Vệ Tử buột
miệng nói: “Thực ra, nếu so sánh với cuộc sống như của Ngưu Lệ Lệ, cháu cảm
thấy tình hình của cháu bây giờ cũng rất tốt”.
Hôm Ngưu Lệ Lệ xuất ngoại, Thiệu Dịch Tân cũng đưa cô đến
tiễn chân, trước khi qua cửa kiểm tra ở sân bay, hai mẹ con họ ôm nhau khóc nức
nở, rồi sau đó Ngưu Lệ Lệ bị Lý Thiều Trung kéo đi, cứ vừa đi vừa ngoái đầu
lại, nhìn cảnh tượng ấy Vệ Tử thấy rất đau buồn, cô không kìm được cũng khóc
theo.
“Nhà họ Ngưu cũng chưa phải tầng lớp mà chú nói tới.” Thiệu
Dịch Tân lắc đầu, “A Tử, cháu đã lớn, sắp bước chân vào xã hội rồi, vì thế có
những lời nghe thì rất khó lọt tai, nhưng nếu sớm hiểu ra, có sẽ có ích cho
cháu. Đó là, nếu chưa phải đến lúc cuối cùng thì không nên vội tìm đối tượng,
mà hãy đợi sau khi tiếp xúc với nhiều người rồi hãy lựa chọn”.
Vệ Tử trợn mắt nhìn ông chú họ đang lái xe ở ghế trước, lúc
trước, người cứ mong nhanh chóng tìm được người để gả cô đi là ông ấy, bây giờ
người bảo cô rằng đừng vội cũng là ông ấy, không biết đã có chuyện gì khiến cho
thái độ của chú thay đổi hẳn như vậy?
“Một người rất nổi tiếng ở phương Tây đã nói một câu rằng:
Những cô gái xinh đẹp luôn cao hơn một bậc so với tầng lớp mà cô ấy đang sống.
Vệ Tử, cháu có hiểu ý của chú không?” Thiệu Dịch Tân cảm thấy mình gần như đã
nói thẳng ra.
Vệ Tử lắc đầu, nghĩ rằng ông chú họ không nhìn thấy cử chỉ
ấy của cô, nên cô nói: “Cháu không hiểu”.
Thiệu Dịch Tân khẽ thở dài: “Lúc đầu cháu không chịu đi học
cùng, bây giờ nghĩ lại thấy như thế cũng tốt, Ngưu Lệ Lệ có gửi thư cho chú,
nói rằng rất hối hận vì đã kết hôn sớm như vậy, thực ra cô ấy còn có sự lựa
chọn tốt hơn. A Tử, nhất định cháu phải rút kinh nghiệm từ cô ấy, đừng vội
quyết định chuyện lớn cả đời”.
Vệ Tử cảm thấy mặt nóng bừng, suy nghĩ một lát rồi quyết
định dứt khoát ngẩng đầu lên: “Chú, chú yên tâm, tạm thời cháu không nghĩ đến
chuyện tình cảm nam nữ đâu, vì trước hết cháu phải cố gắng làm việc thật tốt,
để trở thành một người phiên dịch xứng danh đã!”.
Cô vừa dứt lời, chiếc xe phanh kít lại khiến Vệ Tử suýt nữa
bật khỏi ghế, nhìn thì hóa ra là vì đèn ngã tư chuyển sang màu đỏ, Vệ Tử đưa
tay vỗ vỗ lên ngực, bụng thầm nghĩ: Có lẽ chú quen có lái xe rồi, vì thế kỹ
năng lái xe có vẻ còn hơi kém.
Chương 15
Đây có lẽ là kỳ nghỉ hè ở quê cuối cùng, sau này đi làm rồi,
thời gian sẽ không còn được rộng dài như hồi đi học nữa, vì thế ngay từ lúc
ngồi trên tàu hỏa, Vệ Tử đã lên kế hoạch cho kỳ nghỉ của mình: Đầu tiên nhất
định phải ở nhà với bố mẹ mấy ngày, bạn bè vẻn vẹn chỉ có mấy người, lâu rồi
không gặp, nhất định phải tụ tập. Sau đó về quê một chuyến thăm ông bà ngoại,
nếu như mẹ không phản đối thì sẽ cùng bố về thăm ông bà nội cũng được, thực
hiện xong những việc này, thời gian còn lại cũng chẳng bao nhiêu nữa.
Với tâm trạng tràn đầy niềm vui, Vệ Tử túi lớn túi nhỏ trên
tay về đến trước cửa nhà, bỗng nhiên cô cảm thấy có gì đó khang khác, cảnh cửa
sắt cũ đã được thay bằng cánh cửa chống trộm kiểu mới, nhưng điều đó không sao
cả, mà cái chính là chìa khóa của cô không sao mở được cửa nữa!
Cô đã nói với bố mẹ rằng sẽ về trong mấy ngày này, nhưng vì
chưa mua được vé nên không dám định ngày chắc chắn. Sau đó chú họ nhờ người mua
giúp cho cô một chiếc vé nằm, lên tàu rồi cô định gọi điện về nhà thì phát hiện
ra điện thoại đã hết pin. Trước đây cô thường tự về tự đi, không cần đưa đón,
do đó dù không nói với bố mẹ cũng không sao, nhưng hôm nay vì thế mà không vào
được nhà thì do cô tự làm tự chịu, không lẽ lại mang theo cả đống đồ này tới cơ
quan bố mình để tìm?
Dù vậy cô vẫn gõ cửa với một chút hy vọng mỏng manh, nếu
may, biết đâu mẹ lại chẳng từ bệnh viện xoa bóp Đông y ở phía tây thành phố về
thăm bố!
Không ngờ, may mắn thật, Vệ Tử nghe thấy bên trong có tiếng
mở cửa.
Chỉ có điều người mở cửa là một phụ nữ lạ chừng ba mươi
tuổi, Vệ Tử vội nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, tôi đã gõ nhầm cửa!”. Có lẽ không
phải là bố cô đã thay cửa, chắc là cô đã lên nhầm tầng!
Ai ngờ, người phụ nữ kia đột nhiên lên tiếng: “Vệ Tử phải
không, nghe bố cháu nói cháu sẽ về trong thời gian này. Sao cháu không gọi điện
về trước, vào nhà đi”.
Vệ Tử ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy người phụ nữ ấy rất
trắng trẻo, đầy đặn, nhưng nhìn mãi vẫn thấy đó là một người lạ, không lẽ đây
là một người bà con mà cô chưa biết mặt?
Nhưng cô nhìn lại biển số nhà thì đúng là nhà mình thật! Bố
cô cũng thật là, không lẽ ly thân với mẹ rồi là có thể tùy tiện đưa bà con về ở
trong nhà? Như thế e rằng mẹ cô lại càng không muốn về nữa!
Ngập ngừng bước vào trong nhà, Vệ Tử nhìn thấy “ông nội”,
“bà nội” đã lâu không gặp. Sở dĩ phải thêm dấu ngoặc kép ở đây là vì mẹ cô nhất
quyết không cho cô gọi ông bà nội như vậy, mà phải gọi bằng “ông già”, “bà
già”.
Tuy vậy, Vệ Tử vẫn đặt hành lý xuống, rồi chào họ với vẻ xa
cách.
“Cháu là Vệ Tử à? Đã lớn thế này rồi ư? Năm nay mười tám hay
mười chín tuổi?” Bà nội đang ôm, nựng nịu một đứa bé trong lòng, nhìn thấy Vệ
Tử bước vào cửa bèn ngước mắt lên chào lại một câu, rồi sau đó tiếp
