“ Ân… Cái kia… không, không có việc gì, ngươi đi đi!” Trải qua một phen muốn nói, lại không biết như thế nào để hỏi về vị cô nương cơ hồ bị hắn coi thường kia, cuối cùng dưới ánh mắt nghi ngờ của tiểu nha đầu, phất tay để cho nàng đi.
Kỳ quái! Hắn hôm nay là chuyện gì xảy ra? Sao lại bắt đầu để ý đến vị cô nương tên Liên Nhi có ở bên người hắn hay không? Là vì hai năm nay, do nàng nhắm mắt theo đuôi đi theo, làm cho hắn bất tri bất giác thói quen có nàng tồn tại, cho nên hôm nay mới không thấy nàng, liền cảm thấy cả người không được tự nhiên? Vẫn là….
“ Tuyền nhi! Một tiếng rống yêu kiều đánh gãy suy nghĩ của hắn, sau khi ngước mắt nhìn xem rõ là người phương nào thì đầu liền cảm thấy ẩn ẩn đau…
“ Không phải muốn ngươi một khi trở về phủ thì đến gặp ta sao, như thế nào còn chậm chạp ở đây? Ta chỉ biết ngươi càng càng không đem mẹ để vào mắt, ô… Hạo ca ca, huynh vì Nha Nhi nói câu công bằng đi, nói nói con huynh a….” Khoa trương đem khuôn mặt không hề có nước mắt vùi vào trong ngực trượng phu, Nguyệt Nha Nhi khóc cực kỳ giả tạo.
“ Tuyền nhi nào dám không đem nàng để vào mắt, là nàng suy nghĩ nhiều quá!” Nhẹ lời an ủi ái thê, Nam Thần Hạo vẫn một bộ dáng bình thản như trước, đối với con trai nhà mình cũng không có nửa lời nặng nhẹ.
Mẹ khẳng định lại thừa cơ ăn đậu hủ của cha rồi! ( Ắc, Nha Nhi tỷ ăn ở sao mờ để con nó nói z nhỉ?!!!) Muốn thân thiết cũng đừng biểu hiện cho người bên ngoài thấy,đau mắt người khác a! Nam Tĩnh Tuyền cảm thấy cực kỳ đau đầu, có chút nhận mệnh hỏi: “ Mẹ, ngài tìm con có việc gì?” Haiz…. Thế nhưng trăm ngàn lần đừng như hắn nghĩ là cái việc kia mới tốt….
“ Vô nghĩa! Tìm ngươi đương nhiên là có chuyện!” Vừa nghe đến hắn tự động khơi mào đề tài ra, Nguyệt Nha Nhi lập tức có tinh thần, không còn bộ dáng sầu bi vừa rồi, trên mặt cười hì hì “ Nào, nói cho mẹ biết, có gặp được đối tượng mình thích hay không?”
“ Không!” Liếc trắng mẫu thân một cái, vạn phần không hiểu mẹ hắn bị làm sao vậy? từ nửa năm trước hỏi hắn có thích cô nương nào hay không! Đừng nói hắn không có, mà cho dù có thì mẹ lại muốn như thế nào? trực tiếp phái người ta đi cầu hôn sao? có phải mẹ gần đây quá rảnh rồi hay không?
“ Haiz…” Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập chờ mong thoáng cái liền ảm đạm, Nguyệt Nha Nhi không rõ đứa con này của nàng là có bệnh gì a? theo tuổi này của hắn đáng lẽ ra phải có hứng thú với cô nương nhất không phải sao? sao hắn hoàn toàn không có một đối tượng để