g thành, trách nhiệm của ông lớn hơn một chút. . . . . . Đứng ở góc độ người thứ ba mà nói, ba em xác thực không hề có trách nhiệm, cầm số tiền thù lao lớn như vậy cuối cùng lại mất tích với bệnh nhân, thế nào cũng không tránh khỏi việc bị người ta chỉ trích. . . . . .”
“. . . . . . Cho nên sau khi sự kiện kia qua đi, không thể phân rõ ai đúng ai sai, những nguyện vọng của dì, công ơn nuôi dưỡng của dì đối với em mà nói là nợ tình, em phải trả, vì vậy ngày ấy dì muốn em và anh đính hôn, em cũng không có ý kiến gì. . . . . .”
“Tối nay khi em cùng Tịch Hướng Tình nói chuyện, ” Cô tiếp tục nói: “Cô nàng Hướng Tình kia, em vẫn luôn cảm thấy tâm lý chị ta biến thái vặn vẹo như cái lò hỏa thiêu làm việc bất lực mới đốt được một nửa. . . . . . Nhưng mà, có câu chị ta lại nói đúng. . . . . .”
Cô nhìn lên, đối diện với ánh mắt của anh, vừa giãy giụa đấu tranh, vừa buông tha vứt bỏ: “Lấy thân phận của em mà nói, cả đời cũng không thể gặp được anh. Bây giờ gặp được, còn không phải cũng giống như chị ấy lúc gặp được ba em khi xưa, quyết không nhường anh cho bất luận kẻ nào. . . . . .”
“Hướng Tình muốn em dùng anh để đổi lấy tung tích của ba, nhưng em cự tuyệt, em còn chưa kịp suy nghĩ đã ngay lập tức từ chối, lúc ấy em chỉ có một ý nghĩ, đó là em không thể dùng anh đi đổi lấy bất luận kẻ nào.”
Cô cúi đầu, thẳng thắn nói với anh: “. . . . . . Nhưng bây giờ trong lòng em thật sự khổ sở, em không thể vượt qua cửa ải của chính bản thân mình, là người thậm chí ngay cả cha đẻ cũng không cần, cái giá phải trả cho đoạn tình cảm này lớn quá, em không trả nổi. . . . . . Em không thuyết phục được mình cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ở cạnh bên anh như ngày trước. . . . . .”
Đường Thần Duệ nghe xong không nói một lời, thanh âm phát ra không một chút tình cảm: “Cho nên bây giờ, em đang hối hận? . . . . . . Em hối hận vì gặp được anh, để cho em lâm vào tình cảnh như bây giờ? Nếu như có thể mà nói, em thà rằng chưa bao giờ gặp được anh, phải không?”
Tịch Hướng Vãn im lặng thật lâu, sau đó, chậm rãi gật đầu.
Cô nói cô hối hận, hối hận gặp được anh.
Đây là một sự thật khiến lòng anh lạnh lẽo hơn so với bất cứ chuyện nào khác, cô đã để cho tình yêu của anh xuất sư vô danh mất rồi.(nghĩa là chị coi nhẹ tình cảm của anh)
Khoảnh khắc này Đường Thần Duệ bỗng chốc trở nên giận dữ.
Anh không chút lưu tình đặt cô nằm trên sô pha, nắm lấy hông ấn chặt cả người cô xuống, lực đạo không hề khống chế khiến cô đau đến rên lên, đánh thức bạn thỏ nhỏ đang nằm bên cạnh.
Con thỏ nhỏ giương mắt nhìn thấy Đường Thần Duệ cùng Tịch Hướng Vãn đều đang ở trên ghế sa lon, bạn thỏ cũng muốn nhảy tới góp vui giống như mọi ngày, lại chỉ thấy sắc mặt Đường Thần Duệ rất khó coi,vừa nhìn thấy nó định lao tới, đôi môi mỏng đã thốt ra một từ: “Cút ——!”
Hướng Vãn thấy con thỏ nhỏ bị hù dọa, nằm trên mặt đất không dám động đậy, giống như là muốn khóc, ý thức liền tỉnh táo ba phần, “Anh làm gì đấy ——!”
Đường Thần Duệ nhìn cô từ trên cao, cười đến âm nhu(âm u).
“Hối hận đúng không? . . . . . . Tôi vốn cho là, một năm qua tôi đối với em như vậy, dù sao em cũng nên có chừng mực, nhưng hôm nay em đã nói mình hối hận, vậy tôi đây cũng không cần thương tiếc em nữa. . . . . . . Tôi không bao giờ thực hiện giao dịch mà lỗ vốn, cho nên Hướng Vãn, hôm nay tôi nhất định phải cầm về cả vốn lẫn lãi.”
Cô kinh hãi nhìn anh từ từ cởi cúc áo sơ mi, từng cái từng cái, để lộ ra thân thể trần trụi. Đường Thần Duệ lúc mặc áo sơ mi tây trang có cảm giác hơi gầy, chỉ có khi cởi quần áo ra mới biết không thể chỉ nhìn bề ngoài, một người đàn ông như vậy, ở tình huống giận dữ, trong trạng thái không lý trí, anh muốn làm gì, cô cũng không phản kháng được .
“Đường Thần Duệ. . . . . . !” Anh muốn làm gì?
Anh dịu dàng cười một tiếng với cô, giọng nói vô cùng dịu dàng mềm mại.
“. . . . . . Đường Thần Duệ tôi trước giờ vốn không thích cưỡng bức phụ nữ, nhưng mà đối với Tịch Hướng Vãn em, hôm nay đành phải phá lệ một lần.”
Đêm ấy, rạng sáng một giờ rưỡi, tại nhà của Đường Dịch.
Đường Dịch xử lý công sự ở phòng làm việc xong, đứng dậy đi ra ngoài.
Đi tới căn phòng nhỏ đối diện trên hành lang, đẩy cửa đi vào, quả nhiên nhìn thấy hình bóng cô. Cục cưng đang ngủ, Kỷ Dĩ Ninh ngồi cạnh thằng bé, mở một chiếc đèn bàn nho nhỏ, cầm một quyển sách trong tay, yên lặng đọc. Thấy anh bước tới, cô lập tức vươn tay lên ra hiệu: “Không nên đánh thức con…”
Ánh nhìn phức tạp và cực kì không thoải mái của Đường Dịch thẳng tắp quét về phía đứa nhỏ đang ngủ say sưa trên giường, trong lòng vô cùng phiền muộn: lá gan không nhỏ đâu, dám cùng bố nó cướp đàn bà cơ đấy…
Dĩ Ninh bước xuống giường, còn chưa kịp nói gì đã bị chồng nắm eo bế lên. Một đường ôm trở về phòng ngủ chính, anh đặt cô lên giường, lúc này mới thấy trong tay cô vẫn cầm quyển sách không buông, Đường Dịch không nhịn được cảm thấy rất nhức đầu: cô đang muốn thi lên tiến sĩ hay sao mà dụng tâm chăm chỉ như thế chứ…
“Muộn như vậy còn không đi ngủ, đang xem cái gì?”
Mặc dù phiền muộn nhưng anh vẫn rất có hứng thú cùng
