Ngụy Kiều Hoàng

Ngụy Kiều Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324111

Bình chọn: 9.00/10/411 lượt.

t. Thật sự đau chết người! Nước mắt của nàng đều muốn chảy ra.

Không phải mộng ư, thật sự không phải mộng? Mắt của

nàng càng trừng càng lớn , trên trán mồ hôi lạnh cũng bắt đầu toát ra . Khả

năng sao?Chuyện xuyên qua cổ đại này không phải là do tác giả bịa chuyện loạn biên

hay sao?

Ngôn Tuyên Nhi vẫn cảm thấy không dám tin, nhưng trước

mắt, văn võ bá quan đông nghìn nghịt quỳ phục thành hàng là thật sự nha!

Nàng kinh ngạc nhìn tên nam tử tuấn mỹ kia, cố gắng

kéo lê hai chân đi đến phía trước long ngai nhưng rồi lại đột nhiên bất động,

mà Nghiêm Luân nghĩ đến nàng đã nhập tọa , cũng đi theo phía sau , không nghĩ

tới nàng thế nhưng không rõ ràng có ngồi hay không, muốn đứng không đứng , vẫn

giữ nguyên tư thế đứng thẳng bất động.

Hắn nhíu mi xem nàng. Lại đang làm cái gì?

Ngôn Tuyên Nhi cắn môi dưới. Đây là long ỷ a! Là đế

vương tôn quý vô cùng mới có thể tọa, nàng là tiểu nhân vật thật sự có thể tọa

sao? Ngồi xuống có bị bỏng mông không?Hay là có thể bị tha ra ngoài chém?

Đôi mắt Nghiêm Luân lạnh băng bắn lại, muốn nàng mau

mau ngồi xuống, bằng không một đống quan viên ngay cả ngẩng đầu đứng dậy cũng

không dám. Nhưng lãnh mâu của hắn, Ngôn Tuyên Nhi cũng không dám tiếp thu ,một

thân bối rối , tâm lý giãy dụa có nên ngồi xuống hay không?

Nữ nhân này thật sự là kiêu ngạo, cũng không hiểu được suy bụng ta ra bụng

người! Nghiêm Luân hơi nhếch môi, truyền âm nói>

Còn không ngồi xuống!

Nha? Nàng sợ tới mức muốn nhảy dựng, một tay vỗ về

ngực, gấp đến độ tả xem, hữu xem. Thật là khủng khiếp a, bên tai của nàng làm

sao có thể nghe thấy thanh âm nam nhân? Có quỷ sao? Da đầu nàng run lên.

Còn không ngồi xuống, chẳng lẽ muốn văn võ đại quan cứ

thế quỳ xuống sao?
Một lúc sau tiếng nói trầm thấp không

hờn giận lại vang lên bên tai.

Nàng kích động cuối cùng chống lại ánh mắt Nghiêm

Luân, cũng đồng thời nghe ra là thanh âm của hắn. Nhưng vấn đề là, cái miệng

của hắn rõ ràng là đang khép lại nha!

Đúng rồi, cổ đại có công phu như vậy , giống trong

tiểu thuyết võ hiệp đã viết , nhưng là rất dọa người! Nàng tức giận trừng hắn,

đã thấy mắt hắn bình tĩnh bất động, liếc long ỷ phía sau nàng một cái.

Hảo hảo hảo, an vị! Nàng tức giận lại cho hắn một cái

xem thường siêu cấp lớn, lại lấy ngón trỏ chỉ chỉ của nàng lỗ tai, sau đó lấy

hai tay đánh cái “×”, hy vọng hắn đừng nữa dọa nàng.

Nhưng chính là con ngươi đen bán mị này lại ở bên tai

nàng toát ra thanh âm : mau ngồi!

Đã hiểu!

Nàng không tiếng động cắn răng đáp lại, ngồi xuống.Hắn

cũng lại tao nhã dựa vào cái ghế phía . Tốt xấu gì hiện tại nàng cũng coi như

khách mời diễn xuất, cũng không thể thái quá .

Thôi thì cũng đành giả bộ , nàng hơi chỉnh y phục ngồi

xuống , nào ngờ cái ghế kia lại cứng như vậy , đúng là muốn đau chết cái mông

của nàng mà! Cả người nàng muốn dựa về phía sau nhưng thật không ngờ cái ghế

vẫn thật xa, nàng căn bản là mất đà ngã xuống, sợ tới mức nàng vội vàng tìm tay

vịn , lại tìm thế nào cũng không thấy ,

“Khấu” một

tiếng, mũ phượng đội trên đầu trực tiếp hôn môi với cái ghế dựa. Nàng đau đớn ,

hô một tiếng,“Nha ~

Còn chưa kịp phản ứng , có người nào đó hảo tâm đem eo

thon của nàng mạnh mẽ chế trụ lại suýt nữa khiến nàng muốn đứt gãy.

“Cái ghế dựa quỷ, lại khó lường như vậy, khi dễ người

a!” Xoa cái ót, nàng nhíu

mày thấp giọng thầm oán.

“Đây là long ỷ chỉ Hoàng Thượng mới có thể ngồi ,

không phải ai cũng đều tọa tốt.” Tiếng

nói trầm thấp vang lên ở trên đỉnh đầu nàng.

Nàng vừa mạnh nhấc đầu, mới phát hiện tên nam tử tuấn

mỹ kia không biết khi nào đã đi đến bên cạnh nàng.

“Mau nói ‘Bình thân’ đi, mặc kệ ngươi có ý đồ gì, bọn

họ đã quỳ đủ lâu rồi.”

Hắn có cần dựa vào nàng gần như thế không? Cách mặt

của nàng chỉ có gang tấc , nàng thậm chí có thể cảm giác được hô hấp của hắn

nhẹ nhàng đang phả ở trên gương mặt của nàng , nàng không hiểu sao toàn thân

nóng lên, tim đập hỗn loạn.

Mãi đến hắn trở lại chỗ ngồi , ngồi vào chỗ của mình,

lòng của nàng mới thoáng khôi phục, chậm chạp kêu ra thanh âm thấp như muỗi,

thậm chí run run ,

“Bình…… Thân.”

Thanh âm quá nhỏ .

U linh âm lại vang lên bên tai nàng, sợ tới mức khiến

nàng lại đổ mồ hôi , ngực hít vào một ít khí lạnh. Người này thật là!

Nàng không chút khách khí hung hăng trừng hắn một

cái,họng thanh thanh , rống lên một tiếng

,“Bình thân!”

Không biểu tình đối lãnh mâu lại bắn về phía nàng,

nàng cũng nhíu mày trừng lại . Ai sợ ai?

Chúng thần một đường đứng dậy, nhưng xem như là nhẹ

nhàng thở ra, cuối cùng có thể đứng dậy, nhất là những người có tuổi, quỳ lâu

rồi , còn phải có người hỗ trợ mới có thể đứng lên.

Vừa thấy, nàng cũng xấu hổ, vội vàng gật đầu mạnh với

bọn họ,

“Ngượng ngùng, thật sự ngượng ngùng……”

Ngôn Tuyên Nhi nho nhỏ tạ

lỗi, thiếu chút nữa thì đứng lên xoay người hướng bọn họ chịu tội!

Tiếp theo, liên tiếp là thượng trình quốc sự–

“Thần khởi tấu Hoàng Thượng, Bích Hà vỡ đê, dân chúng

hạ du phải đi lang bạc cầu thực, thỉnh bệ hạ……”

“Biên cương địa khu, dị tộc rục rịch, cần phải phái

binh


Old school Easter eggs.