à kiểu phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, để cha mẹ anh không chê vào đâu được, mà ngay bản thân anh cũng luôn thích mẫu phụ nữ như vậy. Giang Tang Du chính là một hình mẫu như vậy xuất hiện trước mắt anh, đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của anh, thậm chí ngay cả điều kiện khiến anh rung động cô cũng đã thỏa mãn. Anh vẫn cho rằng, ông trời, đã ban tặng một món quà tốt đẹp nhất dành cho anh.
Hóa ra, đó lại là một sự trừng phạt dã man nhất.
Một trò đùa nực cười nhất.
Anh cho rằng, rốt cuộc tất thảy có ý nghĩa gì chứ?
Từng bước, từng bước, nhưng căn bản đó không phải là điều anh luôn mong muốn.
Con người đều sẽ thay đổi, không một ai có thể đảm bảo mọi chuyện sẽ diễn ra đúng theo dự liệu của mình, anh đã quá đề cao lý trí của bản thân, thế nên anh mới nhận được một kết quả tiến thoái lưỡng nan như bây giờ.
Anh cất xe, mưa đã không còn nặng hạt, có rất nhiều người đang chạy vội vã trong màn mưa, cũng có một vài người đã tự tìm cho mình một chỗ trú.
Còn chưa đến giờ soát vé vào cửa, bên ngoài đã đầy chặt người, đang chờ đợi để đến giờ mở cửa.
Anh đứng trong màn mưa, lặng im đứng nhìn những người đang ca ngợi Ảnh Nhi hay thế nào, Ảnh Nhi đẹp ra sao, họ khen cô không ngớt miệng.
Một người bán gậy huỳnh quang vừa rao, mọi người đã nhào vào tranh nhau mua, giá của gậy huỳnh quang lập chức tăng vọt tại chỗ.
Ở một hướng khác có vài người đang vội vàng chạy tới, lôi kéo những người đứng chờ bán lại vé, dù giá cao như thế nào cũng tình nguyện mua lại.
Trên cổng có treo một poster cực lớn, trong ảnh Bạch Nặc Ngôn mặc một bộ quần áo đen, ánh mắt cô như tỏa sương mù, phía dưới có dòng chữ “Mai danh ẩn tích”, hẳn đây là tên của liveshow lần này.
Nước mưa bắn lên mặt anh, anh nhìn đi nhìn lại bốn chữ trên poster, dù nhìn kỹ thế nào cũng không thể thấy rõ.
Cuối cùng cũng đến giờ khai mạc, tất cả mọi người đều hưng phấn.
Anh chưa từng biết, hóa ra có rất nhiều người yêu thích cô, vậy mà anh đã từng rất khinh thường họ. Anh chưa từng biết rằng, cô đã mang đến biết bao xúc cảm và niềm vui cho mọi người.
Anh ngơ ngác tìm chỗ ngồi của mình, anh chưa từng phải chờ đợi một ai lâu đến thế, mà lại không hề cảm thấy bực mình. Anh nghe thấy càng ngày càng có nhiều tiếng bước chân, mọi người ngồi quanh anh đang không ngừng bàn luận, tất cả mọi thứ ở đây đều tràn ngập hơi thở của Ảnh Nhi, hóa ra, cô đã tồn tại bằng một phương thức kỳ diệu đến thế.
Rất nhiều ngôi sao chỉ tổ chức liveshow để đánh bóng tên tuổi, công ty quản lý không ngừng dàn xếp số lượng vé bán ra khổng lồ giả dối để phô trương tên tuổi rằng ngôi sao đó được hoan nghênh đến mức nào. Thế nhưng xem ca nhạc cũng giống như xem phim điện ảnh, đều có một đạo lý cơ bản, cái hấp dẫn người hâm mộ không phải ở số lượng vé bán ra, mà đến ngay cả một “người qua đường” cũng bị thu hút vào xem, đó mới thật sự thành công.
Nhưng dòng người tấp nập nơi đây, đều hân hoan để chờ đợi được tiến vào hội trường.
Anh quên mất bản thân anh đã chờ đợi bao lâu, cho đến khi tất cả đèn trong hội trường đều bị tắt, và tất cả mọi người đều yên lặng.
Sân khấu rực sáng, vô số đèn flash bật lên.
Hai người dẫn chương trình lần lượt bước ra, tuyên bố bắt đầu đêm diễn, sau đó hội trường lại ngập trong bóng tối, hướng mọi người chú ý đến sân khấu.
Một sợi dây treo từ từ thả xuống một bóng dáng trong trang phục mô phỏng một chú bướm khổng lồ.
Giờ phút này toàn bộ hội trường đều sôi trào, không ít người bắt đầu vung gậy huỳnh quang lên, không ngừng hô vang “Ảnh Nhi”.
Dường như cô vừa ra dấu để mọi người yên lặng, giọng hát cô mềm mại vang lên.
Dù chung quanh rất ồn ào, nhưng anh lại nghe rất rõ tiếng cô hát.
Em đã không còn đường lui
Tất cả thế giới đều hiểu
Chỉ riêng mình anh không biết…
Anh chưa từng nghĩ rằng, sẽ có ngày này, anh bình thản ngồi nghe cô hát với một tâm trạng như thế này. Không cần quá nhiều ngôn ngữ, tiếng hát ấy vẫn đi thẳng vào trái tim anh, và khiến nó bồi hồi xúc động thật lâu. Mỗi một câu ca, như để viết riêng cho anh, mỗi một lời ca, dường như là tình cảm sâu kín nhất trong lòng cô.
Hết bài này đến bài khác, hết tiết mục này đến tiết mục khác, âm nhạc trên sân khấu không ngừng thay đổi, nhưng cô thay đổi rất ít.
Anh nhìn thấy cô cười, nhưng chỉ là hình dáng, anh không thể nhìn rõ chi tiết khuôn mặt cô.
Khán giả trên khán đài không ngừng huơ gậy huỳnh quang, nhưng cô chỉ thờ ơ nhìn họ, với một ngôn ngữ không từ mà biệt.
Cuối cùng cô hát một ca khúc trữ tình với tiết tấu chậm có tên “Chiếc váy cưới trẻ trung"
Anh chưa từng nói muốn kết hôn với em
Thế nhưng em lại chỉ muốn được cưới anh…
Tình yêu ấy đã khuyết tự bao giờ
Nhưng nỗi đau lại chỉ riêng mình em…
Giọng ca đã được xử lý qua thiết bị âm thanh khiến anh khó chịu nhíu mày, cô thật giỏi mà, không trách một câu, nhưng lại khiến lòng anh đau đớn vô cùng.
Anh chưa bao giờ tính toán cho cô, kể cả anh đã từ hôn, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến cô, chẳng qua là vì anh xác định Giang Tang Du không phải là người anh muốn cưới, dù cô hoàn toàn phù hợp với tất cả mọi điều kiện anh đã đặt ra, nhưng đó không phải là