Ring ring
Người Phiên Dịch

Người Phiên Dịch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326501

Bình chọn: 9.5.00/10/650 lượt.

ay chỉnh lại thẻ trước ngực cho tôi, chậm rãi, dịu dàng trấn an tôi: “Đừng qua căng thẳng Kiều Phi à, không ai giỏi bằng em đâu”.

Tôi gật đầu: “Em tên là không căng thẳng”.

Anh bật cười.

“Hôm nay anh làm gì, anh không phải dịch à?” Tôi hỏi anh.

“Anh tháp tùng đoàn lãnh đạo Liên Hợp Quốc, lát nữa sẽ có cuộc họp hội đàm và phỏng vấn”.

Tôi gật đầu.


“Được rồi, em đi đi. Đã nhớ lời anh nói với em chưa?”


“Đương nhiên là em nhớ rồi”. Tôi chỉ tay vào mình, “Em giỏi nhất mà”.


Tôi được ghép ca với một anh, trước khi ngồi vào chúng tôi bắt tay, hỏi han nhau.

Tôi nắm chặt bút ghi tốc kí, tôi nhấn công tắc bật thiết bị dịch, khi nghe thấy lời phát biểu đều tiên của đoàn đại biểu Pháp, tôi liền dịch một cách lưu loát vào micro: “Chúng ta đang theo đuổi mục tiêu có thể duy trì sự phát triển kinh tế xã hội, giống như loài người ngưỡng mộ sự trường sinh...”

Tôi cảm thấy rất rõ, tôi- Kiều Phi, vô cùng xuất sắc.

Trình Gia Dương

Hội nghị kết thúc, sau khi tiễn những nhân vật lãnh đạo của Liên Hợp Quốc, tôi không có nhiệm vụ gì quan trọng nữa.

Tôi nghe đoạn băng ghi lại công tác phiên dịch của Kiều Phi, cảm thấy cô ấy có thể giành được tám mươi lăm điểm. Tuy đôi chỗ còn chưa hoàn hảo, nhưng đã đạt được yêu cầu nhanh gọn, chính xác. Cô gái năm xưa đến cả “lò hỏa táng” cũng không xử lý nổi, bây giờ đã trở thành phiên dịch viên xuất chúng cấp nhà nước.

Tiểu Hoa rót sữa cho tôi, nhìn thấy tôi đang chơi bi a trên máy liền cười.

“Anh có hứng thú chơi một mình kia à?”

“Cũng không hẳn như vậy”. Tôi đỡ lấy cốc sữa, uống một ngụm rồi nói, “Vốn có một đối thủ rất được, nhưng không biết lúc này đang ở đâu nữa”.


“Thế à? Anh còn có bạn trên mạng nữa ư?”

“Tại sao lại không chư?” Tôi nhìn cô ấy.

“Là nam hay nữ vậy? Anh không được yêu đương lăng nhăng qua mạng đâu đấy”.

Tôi cười: “Đừng quê như vậy chứ”.

Cũng đã lâu tôi không gặp Tôi không tin không đăng kí được, nay đã đổi tên thành Lê Nhượng Khổng Dung. Có lẽ mọi người đều có việc phải làm, bận việc cơ quan, ai mà rỗi hơi ngồi nghe người khác trút bầu tâm sự chứ.

Tiểu Hoa nói: “Nếu chơi xong rồi thỉ đi ngủ đi nhé, đừng để quá mệt đấy”.

“Được, em ngủ trước đi, anh còn tắm nữa”.

Thành tích xuất sắc của Kiều Phi trong hội nghị đã khiến trưởng phòng chuyển cô ấy từ phòng Tư liệu về phòng Phiên dịch cao cấp.


Ngày hôm sau, phó phòng nhân sự dẫn cô ấy tới các phòng ban liên quan để gặp gỡ đồng nghiệp, anh còn giới thiệu chúng tôi với nhau nữa.
Chúng tôi bắt tay nhau, Kiều phi nói với phó phòng nhân sự: “Em quen anh Trình, chúng em từng học cùng trường”.


