tốt bụng, Quan Thế Âm tái thế, Bồ Tát hiển linh thế mới nói cô Lâm là người tốt mà! !
Tông Chính lạnh lùng liếc nhìn Giang Trạch: "Ra ngoài trước đi."
Trong chớp mắt Giang Trạch lao ra khỏi phòng làm việc của Tông Chính, nhẹ nhàng đóng cửa phòng làm việc lại, mới lau mồ hôi lạnh trên trán, những năm gần đây muốn tìm một công việc tiền lương cao, không có một trái tim khỏe mạnh, thật là quá gian nan! !
Giang Trạch vừa đi, Tông Chính liền từ trên ghế xoay đứng lên, đi về phía ghế sô pha đối diện, Lâm Miểu Miểu đột ngột đứng lên, lần đầu tiên cảm thấy lúc Tông Chính đi về phía cô, áp lực lớn như thế, khiến cho cả người cô đều không được tự nhiên, hốt hoảng.
Lâm Miểu Miểu sắc mặt không thay đổi lui về sau một bước, tránh khỏi tay của Tông Chính, sắc mặt Tông Chính phút chốc trầm xuống: "Mau tới đây, tiếp tục!"
Lâm Miểu Miểu lắc đầu, thử nói sang chuyện khác: "Anh còn có công việc không phải sao?"
" Không quan trọng! "
" Tôi còn có việc! "
Tông Chính tiến lên một bước, chuẩn xác bắt lấy cổ tay Lâm Miểu Miểu, kéo cô vào trong lòng mình, căn bản không nói lời thừa với cô, cúi đầu hôn xuống, nhưng mà lúc này đây anh không hôn môi cô, mà là hôn cái cổ trắng ngần xinh đẹp của cô, Lâm Miểu Miểu đẩy anh ra, lấy lại bình tĩnh, mới nhìn vào con ngươi sâu thẳm của Tông Chính nói: "Không được! "
Tông Chính: “……”
Dục vọng bị từ chối không thương tiếc, mức độ khó chịu trong lòng Tông Chính không nghĩ cũng biết, cho đến khi tan làm, anh đã giống như chìm vào trong mực nước, cả người đều tản ra hơi thở dồn nén, Lâm Miểu Miểu vào trong phòng nghỉ tắm rửa, lau tóc đi ra, Tông Chính ngước mắt nhìn, ngọn lửa vừa mới kìm nén lại bắt đầu cháy bùng. Đồng hồ cực lớn nằm trên đỉnh tháp đồng hồ, năm tiếng vang lên liên tiếp, Lâm Miểu Miểu nghe thấy tiếng chuông liền bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình: "Vậy tôi đi về trước."
Tông Chính đầu cũng không ngẩng trả lời: "Chờ một chút, chúng ta cùng về."
Ngón tay của Lâm Miểu Miểu dừng lại một chút, đáp một tiếng, hơn nửa giờ sau, Tông Chính dọn dẹp qua mặt bàn, gọi Giang Trạch vào, lạnh lùng dặn dò vài câu, mới đứng dậy gọi Lâm Miểu Miểu một tiếng: "Về nhà thôi."
Lâm Miểu Miểu không biết làm sao, bất thình lình bị ba chữ này làm cho xúc động.
Về nhà? Đối với một người không có gia đình mà nói, thực sự là một từ xa xỉ.
Lái xe tiến vào trong cửa chính, một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi đứng ở cửa, quần áo của bà gọn gàng chỉnh tề, mang theo nụ cười ấm áp, có vẻ so với tuổi thật trẻ hơn rất nhiều, Lâm Miểu Miểu ở nước Y nhiều năm như vậy, đối với những người quản gia đứng đầu được đào tạo một cái liếc mắt gần như đã nhận ra được.
Bọn họ lúc nào cũng có thể đủ bình tĩnh tự nhiên ứng phó với đủ loại người, có thể bày ra bộ mặt rạng rỡ trước những người trong giới thượng lưu thế lực đáng ghét. Có thể là áo sơ mi của nam chủ nhân không còn một nếp nhăn, có thể bình tĩnh thản nhiên lo liệu ổn thỏa tất cả mọi chuyện, bọn họ giống như âm hồn, không chỗ nào không có mặt, luôn là do thám chính xác nhất biết được sóng điện não của chủ nhân.
Lâm Miểu Miểu đi theo Tông Chính tiến vào cửa lớn, bỗng nhiên cảm thấy toàn bộ biệt thự đều không giống, gọn gàng sạch sẽ, đâu vào đấy, ngay cả trong không khí cũng mang hương hoa làm người ta thoải mái, trên bàn ăn đặt một bó hoa hồng xinh đẹp, bữa tối của Tông Chính đúng là bữa cơm Trung Quốc chính thống, mà của cô lại là món ăn của nước Y đủ tiêu chuẩn.
Đồ bạc trong tay được lau sạch không nhiễm một hạt bụi, phát sáng lấp lánh, bên cạnh còn có một bình rượu nho hồng lâu năm, không cần thử cũng biết chai rượu này vẫn giữ được nhiệt độ thích hợp nhất.
Lâm Miểu Miểu tự nhận tài nấu nướng coi như không tệ, nhưng mấy ngày nay không ít lần bị Tông Chính chê “So với chị Chu làm còn kém xa ", khó ăn "..., chẳng qua đây là môn nghệ thuật cần chuyên môn, Lâm Miểu Miểu vô cùng thỏa mãn ăn xong bữa tối, ngay cả tâm trạng cũng vui vẻ hơn, Võ Tòng đang dùng cái miệng nhỏ liếm cái đĩa, Lâm Miểu Miểu nhìn xung quanh một vòng, phát hiện dường như không có chuyện gì để làm, liền ôm máy chụp hình của mình xem đi xem lại những bức ảnh mới chụp ảnh gần đây.
Cô vừa mới lưu số liệu vào trong máy vi tính, cửa phòng đã bị Tông Chính đẩy ra, anh bộ dạng lười biếng đi tới, xách theo một cái túi nhỏ ném một cái lên trên bàn Lâm Miểu Miểu: "Lâm Miểu Miểu, mấy ngày nay em không có bôi thuốc cho tôi. "
Nào có mấy ngày? Không phải hôm qua và hôm nay sao? Ngón tay của Lâm Miểu Miểu dừng lại một chút, tầm mắt quét về phía cái túi nhỏ trong suốt kia, bên trong là mấy lọ thuốc cao, ngày hôm qua bởi vì phải đi Thiên Hà Viên, Tông Chính chê mùi rượu thuốc qua nồng, không để cho Lâm Miểu Miểu xoa. Buổi chiều trước khi đi làm, lần thứ hai cô nhìn thấy Tông Chính nửa người để trần, phía sau lưng cường tráng đường cong tuyệt mỹ cùng đôi chân dài rắn chắc..., tiếc là một mảng xanh, một mảng tím, khiến vẻ đẹp nam tính bị tổn hại hoàn toàn.
Lâm Miểu Miểu gật đầu hỏi Tông Chính: "Bây giờ sao?" Cô nghĩ, từ sau khi chị Chu trở lại, coi như tìm chuyện để làm.
Tông Chính đứng lên bắt đầu cở