Ring ring
Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325460

Bình chọn: 9.5.00/10/546 lượt.

ong Lân kéo lấy Tư Nam hôn em thật sâu, đột nhiên bật cười: "Mỗi ngày em đi làm, trước khi đi anh đều cho em một goodbye-kiss, như vậy anh có giống cô vợ nhỏ không nhỉ?"

"Ha ha, đúng vậy! Cô vợ bé bỏng của em." Tư Nam cũng bật cười, "Anh á, phải mau khỏe lên đi!"

"Hừ, em chờ anh khỏe lại đi!" Uông Phong Lân hôn em cái nữa, "Anh nhất định làm cho em biết ai mới là chồng!"

"Em rất mong chờ nha!" Tư Nam đẩy anh ra, "sáng nay có khách bên Mĩ qua, em không thể đến muộn! Anh là tổng tài, thật sự là rất sướng nha!"

"Ai có thể có được bảo bối tài sắc như anh chứ!" Uông Phong Lân nắm tay Tư Nam không chịu thả ra.

"Thả tay đi! Thật là!" Tư Nam vuốt tay anh, "Em đi làm!"

"Uh, tối gặp." Uông Phong Lân nhìn theo bóng lưng em, ngồi trên giường vài phút, sau đó đứng dậy, nhúc nhích hai chân, bước đi đến cửa sổ, đứng sau rèm cửa nhìn xuống dưới lầu, xem chiếc xe của Tư Nam chạy ra ngoài đường, khóe miệng cong lên cười, "Bảo bối ngốc!"

Trong phòng họp của tập đoàn Uông thị, sau khi hai bên bàn bạc kí kết hợp đồng, trao đổi thông tin, trình tự này coi như đã xong.

"Thật không ngờ được, đối tác bên Mĩ lại là anh." Tư Nam nhìn người đàn ông trắng nõn tuấn mĩ nhưng lại lộ ra khí tức nguy hiểm không nói nên lời.

"Ha ha, nếu không biết là cậu là đối tượng hợp tác khu vực Châu Á, tôi có thể rất lo lắng đó!" Người đối diện cong miệng tạo thành nụ cười.

"Ngoại trừ Uông thị, anh còn có thể tìm được đối tác tốt hơn để hợp tác sao?" Tư Nam quay lại cười với hắn, "Bất quá, chuyện xe cộ lần trước, thật đúng là phải cảm ơn anh."

"Không cần khách sáo như vậy chứ? So với lần cậu cứu tôi ở Mĩ, cái này không đáng để tính toán." Người đàn ông đối diện cười cười, quay qua người đàn ông da trắng bên cạnh giới thiệu: "Joe, đây là cậu Đường, là trợ lí riêng của Uông tổng. Lúc ở nước Mĩ, có lần tôi bị truy sát, vừa khéo lạc vào phòng ngủ của cậu Đường, được cậu ấy giấu ở dưới gầm giường, mới thoát được một kiếp, cho nên, đây là ân nhân cứu mạng của tôi đó!" "Oh, cậu Đường đây rất dũng cảm nha!" Người đàn ông da trắng cúi người khâm phục Tư Nam.

"Mike, chuyện này cũng đừng nhắc đến nữa!" Tư Nam gật đầu với người đàn ông da trắng, "Cũng đã qua mấy năm rồi! Anh còn hoài niệm cuộc sống bị người ta săn đuổi à?"

"No, tôi không hoài niệm! Tôi vất vả lắm mới đưa công ti vào trong quĩ đạo, cũng không muốn quay lại cuộc sống lưỡi dao liếm máu nữa đâu." Mike xua xua tay.

"Anh đứng đầu giới đua xe trong giới ngầm mà không chịu tham gia đua xe thì thật là đáng tiếc!" Tu một bên chen vào.

"Ha ha, Tu, đừng chọc ghẹo nữa!" Mike cười một chút, "Anh không biết tôi từng là thủ hạ của A Kha sao?"

"Hả?" Tu ngạc nhiên nhìn Mike

"Hóa ra anh ta không biết à" Mike chỉ vào Tu hỏi Tư Nam.

Tư Nam gật đầu: "Tôi nghĩ anh ta quả thật không biết."

Mike cười ha hả: "Tu, anh với A Kha không phải... Các người không phải vốn chỉ có quan hệ trên giường chứ?"

"Này, đừng giễu cợt tôi, được chưa?" Tu xoay người bất đắc dĩ khinh khỉnh, "Xem ra tên nhóc kia có rất nhiều chuyện chưa từng nói với tôi! Khó trách lần trước đua xe với hắn, hại tôi thiếu chút nữa lao xuống mương."

"Ha ha ha." Tư Nam cùng Mike cười ha hả.

Điện thoại trong túi Tư Nam vang lên, lấy tay cầm điện thoại ra: "Xin lỗi, tôi nhận điện thoại một chút." Vừa nói liền đứng dậy đi ra ngoài hành lang nghe điện thoại.

Trong điện thoại vang lên giọng nói lo lắng của Phan Già: "Tư Nam, không tốt rồi!"

"Làm sao vậy?" Tư Nam vội hỏi.

"Phong Lân, bị, bị người ta bắt cóc rồ!" Phan Già vừa nói vừa thở hổn hển.

"Tại sao lại như vậy? Trong bệnh viện mà còn..."

"Không phải trong bệnh viện! Phong Lân nói tôi đưa anh ta ra ngoài mua quà sinh nhật cho cậu, không cho nói với bất kì ai." Phan Già thở gấp, "Anh ta nói muốn, muốn mua nhẫn cho cậu, vừa mới tới cửa hàng trang sức, có, có một kẻ tự nhiên lao tới, mạnh mẽ lôi anh ta vào trong một cái xe tải."

"Có biết là ai làm không?" Tư nam vội vã hỏi.

"Không, không biết!" Phan Già giống như khóc tới nơi.

"Chị đừng lo lắng, cứ về nghỉ trước đi!" Tư Nam an ủi cô, sau đó cúp điện thoại, trong lòng cân nhắc một chút về tình huống Uông Phong Lân bị bắt cóc.

"Có chuyện gì vậy?" Tu nghe thấy giọng nói lo lắng của Tư Nam, đi tối.

"Phong Lân bị bắt cóc rồi!" Tư Nam nhíu mày, "Rốt cuộc là ai làm?"

"Chẳng lẽ là Trịnh..." Tu chưa kịp nói xong ba chữ kia, quay đầu lại nhìn về phía Mike đang đi ra.

"Nếu như là cậu ta, tôi tình nguyện giúp các người." Mike thở dài một hơi.

"Mike, anh với anh ta..." Tư Nam nghi hoặc.

"Có một số việc, chính là số phận an bài rồi! Có lẽ là, tôi hẳn phải buộc cậu ta quay về Mĩ, nhốt lại trong phòng dạy dỗ tử tế mới được!" Mike thở dài lần nữa.

"Hẳn là ngoại trừ gã ta thì cũng chẳng ai có thể làm loại chuyện này đâu." Tu cau mày.

"Nhưng mà, cho dù chúng ta biết là do Trịnh Thụ Thần làm, làm sao có thể biết Phong Lân bị bắt đi đâu?" Tư Nam cau mặt chân mày, "Mấy tháng gần đây hình như chưa từng nhìn thấy anh ta xuất hiện công khai."

"Gọi điện thoại nói A Kha kiểm tra một chút." Tu cầm lấy điện thoại.

"Cậu gọi điện thoại cho A Kha trước," Mike