Tôi khích lệ: “Cố gắng lên”.

Phi đáp: “Cảm ơn anh”.

Đến trưa, mẹ tôi gọi điện tới, nhưng thật ra là thư ký của bà gọi gián tiếp: “Gia Dương à, cậu chờ một chút, Vụ trưởng muốn nói chuyện với cậu”.

“Gia Dương!” Giọng mẹ tôi vang lên, “Trưa nay hai mẹ con mình ăn cơm vớ nhau nhé”


“Vâng ạ”.


“Chúng ta sẽ đi xe của mẹ. Mẹ chờ con ở trước cổng”.

“Vang”.

Tôi dập máy xuống, hít một hơi thật sâu.

Tôi khoác áo gió rồi đi xuống, lúc xuống hành lang tôi nhìn thấy phiên dịch tiếng Anh Tiểu Triệu đang nói với Phi: “Đúng mà. Lúc đó mình rất lo đấy, mình còn nói sao một cô gái như cậu lại quyết định tới nơi đó chứ, song cậu cũng cừ thật đấy, mình nghe bọn họ nói, nghiệp vụ của cậu rất khá...”

Tôi đứng cạnh bọn họ chờ thang máy, Tiểu Triệu nhìn thấy tôi liền giơ tay chào: “Chào anh!”

“Hi!” Tôi đáp lại.

Kiều Phi cười với tôi rồi hỏi: “Anh cũng tới nhà ăn à?”

“Không, anh ăn ở nơi khác” Tôi đáp lại.

Xuống tới nhà ăn, họ ra khỏi thang máy.

Tiểu Triệu chỉ đi sau Phi có nửa bước, trông dáng vẻ dường như rất quan tâm tới cô ấy.

Xe của mẹ tôi đã chờ sẵn ở trước cơ quan, tôi lên xe. Mẹ tôi vẫn đang xem tài liệu.

Lúc chúng tôi tới nhà hàng, mẹ mới bỏ tài liệu xuống.

Mẹ tôi nhìn tôi đang ăn gan vịt liền hỏi: “Sao con gầy thế?”

“Đâu mà mẹ”


“Mẹ không nghĩ như vậy đâu, con gầy đi rất nhiều đấy”. Mẹ tôi uống một ngụm nước hoa quả, “Sắp tới, bố mẹ phải đi công tác dài ngày”.

“Vâng”

“Trước khi đi bố mẹ muốn hẹn gặp bố mẹ của Tiểu Hoa”.


Tôi ngẩng đầu lên nhìn mẹ: “Được ạ, chắc bọn con cũng không cần phải đến. Mẹ biết đấy, con không giỏi ăn nói với các bậc bề trên mấy”.


Mẹ tôi thở dài: “Gia Dương à, con không còn nhỏ nữa. Ý của mẹ là muốn sắp xếp ổn thỏa chuyện của con và Tiểu Hoa”.

Tôi đã có linh cảm ngày này sắp tới nên không bất ngờ chút nào, tôi lấy giấy ăn lau miệng: “Tại sao không ai giục Gia Minh lấy vợ chứ?”

“Gia Minh ư?” Mẹ tôi cũng không ngạc nhiên chút nào. “Nếu như nó cũng có cô gái phù hợp giống như con và Tiểu Hoa thì tốt biết mấy”.

Mẹ tôi nói cứ như không, cứ như thể mẹ không biết rằng đó là tiêu chuẩn rất cao.

Tôi không nói gì.


“Gia Dương, ý con thế nào? Có gì con cứ nói với mẹ”

“...Con chẳng có ý kiến gì cả, mẹ muốn con làm gì, con sẽ làm đúng theo lời mẹ, mẹ muốn con cầu hôn với Tiểu Hoa à? Được, tối nay con sẽ làm. Thế bố mẹ hẹn với bố mẹ cô ấy hay là con hẹn? Nếu mẹ muốn, b