g chẳng chịu đau thay em được.
Đau thì phải nói ra.
Nói ra thì thế nào, ai sẽ chịu đau thay em đây?
Đau thì phải nói ra.
Nói ra thì thế nào, ai sẽ đau lòng vì em chứ?
Chỉ để mình cô biết, mình cô thừa nhận, không cần bất kỳ ai cần phải biết, để người ta lại cười. Cô lấy tay ôm bụng, dù có đau, cô cũng sẽ nở một nụ cười đẹp hơn tất cả những người ở đây.
Trái tim anh như bị xé đôi, ngay khi liveshow kết thúc, Bạch Nặc Ngôn đi về phía hậu trường, mọi người phía sau hậu trường vừa tránh ra, anh đứng lên, liều mạng chạy về hướng ấy.
Ai sẽ đau lòng vì em đây?
Anh sẽ.
Màu đỏ của máu, màu trắng toát của tường, màu xanh của cánh cửa phòng mổ, và cả ánh sáng yếu ớt hắt ra từ sau cánh cửa phòng mổ.
Sau một trận náo động, dường như không gian lại trở về như chưa từng có gì xảy ra, tất cả đều trở lại yên tĩnh.
Bị dọa đến ngu người Uông Đàn ngơ ngác nhìn dòng chữ “ Phòng mổ” trên cánh cửa, cực kỳ khó khăn mới có thể tiếp nhận hết thảy những sự việc đã phát sinh. Cô đã sống cùng Bạch Nặc Ngôn lâu đến vậy, dù không dám cam đoan mình hoàn toàn hiểu rõ con người Bạch Nặc Ngôn, nhưng dù sao cô cũng có thể nhận xét đại khái. Bạch Nặc Ngôn đối với người khác phái, chỉ cần gần cô chưa tới 1 thước, theo bản năng cô sẽ tự động bài xích, đừng nói đến chuyện nắm tay hay có những cử chỉ thân mật. Nhưng vừa rồi, bác sĩ đã trực tiếp kết luận cô bị sinh non. Kết luận này khiến cho Uông Đàn như sét đánh ngang tai, cô nhớ lại dạo gần đây, khi tập nhảy, Bạch Nặc Ngôn tỏ ra rất mệt mỏi, đau đớn, nhưng mỗi lần cô hỏi, Bạch Nặc Ngôn đều lắc đầu im lặng như không có gì xảy ra. Trên một phương diện nào đó, Bạch Nặc Ngôn luôn có những phản ứng cực kỳ gay gắt, nên cô không dám hỏi nhiều.
Vừa xong ở phía sau hậu đài, Bạch Nặc Ngôn từ sân khấu bình thản đi xuống, nhưng chỉ ngay một giây sau, lớp ngụy trang của cô đã hoàn toàn sụp đổ, cô lao thẳng xuống đất. Uông Đàn bị dọa đến nỗi sợ ngây người, chẳng biết phải làm gì khác, đành gọi 120 cấp cứu. Khi cô chuẩn bị gọi điện cho Mạnh Tân Duy, dù sao trong mắt cô, Bạch Nặc Ngôn cũng chỉ thân mật với mỗi Mạnh Tân Duy, nhưng chưa kịp gọi, Trình Nghi Triết không hiểu từ đâu lao tới, Uông Đàn u mê mất hai giây, ở bên ngoài đã sắp xếp hệ thống an ninh rất chặt chẽ, không hiểu sao anh có thể trực tiếp xông vào đây.
Trình Nghi Triết ôm thẳng Bạch Nặc Ngôn chạy ra ngoài, Uông Đàn bình tĩnh lại, chạy theo sau Trình Nghi Triết.
Máu chảy trên cánh tay Trình Nghi Triết ngày càng nhiều, Bạch Nặc Ngôn ở trong lòng anh bỗng nở nụ cười, sắc mặt trắng bệch, vươn tay vuốt ve khuôn mặt anh:
- Anh đau lòng vì em đó sao?
Anh nghiến chặt răng, trong khi mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán Bạch Nặc Ngôn ngày càng nhiều.
Sau khi lên xe, Trình Nghi Triết cấp tốc lái xe, tốc độ mỗi lúc một tăng nhanh, Uông Đàn vẫn ôm Bạch Nặc Ngôn trong lòng mình.
Đến bệnh viện, Trình Nghi Triết lập tức ôm Bạch Nặc Ngôn chạy đến phòng cấp cứu, Uông Đàn chạy đuổi theo sau.
Một nữ bác sĩ sau khi nhìn thấy Bạch Nặc Ngôn, vừa kinh ngạc vừa tức giận mắng:
- Sao lại là cô chứ? Lần trước không phải tôi đã cảnh cáo cô sao, nếu cô cứ tiếp tục như vậy hoặc là không giữ nổi đứa bé, hoặc là suốt đời sẽ không thể có con…
Trình Nghi Triết giống như bị sét đánh bên tai, đứng ngây như phỗng, thật lâu vẫn chưa tỉnh lại.
Uông Đàn vĩnh viễn không thể quên được ánh mắt anh khi ấy, giống như đột nhiên bị đẩy xuống vực sâu, vẻ mặt vô cùng đau đớn, kinh ngạc xen lẫn khiếp sợ.
Nhất là khi nữ bác sĩ kia vẫn chưa nguôi giận, càng ngày càng gào lên với Trình Nghi Triết, mắng anh không phải là đàn ông, hại cho phụ nữ nhà người ta một mình chịu khổ, anh là đồ bất nhân. Mà Trình Nghi Triết chỉ biết yên lặng thừa nhận, không nói lời nào mà chỉ im lặng lắng nghe đối phương mắng chửi.
Cuối cùng nữ bác sĩ mủi lòng trước thái độ của Trình Nghi Triết, không mắng anh nữa, chỉ bất đắc dĩ nói:
- Cơ thể của cô ấy căn bản là không thích hợp để mang thai, vậy mà lần nào cô ấy cũng tự hành hạ bản thân đến mức này, sợ rằng không thể bảo vệ đứa trẻ trong tử cung… Đứa bé này chắc sẽ không giữ được đâu, có lẽ suốt đời cô ấy không thể có con nữa.
Họ đều tự hiểu, đứa bé này, đã không thể giữ được.
Trình Nghi Triết lặng lẽ nhắm hai mắt, hô hấp trở nên khó khăn, cổ họng khô rát, chỉ nghe thấy tiếng anh thở phì phò.
Tầm mắt anh, đang nhìn về một hướng khác.
Anh còn nhớ, lần đầu họ gặp nhau, cô làm như không thèm để ý đến anh chút nào. Anh sao không nhận ra, đó là cô giả vờ chứ. Cô không hoàn toàn giống như những biểu hiện bên ngoài của cô, không quan trọng, không chú tâm, cho dù có, đó cũng chỉ là những biểu hiện bên ngoài.
Sau khi họ thân mật, có một hai lần anh định bảo cô sử dụng bao, nhưng cô chỉ luôn cười, nếu anh chịu trả tiền, cô sẽ để anh tận hưởng sung sướng đỉnh điểm, không cần anh phải lo lắng bất kỳ điều gì phía sau. Cô đã không đòi hỏi, anh cũng không hỏi thêm, chỉ đề cập một hai lần. Thỉnh thoảng nhớ ra, cô chỉ nói sẽ tự biết phòng tránh, không phiền anh phải lo, cô sẽ không ngu mà đi nuôi con hộ anh. Thời gian càng lâu, anh càng không quan tâm đến chuyện