huyển 70sang bộ 2dạng kinh 2hoảng.
“Những 37ngày kế 5tiếp, dám d8chắc anh 59cùng tri fkỉ hồng d4nhan kia phải 8xa nhau dài 1dài, bởi 3vì anh phải 3khẩn trương 3hết sức 77để ứng d8phó với 90phản kích 1bên Đồng 4thị.” f3Phương Tiểu 8eLương có 24chút hả 6ahê nói.
“Phương 9trợ lý, e3cô sẽ luôn 58ở đây 50để giúp efđỡ tôi, 87chẳng phải 98sao?” Nghe dđược tin cmình phải 8một mình 5fđối đầu 3với Đồng 2thị, hắn ecảm thấy efrất hoang 5fmang.
“Iga eLâm tiên esinh ngụ fý muốn 8tôi tới 8Đức để 8giúp đỡ f5anh, để 8công ty cùng b0Đồng thị 02hợp tác, dbcũng nhằm 0acủng cố 1địa vị 6công ty ở edĐức, nhưng 11anh lại 53muốn đối 2đầu với 0Đồng thị, 5fnhư vậy 9thì ý tứ 55của Lâm btiên sinh fcũng rõ d0ràng cả f7rồi.” 3fÝ của cô 94là sẽ không 8agiúp đỡ aehắn, ít a7nhất là trong 8ftình huống 9đối đầu 5với Đồng fthị.
“Nhưng 5-----------“
“Thời 5egian này 2ở Đức, 4tôi sẽ echỉ tham bgia xử lý fmột ít 1công văn 3hành chính 8của công ety, đồng 8thời đi egiao tiếp 7với khách 7hàng, bất 41luận gì cũng 79không tham 1ddự vào 8chuyện của fanh.” Cô 9cắt lời fehắn, cầm 5văn kiện 06thả lại 36vào cặp.
Dù 6sao công 7ty cũng không 58phải của 1dcô, cô chỉ 29đảm nhận dchức trợ 7lý nho nhỏ 60của tổng 0fgiám đốc 6mà thôi, dhơn nữa 23nếu cùng 35Đồng thị flà địch, 9không khác b1gì lấy 1trứng chọi 5đá, tự a9rước họa 9cvào mình, 42động vào 9chỉ thêm b8buồn phiền, 08cho nên cô facần gì bphải chuốc 1lấy cực 7khổ vào aangười.
“Phương 8trợ lý, 6btôi sẽ 0bphản ánh 1năng lực f6làm việc a4của cô 63với Iga dLâm tiên fsinh.” Lan ebNais thấp 1bgiọng uy 90hiếp.
Cô 5đang đi 60về phía 6acửa nghe 1đến đó f7thì dừng falại, nửa 2exoay người 7ađể hắn 2anhìn thấy 4một bên fmặt cô 9không chút 0quan tâm, 8“Xin cứ 4tự nhiên, dcó điều, canh làm như 6fvậy không 9ecó ích lợi agì cho mình bđâu, hơn f5nữa Lan 8Nais tổng 1giám đốc, 8fngài suy c5nghĩ thêm 26một chút 9đi, xem xem eIga Lâm tiên 3sinh sẽ 91tin tưởng 66ai?” Cô 8emở ra khóe 9miệng một bnụ cười 6nhạt.
Hắn 1khẽ nguyền 1frủa, phát bhiện mình 4đã sai lầm 80khi chọn 6cphương án 0auy hiếp 8kiểu này.
“Cô dcthật sự 99không quan atâm đến besống chết 4acủa công 2ty sao?” 1Hắn đang 4vùng vẫy 20giấy chết.
Có 7lẽ, ánh f0mắt của 0cô lúc này 7cphản ánh 4điều hắn 8nói là không f3sai.
Cô dcười nhạo bmột tiếng, 0“Tin tôi aađi, Lan Nais b0tổng giám fđốc, anh cenhất định 4fsẽ có một 6thời gian e0“trọn f3đời khó f3quên”. 8b Tha lỗi 16cho tôi công aviệc bận arộn, xin 3được đi 5trước.”
“Hẹn 02gặp lại, 20nhớ giữ 2gìn sức 7khỏe.”
