Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223184

Bình chọn: 8.5.00/10/2318 lượt.

h sáng suốt rồi?"

"Vừa rồi tôi chỉ nhất thời xúng động mà thôi, anh là người đại nhân đại lượng sẽ không để ý lời nói bậy của tôi đúng không"

"Ồ, cô so với Băng Dao có vẻ nói nhiều hơn nhỉ, còn có thể nói móc chửi người nữa"

"Tôi, tôi làm sao có thể mắng chửi anh được?"

"Đầu tiên, nếu như tôi vẫn tiếp tục thu mua công ty của Doãn Lực, như vậy chính tôi đã làm chuyện vô tình không có tính người. Sau đó, nếu như tôi lại tiếp tục để ý tính toán những lời cô nói, như vậy tôi chính là một tên tiểu nhân"

"..." trên trán Tiết Noãn Nhi hiện đầy vạch đen.

Anh thật không hiểu.

"Không, ý tôi không phải như vậy..." cô cố gắng nở nụ cười.

"Cô cấp ngay cái dáng vẻ cười cười nịnh nọt này đi, đừng có ép bản thân như thế. Dù sao tôi cũng là người xấu cho nên không thể làm theo lời cô. Kế hoạch thu mua công ty của Doãn Lực đã được tiến hành, tôi đã nói muốn ép Băng Dao xuất hiện, tôi nói được sẽ làm được"

Anh đột nhiên cảm thấy tức giận, vì sự thay đổi nhanh chóng của Tiết Noãn Nhi. Nếu là băng dao với tính cách kiên cường của cô ấy tuyệt đối sẽ không thể hiện như vậy. Nếu là Băng Dao thực sự cô sẽ thà chết chứ không cúi đầu trước mặt anh. Chẳng lẽ, do anh quá đa nghi sao? Thật sự cô không phải là Băng Dao?

Ngọn lửa tức giận "bùng cháy" trong cơ thể Tiết Noãn Nhi, thiếu chút nữa lại lên tiếng mắng Ngự Giao, thầm hít sâu một hơn nhẫn nhị, tiếp tục khuyên: "Được rồi, coi như Băng Dao chưa chết. Nhưng mục đích của anh là muốn cô ấy trở về, không phải vì anh yêu cô ấy sao? Nếu như anh dùng cách này ép cô ấy phải trở lại bên cạnh anh, sẽ càng khiến cô ấy hận anh hơn. Đến khi đó hai người hoàn toàn không thể ở bên cạnh nhau" Nụ cười tà mị trên gương mặt Ngự Giao cứng đờ, điều Tiết Noãn Nhi nói quả thực không sai. Nhưng...

Việc tìm kiếm Băng Dao trong sáu năm qua, khiến anh sắp phát điên rồi, vì thế để tìm ra được cô anh không tiếc bất cứ giá nào. Nếu Băng Dao thực sự qua đời, như vậy sau khi thu mua công ty của Doãn Lực, anh sẽ cho ông ta một công ty lớn hơn. Tất nhiên, điều này không thể để Tiết Noãn Nhi biết.

Bởi vì, anh vẫn đang rất nghi ngờ Tiết Noãn Nhi chính là Doãn Băng Dao! Trên gương mặt anh một lần nữa nở nụ cười tà ác “Không sao, chỉ cần có thể làm cô ấy trở lại bên cạnh tôi, tôi không tiếc điều gì"

Tiết Noãn Nhi nghe xong mà phát hỏa, khó khăn lắm mới kìm lại được lửa giận, cố gắng nói: "Cho dù cô ấy có trở lại bên cạnh anh thì thế nào? Không phải bây giờ anh đã kết hôn rồi sao? Chẳng lẽ anh vẫn muốn Băng Dao tiếp tục làm người tình chỉ có thể lén lút trong bóng tối?" Cô cười nhạo một tiếng "Ngự Giao, bản thân anh cho rằng cái gì mình cũng hiểu nhưng thực ra anh hoàn toàn không hiểu yêu là gì. Yêu là hi vọng người mình yêu được hạnh phúc, chứ không phải hành hạ người mình yêu hết lần này tới lần khác"

Một lần nữa những lời Tiết Noãn Nhi nói như mũi dao xoáy sâu vào trái tim Ngự Giao. Anh hiểu điều này... nhưng bản thân không từ bỏ được, trái tim luôn nhói đau.

Xe chạy đến khu chung cư, sau khi xuống xe Tiết Noãn Nhi đi thẳng vào thang máy, Ngự Giao bước nhanh theo sau.

Tiết Noãn Nhi không nói thêm điều gì, cô hoàn toàn hiểu trái tim Ngự Giao là được làm bằng sắc, cho dù bản thân có làm gì có nói thế nào cũng không thay đổi được.

Ngự Giao luôn đi theo sau, khi cô mở cửa nhà đang chuẩn bị đóng lại, anh liền đưa tay lên chặn cửa, ngăn lại.

"Tổng giám đốc Thẩm, còn chuyện gì nữa sao?" Tiết Noãn Nhi không chịu được cười nhạo: "Đúng rồi, tôi vẫn chưa nói một tiếng cảm ơn anh nhỉ, cảm ơn anh đưa tôi về"

"Tôi muốn thăm Tiểu Diệc"

"Ý tốt của anh tôi xin nhận, chỉ là tôi thấy không cần thiết."

"Đó là cô cảm thấy không cần thiết, làm sao cô biết Tiểu Diệc có muốn gặp tôi hay không"

Trong lúc hai người đang giằng co ở cửa ra vào. Tiết Tiểu Diệc đã đi tới thò đầu ra nhìn thấy Ngự Giao, gương mặt mũm mĩm liền nở nụ cười: "Chú Thẩm, chú tới chơi à."

"Chú tới xem vết thương của cháu đã đỡ chút nào chưa." Nhìn thấy cậu nhóc, gương mặt như núi băng của Ngự Giao lập tức tan ra.

"Chú mau vào nhà đi."

Ngự Giao liếc mắt nhìn Tiết Noãn Nhi: "Nhưng có người không hoan nghênh chú"

Tiết Tiểu Diệc kéo vạt áo mẹ "Mẹ, không phải mẹ dậy con phải lễ phép với người khác ssao? Nhưng sao mẹ lại không lễ phép với chú Thẩm vậy?"

Ngự Giao phụ họa: "Đúng đó, chưa từng thấy ai giáo dục trẻ con như vậy"

Tiết Noãn Nhi không kiên nhẫn, một lớn một nhỏ liên tục nói bên tai vì vậy cô đành phải cho anh vào nhà.

Vừa vào nhà, côliền đi lên lầu bỏ lại Ngự Giao và con trai. Khi đi lên lầu, còn nghe giọng nói từ bên dưới vọng lên.

"Chú Thẩm, mấy ngày nay không gặp chú, Tiểu Diệc nhớ chú quá"

"Thật không? Vậy sau này chú sẽ thường xuyên tới thăm cháu"

"Thật ạ, tốt quá! Tiểu Diệc thường ở nhà một mình rất chán ạ. Có thật chú Thẩm sẽ thường xuyên tới chơi với cháu không?"

"Tất nhiên là thật rồi"

Tiết Noãn Nhi thở dài một cái, cô biết con trai ở một mình rất cô đơn. Nhưng bản thân lại không muốn nhìn thấy Ngự Giao chút nào, bước nhanh về phía phòng ngủ của mình trên lầu, đóng cánh cửa "rầm" một tiếng. Nặng nề ngã người xuống giường, nhì


Old school Swatch Watches