XtGem Forum catalog
Nguyện Ước Trọn Đời

Nguyện Ước Trọn Đời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329235

Bình chọn: 8.00/10/923 lượt.

au khi tắm nhanh hơn so với phụ nữ rất nhiều.

Vì vậy, cô buộc phải đối mặt với một tình cảnh vô cùng nan giải.

Âm thanh bên ngoài vẫn rất ồn ào, nếu cô bước khỏi cánh cửa, nhất định sẽ bị tóm được, trò chơi này sẽ chẳng còn thú vị, nhưng khi tiếng nước ngừng chảy, chủ nhân căn phòng đi ra, ngay lập tức sẽ phát hiện có người lạ trong phòng, liệu họ có hét chói tai hay gọi bảo vệ tống cổ cô không, lúc đó hẳn danh tiếng của cô sẽ bị ảnh hưởng không ít, trang đầu của các tạp chí ngày mai không thể thiếu tin tức này của cô.

Suy nghĩ trong đầu cô trở nên cực kỳ hỗn loạn, nên cô quên rằng cửa thang máy có gắn một tấm biển thông báo đây là tầng chuyên dụng dành cho khách VIP.

Tòa nhày này trước khi ra vào đều phải trình báo, thẻ ra vào phòng cũng bị quản lý cẩn thận, tuy lượng khách lưu động rất đông, nhưng toàn bộ tầng trên cùng đều thuộc sở hữu tư nhân, nên sẽ không có sự thay đổi lớn, cũng bởi vậy nên chủ nhân mới không lưu tâm đến chìa khóa phòng.

Vậy mà cô còn ngơ ngác đứng đây cầm chìa khóa phòng người ta, cô không biết bản thân nên làm gì lúc này.

Đột nhiên, cửa phòng tắm bật mở, trái tim cô đột ngột nhảy nhót liên hồi.

- Rõ ràng thang máy có ghi rõ đây là tầng cao nhất mà, Ảnh Nhi có thể trốn ở đâu chứ? ….

- Nhất định là chỉ có ở đây thôi, chúng ta hãy cứ tìm tiếp đi.

Âm thanh huyên náo ở bên ngoài cửa rất rõ ràng, cô có thể tưởng tượng tình cảnh bên ngoài, hẳn phải có ít nhất một hai phóng viên đang rình mò ngoài đó.

Nếu họ biết cô xuất hiện tại đây, cô khó có thể tưởng tượng họ sẽ viết bậy bạ thành những tin lá cải gì.

Cô nhìn chằm chằm vào bước chân đang tiến gần, nhịp tim cô đập theo từng bước chân vang lên, cô giống như tội phạm đang chờ ngày thi hành án, có lẽ sự trừng phạt đó không đáng sợ bằng khoảng thời gian dài đằng đẵng chờ đợi khiến người ta không khỏi xấu hổ này.

Cô nuốt nước bọt một cái, vì tiếng bước chân càng ngày càng gần.

Chính thời khắc này, cô tin tưởng vào sự tồn tại của hai chữ “duyên phận”, bất kẻ ta trốn đến đâu, bất kể ta đã cố gắng chạy xa chừng nào, bất kể khoảng cách giữa ta và người đó vô cùng lớn, nhưng duyên số kỳ diệu vẫn đưa đẩy cho ta gặp lại, dù ta chưa bao giờ dám tưởng tượng đến cái ngày phải xuất hiện trước mặt người kia.

Sự trùng hợp ngẫu nhiên đó lại như một bằng chứng vô cùng hùng hồn rằng, bất cứ ai cũng không thể trốn thoát khỏi sự nguyền rủa của bàn tay số phận,

Cảm xúc trong lòng Bạch Nặc Ngôn giờ phút này chính xác là như vậy. cô không hề kích động, chỉ cảm thấy rung động.

Giống như cô đang ngồi trong một nhà hàng sang trọng, cô sắp bị một cái tiêu bản sừng tê giác rơi vào đầu, anh chính là hình tượng nhân vật anh hùng oai dũng đã giang tay cứu mỹ nhân là cô. Cô không hề hối hận về những ngày tháng vui chơi ân ái giữa hai người, anh thực sự đã giúp đỡ cô, nên dù cô đã phải trả một cái giá rất cao, cô vẫn luôn coi đó là sự đương nhiên. Ngoài thân thể, cô đâu thể trao cho anh bất cứ điều gì khác, nếu anh khẳng định sẽ không đền đáp, cô vẫn sẽ dâng trọn vẹn chính bản thân cho anh, rất đơn giản, rất rõ ràng, rất dứt khoát, không hề có bất kỳ sự rằng buộc.

Có lẽ chính hành động không hề cường bạo mà vô cùng dịu dàng đó của anh đã khắc sâu vào trái tim cô, không sao có thể xóa nhòa.

Ngay chính giây phút anh ngồi xổm xuống, dùng chiếc khăn tay quý hiếm được sản xuất với số lượng có hạn lau dấu vết đang chảy trên chân cô, động tác của anh vô cùng nhẹ nhàng. Có lẽ sai lầm từ đầu chính ở cảm giác của cô, cô cho rằng trong giây phút đó, anh đã thật sự chân thành yêu thương cô.

Vì một giây phút dịu dàng của anh, lòng cô âm thầm khắc lên một cái tên.

Giữa người với người, nếu không thể trở thành tình nhân, giữa họ không chỉ thiếu một chút dây dưa, thiếu một chút tình yêu, có lẽ còn thiếu một chút may mắn.

Mà giữa hai người, toàn bộ đều trọn vẹn, nhưng tình yêu lại chỉ thuộc về một phía là cô.

Chỉ một giây phút dịu dàng ấy, đã trở thành kỷ niệm vô giá, mãi mãi in sâu trong trái tim cô.

Nhưng cô không muốn mãi trầm luân trong biển tình, nên cô đã ra đi, vì cô hiểu rằng, họ không phải là những người trên cùng một thế giới, cô không muốn bắt bản thân phải thực hiện những yêu cầu quá đáng để níu giữ con người ấy, kể cả đó là từ bỏ, hay theo đuổi. Có lẽ giờ phút này, cô đã có thể kiên định, yêu thương hay gắn bó sẽ chỉ dẫn cô đến một con đường duy nhất.

Lần đầu tiên gặp gỡ là một sự trùng hợp, nhưng nếu lần thứ hai lại là sự trùng hợp, vậy lần nào họ gặp nhau cũng đều là duyên kỳ ngộ sao?

Không phải, dĩ nhiên cô biết là không phải.

Tựa như lời những người già trong làng từng nói, duyên phận là do trời định trước, dù con không muốn tin, nhưng sâu thẳm tận đáy lòng có một người khiến con vẫn luôn âm thầm chờ đợi.

Giờ phút này, Trình Nghi Triết đang đứng cách cô không xa, tóc anh vẫn nhỏ nước ròng ròng, đầu anh chưa được lau khô, nước chảy men theo cổ anh, tạo thành một đường viền tinh tế. Có lẽ dường như anh không hề quan tâm, anh vẫn bình tĩnh nhìn cô, khóe miệng anh hơi nhếch lên thành một đường cong, nhưng cuối cùng vẫn không phát ra tiếng cười.

Cô kh