Lúc anày trong 5đầu cô 69không hề 5có chút 8ý niệm dnào về 5chuyện trở 07về phòng clàm việc, 3còn Lan Nais c5tổng giám cbđốc, ý 1bniệm trong 2đầu hắn 35không nghĩ 91gì khác 3dngoài việc 7tuyên bố echo một 5cuộc sống 6bận rộn 21bắt đầu.
★ c☆ ★ ☆ 6★
Đồng e1Liệt Lâm 9trên người 00với bộ b6âu phục 38hết sức dlịch lãm 8đi vào chi 83nhánh công fty Iga ở eĐức, kiến 93trúc tuyệt d3đẹp bên bbtrong tòa 86nhà không felàm hắn 4động tâm, 1vẫn rảo b5bước với 1fbộ dạng 38tiêu sái tự 78tin như vậy c8làm không 38ít nữ nhân 2phải liếc 7ccái nhìn 9kinh ngạc.
Tiến 4dtừng bước catrầm ổn 8vào thang 1emáy, hắn 52lấy tay efấn nút 3đi đến 6thượng 9ftầng, rồi 7dkiên nhẫn dchờ đợi 1etốc độ crùa bò của cthanh máy.
Đi 7đến tầng 6nào cũng 8dừng lại, 4dngười vào frồi lại cra, tiến 6tiến xuất bdxuất, phải 4bkhá lâu 0sau hắn 32mới đến 47được nơi ecần đến.
“Đinh” 8một tiếng, 6dcánh cửa 82dần mở 7ra.
Vừa bnhấc chân 32bước ra 1thang máy, 7một bóng 00dáng phái fnữ cũng xông 5vào, cũng 3vừa vặn 60đụng trúng 1hắn.
“Đừng!” b9Cô gái lấy ftay che đầu, blà bởi 1vì đầu 3cô vừa 3bị đánh 19mạnh vào bdvai hắn.
Người bbị đụng 5trúng không 1hề có việc, fengược lại engười đụng 9người ta 09lại có e7chuyện.
“Cô 0dcó sao không?” 9Hắn lịch csự hỏi dthăm.
“Không, 0không có….” 4eBên kia trả 3dlời, tay 1avẫn che echỗ đau, 3tiến vào 2thang máy.
Hắn c0không đi c9lướt qua 8hẳn, mà bđưa mắt 5nhìn theo 9cô.
Khi fcánh cửa athang máy ddần đóng 0lại, cô e5gái ấy 45cũng dần a3bỏ tay xuống, abkhuôn mặt 91xinh đẹp b3dần lộ 58diện – aachính là 62khuôn mặt 8dlà đã bao 13năm hắn 9tưởng niệm.
“Lương!”
Lập atức hắn 32đưa tay 8ngăn cản 4thang máy cđang đóng b1lại.
Cánh d7cửa bằng 7thép từ d2từ mở bdra, hắn blúc này 71đã thấy arõ ràng 2nét mặt 3kinh ngạc 7của cô 9ấy.
“Đồng 0…Đồng 3Liệt Lâm?!” 0ePhương Tiểu 92Lương mở fato mắt, 49không dám 5tin người 2dđã mười 58năm xa cách dcnay lại 4có thể 97xuất hiện 88trước mặt.
Cánh 76cửa thang 5bmáy bằng 4thép lần 62nữa đóng 03lại, hắn c3một tay bkéo cô ra 8khỏi thang cmáy, một 4tay đẩy 68cánh cửa 9đang dần dkhép.
Cô 09kinh ngạc 94nhìn hắn, f“Cậu….”, e9chưa kịp cbnói được f9nửa lời d9đã bị angười phong 1sát.
Xoay 4người đè fbcô vào cạnh ddtường, 17hắn cúi 6đầu hôn 72lên đầu 6cô, còn 9cô vì kinh 3ngạc mà 2khẽ nhếch ađôi môi 0đỏ mọng 22thật khiến c9người ta edễ phạm 05tội.
Hắn 1nhìn cô f2hồi lâu, 5tưởng niệm celại cố a8nhân.
“Đồng….” 7Sững sờ ekinh hãi 2đi qua, cô c3xoay mặt 6muốn né 6tránh ánh 6enhìn khiến 3cô không 90thở nổi enày, lại 5bị hắn banâng cằm f3lên, làm 27cô không 21còn cơ hội f3động đậy.
Hắn 17nảy sinh bác