giụa. Tóc bị túm chặt, miệng cũng bị tay
bịt chặt, Vệ Tử ngạt tới mức đỏ cả mặt, đúng lúc đó cô nhìn thấy mụ đàn bà thấp
béo vòng qua người cô định đi về phía cửa.
Không được, nhất định không thể để cho mụ ta đi.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Vệ Tử quên cả đau đớn, cô tỳ ngực
xuống, dùng hai tay ôm chặt lấy chân của mụ đàn bà thấp béo.
Mụ đàn bà kia bị cô ôm chặt lấy chân, loạng choạng, trong
khoảnh khắc chân không đứng vững đã buông bàn tay bịt miệng đứa bé ra, thế là
nó cất tiếng khóc ré lên.
Tuy chỉ là trong chớp mắt nhưng cũng đủ khiến cho hai người
đàn bà đó hốt hoảng, mụ đàn bà cao to càng điên tiết túm tóc Vệ Tử chặt hơn,
rồi đấm đá túi bụi, hòng buộc cô phải buông tay ra.
Da đầu đau như bị xé, cánh tay bị bẻ quặt tưởng chừng gãy xương, lại thêm những cú đá tới tấp vào ngực của mụ đàn bà thấp béo, trong giây phút ấy, Vệ Tử tưởng như mình bị đánh chết đến nơi.
Khi cơn đau lên đến cực điểm, Vệ Tử đột nhiên nhớ tới mẹ mình, bây giờ cô mới biết tất cả những hình phạt của mẹ hồi còn nhỏ ôn hòa thế nào.
Vì mũi và miệng bị bịt chặt, Vệ Tử dần dần thấy thiếu ôxy, đúng lúc cô sắp ngất đi thì bỗng nhiên cảm giác da đầu được thả lỏng ra, đầu gối đè trên người cô cũng không còn sức mạnh.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng không phải của cô, vì sau khi bàn tay bịt mũi và miệng cô buông ra, Vệ Tử đang ra sức hít lấy hít để. Ngay sau đó cô nghe thấy tiếng của một vật nặng rơi xuống đất, cuối cùng cô cũng có thể quay đầu lại nhìn, chỉ có điều cánh tay cô vẫn ôm chặt lấy đôi chân của mụ đàn bà thấp béo một cách vô thức.
Sau đó, cô nhìn thấy một thân hình mảnh khảnh lướt qua trước mặt, tiếp đó mụ đàn bà thấp béo khom người xuống kêu lên, rồi Vệ Tử phát hiện ra, đứa bé trong tay mụ đã không thấy đâu nữa.
“Ngô Vị phải không? Mau cử người tới tầng bảy của tòa thương mại XX đi, và gọi cả một chiếc xe cứu thương nữa, nhanh lên đấy!”
…
“Không phải là tôi bị thương, là con trai nuôi của cậu suýt nữa bị bắt cóc, một cô gái xinh đẹp đã cứu nó, bây giờ xem ra cô ấy bị thương rất nặng.”
…
“Đừng có nói vội với Thẩm Trường Đông về chuyện bắt cóc đấy!”
Chương 27
Vệ Tử ngồi rũ trên đất, cô đang định cố gắng đứng dậy thì
một bàn tay của ai đó giữ cô lại: “Bây giờ vẫn chưa biết cô bị thương ở đâu,
đừng cử động vội, chờ bác sĩ tới, được không?” Giọng nói trong trẻo, ngữ điệu
dịu dàng, khác hẳn với giọng gọi điện thoại hung hăng lúc trước.
“Đại ân không biết phải cảm ơn thế nào, tôi cũng không khách
sáo nữa, tôi là Đinh Dật, hôm nay tôi nợ cô một món nợ tình cảm, sau này dù
phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không chối từ.” Một tay Đinh Dật bế đứa
bé, một tay sửa lại mái tóc rối tung của Vệ Tử.
Nghe những lời như nữ hiệp giang hồ của cô ta, Vệ Tử không
nín được cười, không may động đến vết thương ở khóe miệng, cơn đau âm ỉ ập đến
khiến cô khẽ rên lên. Ngước mắt nhìn thấy mụ đàn bà thấp béo ở phía sau lưng
Đinh Dật đang cố đứng dậy, bàn tay vươn ra, cô vội đưa tay ra hiệu cho Đinh
Dật, miệng ú ớ kêu lên.
Một cú đá xoáy tung ra, mụ đàn bà kia lập tức đổ lăn xuống
đất, đồng thời một giọng uy hiếp lạnh lùng vang lên: “Trước khi cảnh sát đến,
nếu chúng mày còn nhúc nhích, tao sẽ bẻ gãy chân!” Nhìn thấy một cô gái xinh
đẹp bị hai mụ đàn bà đó đánh cho tơi tả, nếu là mấy năm trước thì nhất định
Đinh Dật sẽ cho bọn chúng thoải mái mà tìm răng trên đất.
Với tội danh vừa bắt cóc trẻ em vừa đánh người gây thương
tích, cô ta tin tưởng pháp luật sẽ dành cho bọn chúng sự trừng trị đích đáng.
Còn đồng bọn nấp đằng sau những kẻ này thì phải chờ xem các đồng sự như Ngô Vị
có muốn phá án lập công hay không.
Hiện tại, Đinh Dật thấy lo lắng trước hai việc, chuyện thứ
nhất là một mình đưa con ra ngoài, thiếu chút nữa thì bị bắt mất không thể cho
người nhà biết được, nhất là với Thẩm Trường Đông. Chuyện thứ hai càng quan
trọng hơn, đó là vấn đề về vết thương của cô gái xinh đẹp, nếu chẳng may để lại
di chứng thì cô ta dù có chết cũng khó tránh khỏi trách nhiệm.
Cảnh sát đến ngay sau đó, mang hai nghi phạm bắt cóc trẻ em
đi, một cảnh sát trông rất oai phong cùng với Đinh Dật dìu Vệ Tử lên xe cứu
thương.
“Tôi có mấy người bạn đang chờ ở trong trung tâm thương
mại!” Vệ Tử chợt nhớ đến Vũ Di và Dương Sương, bọn họ đợi lâu như vậy, không
biết có nhảy dựng lên không?
“Gọi điện thoại thông báo với họ một tiếng, bây giờ còn chưa
biết vết thương của cô nặng nhẹ thế nào, tốt nhất là nằm xuống, đừng có cử
động.” Viên cảnh sát mà Đinh Dật gọi là Ngô Vị nói, sau đó anh ta quay sang nói
với Đinh Dật: “Đại tiểu thư, cô cũng thật là thiếu cẩn thận, làm sao lại để
suýt nữa thì mất con, nếu không có cô em này thì tôi không biết cô sẽ ăn nói ra
sao!”.
Đinh Dật xấu hổ, ủ rũ cúi đầu xuống, nói: “Tôi làm sao mà
biết được bọn buôn người bây giờ liều lĩnh như vậy, dám ra tay ngang nhiên ngay
tại trung tâm thương mại lớn, nhờ các cậu nhanh chóng phá vụ án này, trừng trị
nghiêm khắc bọn chúng!”.
Ngô Vị nhếch môi lên: “Yên tâm, bọn chúng sẽ không thể ra
khỏi tù trước khi con trai cô thành người lớn đâu.” Nói rồi, n