Ring ring
Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327510

Bình chọn: 7.5.00/10/751 lượt.

thể làm gì khác hơn là lấy lùi để tiến, “Tối nay cùng nhau ăn cơm, ăn xong rồi trở lại chỗ Lưu Ly.” Thái Niểu miễn cưỡng đồng ý, anh cười chẳng khác gì con mèo ăn vụng, cơm ở đâu mà ăn, ăn cái gì còn chưa biết.

Lưu Ly nhìn thấy Thái Niểu, câu đầu tiên đã hỏi: “Tối hôm qua cậu bị cậu út cậu ăn sạch?”

Thái Niểu bị hỏi thì sửng sốt, vẻ mặt làm sao cậu biết trong nháy mắt đã bán đứng mình.

Lưu Ly là ai cơ chứ, chỉ cần là chuyện nam nữ có chút mùi tanh cũng chạy không thoát khỏi lỗ mũi cô ấy, ban đầu Trương Cảnh Trí chẳng khác gì thiên sứ xuất hiện bên cạnh Thái Niểu đã làm cô cảm thấy có cái gì không đúng, chỉ là đến bây giờ vẫn không hiểu nếu Trương Cảnh Trí thích Thái Niểu thì tại sao bây giờ mới xuống tay. Cô bĩu môi, “Nhìn dáng vẻ nhu thuận bị đàn ông của cậu, trừ cậu út cậu ra ai có thể ăn cậu.”

Thái Niểu đỏ bừng cả mặt.

Lưu Ly cảm thấy dáng vẻ của Thái Niểu như vậy chỉ cần là đàn ông, ai nhìn thấy nhiệt huyết đều sôi trào, không nhịn được hỏi. “Tiểu Điểu, phương diện này cậu út cậu thế nào. Bao lâu? 20 phút? Nửa tiếng?”

Thái Niểu chỉ hận không có cái lỗ để mình chui xuống, “Lưu Ly, cậu lại nói bậy gì thế.”

“Không phải là dưới mười phút đấy chứ!” Lưu Ly nhíu mày thở dài, “Cũng là chuyện bình thường thôi, đàn ông 20 như hổ, ba mươi bình thường, bốn mươi sa sút, 50 lại càng không phải nói, 60 chỉ thì chỉ có tưởng tưởng trong đầu. Cậu út cậu nếu tính ra cũng sắp bốn mươi rồi, năng lực trong phương diện này dù sao cũng không kéo dài bằng thanh niên đôi mươi, chỉ là khổ thân cậu thôi, chờ lúc cậu ba mươi như hổ, đoán chừng cậu út cậu cũng không còn dư lại cái gì.” (An: thua bà Lưu Ly luôn, bạn An ed mà ứ biết mình đang viết cái gì nữa :(()

Thái Niểu: “…..”

Đại khái là Thái Niểu vĩnh viễn không bao giờ hiểu được lời nói táo bạo của Lưu Ly. Phòng tuyển sinh gọi điện thoại tới bảo cô trở lại làm việc, Thái Niểu mới tạm tránh được tra khảo “Bao lâu” của Lưu Ly, nhưng trở về phòng tuyển sinh lại nhìn thấy Hoạt Tích Niên, cô thà bị Lưu Ly đùa giỡn còn hơn.

“Tiểu Điểu, buổi tối cùng nhau ăn cơm nhé.”

“….” Mỗi lần hỏi đều bị cự tuyệt mà vẫn hứng thú mời tiếp sao.

Từ lúc Hoạt Tích Niên biết quan hệ của cô và Trương Cảnh Trí không có mập mờ liền tính theo đuổi cô, có câu con gái tốt sợ kẻ mặt dày, anh ta cũng không tin không giải quyết được cô gái này. “Tiểu Điểu, em có thế đừng… em có gì không hài lòng với anh sao?”

“…”

“Quên đi, có phải em không muốn nói chuyện với anh, vậy nghe anh nói cũng được. Anh cũng không còn làm ở đây bao lâu nữa, tháng sau phải lên phòng (phòng giáo dục đấy ạ; có phòng, sở, bộ giáo dục đấy bà con) báo cáo. Hôm nay nói trước cho em biết, trên phòng giáo dục cho học viện chúng ta mười xuất bên vị trí phúc lợi, ba anh đã giữ lại cho em…”

“Hoạt Tích Niên, ai cho anh có quyền quyết định?” Thái Niểu không cảm thấy vui vẻ chút nào, đầy bụng tức giận .

“Anh có quyền cho anh làm vậy.” Hoạt Tích Niên cười hì hì nói.

“Chuyện của người khác tại sao lại làm thế.”

Hoạt Tích Niên đứng lên, thấy cô tức giận đỏ bừng mặt, vẻ mặt cũng đang cứng ngắc, “Thái Niểu, đây cũng không phải lúc để nói đùa, chuyện này anh không muốn để em biết để cám ơn anh, anh….”

“Cám ơn anh? Hoạt Tích Niên, tôi không lạ gì.” Thái Niểu nói xong ngồi xuống bàn tài liệu bên cạnh.

Ra khỏi học viện, Thái Niểu đầy một bụng uất ức, gọi cho Trương Cảnh Trí thút tha thút thít kể lại chuyện này. Trương Cảnh Trí nghe xong bật cười, an ủi cô mấy câu bảo cô đợi ở cửa học viện. Chỉ một lát sau tài xế của Trương Cảnh Trí tới đón cô, quay trở lại tòa thị chính gặp Trương Cảnh Trí.

“Không phải em quấy rầy tới công việc của anh chứ.” Mới vừa rồi Thái Niểu bị Hoạt Tích Niên làm cho vô cùng tức giận cũng không nghĩ tới việc Trương Cảnh Trí có thể đang bận hay không, vào lúc này có chút hối hận.

Trương Cảnh Trí cầm tay cô, “Hôm nay không bận, có thời gian đưa em ra ngoài.”

Tài xế lái đông lái tây cũng không biết đi qua bao nhiêu ngõ nhỏ, dừng lại trước một cư dân viện (đại khái là một ngôi nhà giống như phủ thời xưa), trước cửa treo một biển hiệu viết một chữ “Thực.” Trương Cảnh Trí không nói gì trực tiếp kéo cô vào trong, trong viện có trồng một cây táo ta, táo mới trồng, giơ tay lên ngắt mấy quả nhét vào tay cô, “Đầu mùa, nếm thử một chút.”

Thái Niểu nhét một quả vào trong miệng, giòn giòn chua chua. “Đây là đâu?”

“Đây là quán của một người bạn mở, trước kia đã tới mấy lần, thức ăn không tệ, đã sớm muốn đưa em tới nếm thử một chút rồi.” Trương Cảnh Trí đang nói, thì một cô gái khoảng hơn 20 tuổi bước từ trong ra, một thân sườn xám ngắn màu xanh ngọc, gương mặt hồng nhuận, tựa như ngọc nữ từ trong tranh bước ra.

“Phó thị trưởng Trương, đồ ăn đã chuẩn bị xong cho ngài, xin mời theo bên này.” Cô gái đó dẫn bọn họ vào nhà, căn phòng kiến trúc cổ, Đông Nam tất cả có hai phòng. Bọn họ đi vào một gian phòng phía Nam, vừa vào phòng, Thái Niểu lập tức có cảm giác như đang bước vào cõi tiên. Cả căn phòng bằng trúc vô cùng mát mẻ, tất cả bàn ghế trong phòng đều được làm bằng trúc, ngay cả các trang trí trên vách tường cũng làm bằng trúc. T