Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329744

Bình chọn: 7.5.00/10/974 lượt.

có lỗi với cô ấy, nhất định anh phải cưới cô ấy để bồi thường,

nếu vậy em yêu anh mười lăm năm tính là gì? Không sánh bằng tình cảm ba

năm của anh và cô ấy sao? Trong khi em khờ dại ngu ngốc chờ anh, thì anh đang cùng người khác ân ân ái ái, anh đã sớm quên mất người tên Thân

Thiên Tình này rồi phải không?"

"Thiên Tình, anh không biết em vẫn một mực chờ đợi anh. . . . . .Anh cho rằng, cho rằng. . . . . ."

"Anh cho rằng cái gì?" Thiên Tình lau nước mắt thật nhanh, cô cố chấp

cười lên: "Anh cho rằng em giống như anh thay lòng đổi dạ phải không?

Anh cho rằng em giống như anh đem lời hứa lúc đó vứt đi thật sao? Anh

cho rằng, trên thế gian này không có cô gái nào ngu ngốc như vậy đúng

không?"

"Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên nhìn cô, trong đôi mắt ẩn chứa đau xót.

"Anh không cần dùng loại ánh mắt này nhìn em." Thiên Tình cười ha ha, cố gắng kềm chế nước mắt trào ra: "Anh nhìn em như vậy, em sẽ thấy mình

rất đáng thương."

"Thiên Tình. . ." Anh vẫn nhẹ nhàng kêu tên cô, đáy mắt tràn ngập đau thương.

"Anh trừ gọi tên em, còn có thể làm cái gì?" Thiên Tình nhìn anh cười lạnh: "Anh và Âu Tử Di, đã phát sinh quan hệ đúng không?"

Thiên Tình trực tiếp hỏi thẳng, mắt cũng không nháy nhìn vẻ mặt của anh. Anh hơi kinh ngạc, đáy mắt thoáng qua một vẻ bối rối, không lắc đầu,

cũng không gật đầu.

"Xem ra là đúng sự thật, không trách được." Thiên Tình nhẹ nhàng gật gật đầu: "Một người bạn thanh mai trúc mã hư ảo đã bị loại bỏ ra khỏi trí

nhớ, sao có thể so được với người lấy thân báo đáp an ủi tại thời điểm

anh tràn đầy nhiệt huyết ?"

"Thiên Tình, em đừng nói như vậy. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên không thích

nghe giọng điệu châm chọc của cô, không khỏi cau mày, đưa tay ra cầm tay của cô: "Thiên Tình, em đừng như vậy, em đã trưởng thành rồi không còn

là một đứa bé, không nên như vậy. . . . . ."

"Em tình nguyện mình vẫn là đứa bé, em tình nguyện mình vẫn mới năm

tuổi, còn anh bảy tuổi, như vậy em có thể ngày ngày có anh, chỉ chơi

cùng anh, anh cũng sẽ không có người phụ nữ khác, Mộ Cẩn Hiên, em hận

anh, em hận anh, anh có biết hay không. . . . . . Em nhớ anh bao nhiêu

năm thì bây giờ hận anh bấy nhiêu, em không muốn anh kết hôn, không muốn anh gặp người phụ nữ khác, không cho anh nhìn người phụ nữ nào khác,

anh là của em, anh chính là của em!"

Thiên Tình vừa kêu khóc vừa đột nhiên mở vạt áo trước ngực mình, cô cầm

lấy tay Mộ Cẩn Hiên đặt vào ngực mình: "Không phải cô ấy và anh phát

sinh quan hệ rồi sao? Nếu như anh đã ngủ với cô ấy sẽ phải chịu trách

nhiệm, vậy bây giờ anh chạm vào em rồi, anh cũng phải chịu trách nhiệm!"

Mộ Cẩn Hiên vừa chạm vào đến phần mềm mại đội lên kia, huyết dịch cả

người dường như lập tức sôi trào, trong đầu vang lên ong ong, bàn tay

dán sát vào thân thể của cô khi đó như bị hút chặt vào không thể di

chuyển.

"Anh Cẩn Hiên, anh muốn em đi. . . . . ." Thiên Tình nhẹ nhàng đến gần

anh, cô đứng trên đường ray, thân hình cao hơn anh một chút, cô giữ chặt cổ anh kéo lại gần trong ngực mình, hơi thở của anh phả đầy trước ngực

cô nóng rực, chóp mũi anh chạm vào chỗ đầy đặn của cô, Thiên Tình nhẹ

nhàng nhắm mắt lại, cô nỉ non, tựa hồ cảm giác như vậy cũng là hạnh

phúc, ôm, hôn, tất cả thân thể của mình đều cho người đàn ông mình

thích, đây là hạnh phúc. "Đừng. . . . . . Đừng như vậy Thiên Tình!" Mộ Cẩn Hiên giống như chạm phải điện chợt bật người ra, anh kinh ngạc lui về sau hai bước, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt cô giờ phút này: "Thiên Tình, em đừng như vậy. . . . . ."

"Em như thế nào? Anh có thể chạm vào người khác, tại sao không thể chạm vào em? Anh ghét em, anh ghét em đúng không?" Thiên Tình trên mặt đầy nước mắt, cô ngơ ngẩn khép lại vạt áo trước ngực cởi ra khi nãy, hung hăng nhìn lại anh: "Mộ Cẩn Hiên, anh nói đi, tại sao đang yên đang lành đột nhiên biến mất, tại sao không liên lạc với em, tại sao muốn cùng người khác kết hôn? Nếu như anh đưa ra lý do thỏa đáng thuyết phục được em...em lập tức quay đầu đi, không bao giờ dây dưa với anh nữa!"

Mặc dù lời nói của cô một mực nhượng bộ, nhưng trên mặt cô biểu tình đầy kiêu ngạo.

Thật ra anh hi vọng, cô có thể vẫn kiêu ngạo giống như khi còn bé, kiêu ngạo giống như một công chúa, anh không muốn cô khóc, không muốn thấy cô tự giày xéo mình.

Chỉ là hạnh phúc của cô, anh không thể đáp ứng, thậm chí là tương lai, không thể tránh né có thể thương tổn đến cô. Vốn bây giờ anh không muốn nói lời tàn nhẫn, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, Thiên Tình, em còn trẻ, quên anh đi, sau đó bắt đầu lại lần nữa.

"Thiên Tình, anh không muốn lừa dối em, anh thích Tử Di, mối quan hệ ba năm nay của bọn anh hết sức tốt, ở trong lòng anh cô ấy đã là vợ của anh, đây là điều không thể thay đổi."

Anh nói một hơi, cố gắng để cho mình bình tĩnh nhìn cô, nhưng khi chứng kiến biểu tình của cô cơ hồ hỏng mất, tâm anh co rút lại, rất muốn vươn tay ra, nắm chặt tay cô. . . . . .

"Vậy tại sao anh lại chạy đuổi theo em?" Thiên Tình hơi ngẩng mặt lên, cô không muốn để anh nhìn thấy nước mắt của cô.

"Từ nhỏ chúng ta đã quen biết nhau, khi đó còn


Old school Swatch Watches