thân thể.”
"Ta không tin, ta đây bổ thân thể làm cái gì, Hương Thảo nói cho ta đây là thuốc gì a?"
“Ta không thể nói, ngươi uống là được, đây là vì muốn tốt cho ngươi."
“Vì tốt cho ta? Nhớ rõ trước đó, ngươi nói cho ta biết muốn ta rời đi Vương Phủ, lúc này đây lại thần bí hề hề bảo ta uống thứ gì, Hương Thảo ngươi nhất định có chuyện gì gạt ta đúng hay không.” Tử Hàm mơ hồ cảm thấy cái gì, Hương Thảo niệm tình nàng giúp đỡ, cho nên mới muốn ám hiệu nàng cái gì, xuất phát từ hảo tâm, nhưng nàng thật sự rất muốn biết rõ Hương Thảo đang lo cái gì.
“Ta. . . Tử Hàm, ta không thể nói.” Hương Thảo lại là một bộ dạng muốn nói lại thôi, “Đây quả thật là thuốc bổ, nữ nhân từ nay về sau, đều phải uống.”
“Phải không?” Ánh mắt nghi vấn của Tử Hàm nhìn qua Hương Thảo, ánh mắt Hương Thảo lập loè, chột dạ không thôi.
“Thuốc này, thuốc này ngươi tất phải uống.” Hương Thảo bưng bát thuốc lên, lại hơi sợ Tử Hàm.
“Hương Thảo ngươi đang làm cái gì!” Một tiếng la hét, cả kinh Hương Thảo bát thuốc ầm một tiếng rơi trên mặt đất, rơi nát bấy, chén thuốc đen sì cũng tung tóe đầy đất.
Tử Hàm quay đầu, Vân Vương Phi chẳng biết lúc nào đã đứng ở cửa ra vào, vẻ mặt âm trầm, ánh mắt có chút ý tứ cảnh cáo nhìn qua Hương Thảo.
“Vân Vương Phi. . . .” Tử Hàm ấp úng hô một tiếng sớm như vậy sao nàng lại tới nơi này.
Hương Thảo lại sợ tới mức mặt không huyết sắc, thân thể như lá rụng trong gió thu, run rẩy đứng ở nơi đó, ngay cả hành lễ đều quên.
Tử Hàm không khỏi nhớ tới vết thương trên người Hương Thảo.
“Hương Thảo, ngươi ở nơi này làm cái gì.” Thanh âm của Vân Vương Phi mềm mại, nhưng đối Hương Thảo mà nói không thể nghi ngờ là tràn đầy sát thương.
Hương Thảo vội vàng quỳ xuống đất, thân thể run rẩy không ngừng, sợ hãi nói: “Nô tì. . . Nô tì. . . !"
“Trên mặt đất là cái gì?” Mắt Vân Vương Phi thẩu đảo qua chén thuốc văng khắp nơi trên đất, nghiêm nghị hỏi.
“Dạ. . . . Dạ. . . !”
“Nói!” Vân Vương Phi thay đổi ôn nhu ngày xưa. Thanh âm có chút thất thường giận.
"Thuốc. . . . . . .” Hương thảo cúi đầu trầm thấp cũng không dám nhìn Vân Vương Phi.
“Thuốc gì?”
“Sao Vương Phi tức giận như vậy, Hương Thảo cũng là đến xem ta, thân thể của ta không thoải mái.” Tử Hàm nhịn không được giải vây cho Hương Thảo, tuy rằng nàng còn chưa tinh tường là chuyện gì xảy ra, nhưng chén thuốc nhất định không phải là thứ tốt gì bằng không Vân Vương Phi sẽ không tức giận như vậy, nhưng nàng có thể cảm giác đến, thiện ý của Hương Thảo, mà trên người Vân Vương phi nhiều thêm một bí mật.
“Vương Phi tới nơi này có việc sao?” Tử Hàm chuyển lời nói khiến Vân Vương phi thu hồi giận dữ, nói với Hương Thảo: “Còn không xuống dưới!
“Dạ!” Hương Thảo vội đứng dậy, vội vội vàng vàng đi ra ngoài.
“Vương Phi đừng giận, nha đầu không đáng cho chúng ta giận.”Tử Hàm vịn lấy Vân Vương Phi, để cho nàng ngồi xuống.
Lúc này Vân Vương Phi mới nói "Ta rất ít tức giận. Bất quá nha đầu này cũng quá không được. Biết rõ ta ngóng trông ngươi sớm một chút sinh ra một nhi tử cho Vương gia, nàng lại đưa tới chén thuốc này.”
Chẳng lẽ là thuốc tránh thai? Tâm Tử Hàm càng tràn đầy nghi hoặc, lời nói từ miệng Hương Thảo thật khác với từ miệng Vân Vương phi, “Ta nghĩ không thể nào, Hương Thảo nói là thuốc bổ.”
Mục đích của Hương Thảo chính là không cho nàng mang thai, nhưng vì cái gì làm như vậy, hình như thật lâu trước Hương Thảo đã nhắc nhở nàng.
Vân Vương Phi trầm lặng nói: “Nha đầu kia theo ta nhiều năm, biết rõ tâm tư ta đối Vân ca, sợ sau khi ngươi sinh ra một nhi tử, Vân ca sẽ không yêu ta nữa, cho nên mới tự chủ trương, Tử Hàm ngươi không để vào trong lòng chứ?”
“Nô tì làm sao có thể, Vương Phi ngài quá lo lắng.” Như thế, mọi người đều biết chuyện của nàng và Triển Vân.
Vân Vương Phi và Hương Thảo, một người vội vã muốn nàng mang thai, một người sợ hãi nàng mang thai, đây là chuyện gì xảy ra.
“Cũng không biết Vân ca không ôn nhu như vậy, cũng không biết thương hương tiếc ngọc” Vân Vương Phi đứng lên, mắt hạnh ái muội nhìn những dấu ấn trên người Tử Hàm.
Tử Hàm ngớ ra? Xấu hổ, cúi đầu xuống, không biết nên nói cái gì, cũng không biết trong lời nói của Vân Vương Phi mang theo vài phần trêu chọc, thêm vài phần ghen tỵ, tóm lại nghe lạ lạ.
“Cố gắng cả đêm chắc hẳn ngươi cũng mệt mỏi rồi, ta bảo người mang cho ngươi ít nước ấm, tắm xong, nghỉ ngơi đi.”
“Nha. . . . . . !” Đúng là mệt mỏi cả đêm, Tử Hàm nhịn không được nhớ tới Triển Vân thô bạo đối đãi, lại nổi giận.
Vân Vương Phi nhìn qua Tử Hàm cúi đầu, bên môi giương ra một vòng cười, xoay người đi ra ngoài.
Lúc này Tử Hàm mới đóng cửa lại, trong nội tâm một lần lại một lần suy nghĩ, chuyện xảy ra, rất là quỷ dị.
Kệ, nghỉ ngơi trước nói sau, mệt mỏi quá! Thân ảnh không khỏe của Tử Hàm đi về phía giường, ngã xuống ngủ.
Tử Hàm nằm ở nơi đó, đầu tiên là ngủ không được, tâm tư rối bời, cho tới bây giờ không có nghĩ tới, chính mình vừa thất thân vừa mất tâm.
Nàng hơi mê mang rồi, chính mình kế tiếp nên làm cái gì?
Không nghĩ tới lần này ra ngoài, bị Triển Vân phát hiện theo dõi, lý do biến thành kết quả là Triển Vân