trung thành, không hề hoài nghi, nhưng là bởi vì tính tình như thế, hắn mới có thể giữ nàng ở lại bên người, nay làm sao có thể để cho nàng có cơ hội thành thân lập gia đình, dù sao nàng đối với hắn còn có giá trị!
Nghĩ vậy, cái miệng của hắn nhẹ nhàng gợi lên một chút cười, chính là cái nụ cười tao nhã trễ nãi ngày thường kia, ngược lại lại có vẻ rất vô tình mà sẵng giọng.
*************
Mặt trời lặn xuống ở phía tây, sắc trời dần tối, từng nhà khói bếp lượn lờ, trẻ con chơi đùa bên ngoài cũng đều bị mẫu thân đại nhân kéo tai lôi về nhà, chuẩn bị tắm rửa, ăn cơm, chấm dứt một ngày trôi qua tốt đẹp.
Văn phủ tất nhiên cũng không ngoại lệ, trong phòng bếp tiếng người ồn ào, xoong chảo cùng lấn át nhau, từng món ngon mỹ vị nóng hổi không ngừng đưa vào trong phòng ăn, chờ các chủ tử vào bàn dùng bữa.
Bởi vì Văn lão thái quân khi tuổi còn trẻ chỉ sinh hạ được một con, phu tử vừa chết, Văn phủ to như vậy ngoại trừ bà cùng con dâu ra, hơn nữa tăng thêm Văn Thiếu Thu thì cũng mới là có ba chủ nhân, dựa vào gia thế giàu có nhiều tiền mà nói, số lượng người thật sự là ít ỏi quá mức, nhưng là bởi vì như thế, ba người bình thường luôn khiến hạ nhân đưa cơm tới sân nhà riêng dùng bữa, miễn cho phiền phức, chỉ có mỗi cách năm ngày mới tụ họp lại ở nhà ăn dùng chung bữa tối.
Ngày hôm nay, tất nhiên là “ngày liên hoan” của ba vị chủ nhân chính, bọn hạ nhân đã sớm bưng lên món ngon mỹ vị bày ra đầy bàn ăn, Văn lão thái quân, Văn phu nhân cùng hai huynh muội Hoa gia ở lâu không về đã nhập tiệc, cũng chỉ thiếu một người còn chậm chạp chưa đến nữa thôi.
“Sao thế nhỉ? Thiếu Thu đâu rồi?”. Ngồi ngay ngắn tại vị trí cao nhất, Văn lão thái quân không đợi được tôn nhi (cháu) chậm chạp rốt cục mở miệng hỏi.
“Bẩm lão thái quân, tiểu nhân đã sai người đi mời thiếu gia, có lẽ sẽ rất nhanh đến đây”. Cúi mình, Lí tổng quản trông nom việc vặt vãnh lớn nhỏ của Văn phủ vội vàng tiến lên bẩm báo, một chút cũng không dám chậm trễ.
“Đứa trẻ này có việc gì chứ? Biết rõ hôm nay là ngày cùng nhau ăn cơm, thế nào còn để cho mọi người chờ chứ? Thật sự là rất kỳ cục!”. Văn lão thái quân nhíu mày, nét mặt già nua rõ ràng không vui.
Mọi người nghe câu nói mặc dù chê trách của bà, nhưng không ai lại ngốc mà đi tiếp lời hòa theo, dù sao lão nhân gia ngoài miệng mắng thì mắng, nhưng lại cũng không cho phép ngoài bà ra có miệng người ngoàivào, nói trắng ra chính là bao che khuyết điểm, cũng bởi vì mọi người trong lòng đều biết rõ ràng điểm này, sẽ không có đi làm cái chuyện ngu xuẩn là vỗ mông ngựa chụp đến chân ngựa đâu.
Đang lúc ở trong nhà ăn, mọi người đều hết sức câm như hến, người kia làm cho mọi người phải chờ rốt cục cũng tao nhã bước chân đến, không nhanh không chậm đi vào, phía sau còn có Hỉ Phúc đi theo như bóng với hình.
”Tổ mẫu, nương, hai vị biểu đệ muội, ngại quá, để mọi người đợi lâu”. Nụ cười trễ nãi kiểu ngâm khúc hay ho giơ lên, lời xin lỗi của Văn Thiếu Thu mười phần chỉ có một phần thành ý, tự mình lập tức ở vị trí cũ — ngồi xuống bên cạnh tổ mẫu.
“Làm gì ở đâu, để cho mọi người ở chỗ này sốt ruột chờ con?” Văn lão thái quân trừng mắt hỏi, vẻ mặt không vui trách mắng làm cho ai nhìn cũng đều tự nhiên thoáng run một cái.
Ai ngờ Văn Thiếu Thu lại giống như chưa tỉnh ra, xoay người chỉ về phía con chó nhỏ trong lòng Hỉ Phúc, vui cười nói: ”Còn không phải vì ”Bánh Trôi” nghịch ngợm chạy lung tung, vì bắt nó, mà chậm trễ thời gian”
Nghe vậy, Văn lão thái quân nhíu mày, hình như có chút không đồng ý, nhưng là không có nói thêm gì nữa, trong lòng hiểu được tôn nhi nuôi con chó nhỏ này làm sủng vật tới nay, mười mấy năm qua, mỗi khi cùng nhau ăn cơm, buổi tối hắn hầu như đều mang nó đi theo, thậm chí “người chó ngồi cùng bàn” đứng cho ăn.
Lúc đầu, bà cũng sẽ nghiêm khắc trách cứ, cảm thấy tôn nhi như vậy thật sự rất kỳ cục, nhưng hắn lập tức luôn lấy vẻ mặt khiêm tốn nhận lỗi, nhưng lại tiếp tục ôm con chó nhỏ theo xuất hiện, nhiều lần, thờ gian lâu dần, bà cũng quen mà tập mãi thành thói quen tiếp nhận rồi.
Nhưng mà lão nhân gia không nói lời nào, cũng không có nghĩa là Văn phu nhân không ý kiến, chỉ thấy bà ta phụng phịu dạy bảo —
“Vì một tiểu súc sinh, khiến cho mọi người chờ một mình ngươi, ngươi còn không biết xấu hổ? Thật sự không ra gì!”
“Di nương, biểu ca đã thật tình thành ý hương mọi người nói xin lỗi, người nên vui vẻ, đừng giận nữa”. Vội vàng lên tiếng hòa giải, Hoa Thải Dung đáng yêu liếc mắt xem xét Văn Thiếu Thu một cái, ý tứ mười phần là nhằm lấy lòng
”Muội muội nói phải, tuy rằng mọi người đợi một lúc, nhưng biểu ca nói chung là đã đến rồi, di nương người cũng đừng trách hắn”. Hoa Văn An vội vàng tiếp lời, mặt ngoài nhìn như trấn an nói tốt, kì thực lại cường điệu (nói quá) chuyện Văn Thiếu Thu để cho mọi người chờ hắn là thật, căn bản chính là lôi ra sự thật sau của hắn.
Đối với trấn an của hai huynh muội Hoa gia tựa hồ có chút vui thích, Văn phu nhân sau khi gật đầu khen ngợi, cũng không quên răn dạy con. “Nhìn xem, hai huynh muội Văn An, Thải Dung người ta biết ý thức như thế, ngươi nên học hỏi đi”.
“