trên xuống dưới đánh giá một phen, sau đó cười hỏi Lâm Thế Vân, “Thế Vân, cô nói đúng không? Có phải đàn ông đều thích loại hồ ly tinh này?”
Lâm Thế Vân khinh thường quét mắt qua Lâm Miểu Miểu, đang muốn phụ họa hai câu, sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói nghiêm khắc: “Cố Dung!”
Lâm Thế Vân đem lời nói đến bên miệng nuốt trở vào, quay đầu nhìn, ba của cô Lâm Ngạn và anh trai Lâm Thế Quần đang từ trên cầu thang đi xuống.
Cố Dung vẫn chưa thu hồi nụ cười gần như đông cứng trên khuôn mặt, qua vài phút, mới miễn cưỡng nặn ra nụ cười, dặn dò người hầu có thể dọn cơm.
Đoàn người đi về phòng ăn, Lâm Miểu Miểu bước vào sau cùng, những người còn lại đã ngồi trên ghế, Lâm Miểu Miểu dừng bước, cô không biết nên ngồi đâu, Lâm Miểu Miểu trong lòng xẹt qua một tia buồn bực, nhưng thần sắc trên mặt vẫn lãnh đạm như cũ, không nhìn ra bất cứ tâm trạng gì, có đôi khi khuôn mặt bị tê liệt không hẳn là việc xấu, ít nhất người khác vĩnh viễn không thấy tâm trạng thật sự của cô.
Lâm Thế Quần vỗ xuống vị trí bên cạnh, vẫy tay gọi Lâm Miểu Miểu: “Miểu Miểu, qua đây ngồi đi.”
Cố Dung nghe thấy lời đó, tức đến nỗi sắc mặt trắng bệch, đó vốn là chỗ của Lâm Tư, đứa con hoang của con hồ ly tinh đó, mới quay về đã bắt đầu cướp đoạt mọi thứ của Lâm Tư, Lâm Tư chết, đồ con hoang này thế nào lại không chết?
“Tội nghiệp Tư Tư của tôi vừa đi được hai năm, đã có người không chờ được muốn chiếm hết, Tư Tư của tôi sao mà mệnh khổ thế này a!……” Cố Dung không hề che giấu thù hận của mình, lạnh lẽo trừng mắt nhìn Lâm Miểu Miểu.
Lâm Thế Quần xấu hổ thu tay về, khuôn mặt áy náy hướng Lâm Miểu Miểu cười cười.
Nhưng sự căm giận trong lòng Cố Dung càng lúc càng lớn.
“Chị dâu, chị đừng tức giận mà hại thân thể, có một số người từ nhỏ đã không có giáo dục, chị còn có thể trông chờ gì vào cô ta……” Lâm Thế Vân cười an ủi mấy câu, nhìn như an ủi, nhưng từng chữ từng chữ lại mang dao.
Lâm Ngạn lạnh lùng đánh gãy lời Lâm Thế Vân: “Đều câm miệng cho ta.” Lâm Ngạn chỉ vào vị trí bên cạnh mình, “Con ngồi đây.”
Lâm Miểu Miểu vẻ mặt thản nhiên đi tới, những lời lẽ này chẳng hề tổn hại đến cô nửa phần, giống khi cô đồng ý đến Lâm gia, giống khi cô đồng ý ăn bữa cơm này vậy.
Bữa cơm ăn được một nửa, Lâm Thế Quần thấy Lâm Miểu Miểu hầu như không ăn gì, quan tâm hỏi: “Miểu Miểu, có phải ăn không quen? Muốn ăn gì cứ nói, để nhà bếp làm cho con.”
Cố Dung hừ lạnh một tiếng, giọng chế giễu nhìn chằm chằm Lâm Thế Quần: “Thật đúng coi mình là thiên kim tiểu thư, người khác ăn quen, cô có gì ăn không quen?”
Lâm Thế Vân chợt nở nụ cười: “Chị dâu, đây là chị không đúng rồi, lúc trước cô ta ở trong nước, luôn sống dưới quê, nào có được ăn những thứ này, ăn không quen cũng bình thường thôi.”
Lâm Ngạn nặng nề đặt bát lên bàn, mấy người cả kinh đều im miệng: “Ăn cơm vẫn không bịt được miệng của các chị?”
Lâm Ngạn đột nhiên từ chỗ ngồi của mình đứng dậy, Lâm Thế Vân và Cố Dung cùng ngậm miệng, cúi đầu không nói nữa, Lâm Ngạn nghiêng đầu liếc nhìn sắc mặt bình thản của Lâm Miểu Miểu, “Đi theo ta vào thư phòng.”
Lâm Miểu Miểu lập tức buông bát đũa, trên bàn ăn của Lâm gia, cô thực sự không có khẩu vị ăn uống.
Lâm Ngạn đi được hai bước, lại quay đầu nói với Lâm Thế Quần: “Thế Quần, con cũng vào đi.”
Trong nháy mắt trên bàn cơn chỉ còn ba người: Cố Dung, Lâm Thế Vân, Diệp Ninh.
Diệp Ninh bỏ bát đũa xuống, Lâm Thế Vân nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ăn nhiều một chút, đừng vì một số người làm hỏng khẩu vị!”
Diệp Ninh trầm mặc trong chốc lát, mới yên lặng nhìn Lâm Thế Vân: “Mẹ, Lâm Miểu Miểu cũng là em họ của con.”
Cố Dung giận tím mặt, đập mạnh bát xuống bàn ăn: “Diệp Ninh, con có biết mình đang nói gì không, một đứa con hoang, cũng xứng là em họ của con? Em họ của con chỉ có mình Tư Tư thôi! Ta tuyệt đối không thừa nhận cô ta là người của Lâm gia.”
Lâm Thế Vân trách cứ nhìn con trai mình một cái, thở dài, nói với Cố Dung: “Chị không thừa nhận thì như thế nào, ba gọi cô ta về để liên hôn, chính là đã thừa nhận cô ta là người của Lâm gia.”
Cố Dung cười lạnh: “Tông gia cũng chưa chắc đồng ý cưới cái loại con hoang không thể ở được bàn tiệc này, làm con dâu.”
Diệp Ninh nhíu mày, hành vi của bậc bề trên, mở miệng nói hồ ly tinh, ngậm miệng nói con hoang, anh thực sự không nghe được, liền đứng lên, rời khỏi nhà ăn.
Cố Dung nhìn theo bóng lưng Diệp Ninh rời khỏi, lộ ra nụ cười châm chọc: “Lúc nhỏ, Diệp Ninh còn bị đứa con hoang này đánh, bây giờ đã bắt đầu nói giúp nó rồi, đàn ông! Hừ!”
Lâm Thế Vân nhíu mày, bà vẫn luôn nghĩ Diệp Ninh sẽ ghét Lâm Miểu Miểu, nhưng lời nói của Cố Dung quá mức khắc nghiệt, Lâm Thế Vân trong lòng lúc này không vui, lạnh lùng biện hộ thay con trai mình: “Chị dâu, em biết rõ tâm trạng chị không tốt, nhưng Diệp Ninh có cách nghĩ của riêng mình.”
***
Lúc này ba người rời khỏi phòng ăn đã đến thư phòng của Lâm Ngạn, năm nay Lâm Ngạn gần 70, bởi vì chăm chỉ vận động và điều dưỡng hợp lý, nhìn qua cũng chỉ khoảng 60 tuổi, tinh thần cực tốt, lúc ông nói chuyện quen cách nói uy nghiêm của gia tộc lớn, khí khái mười phần.
“Ba con chắc nói với con