g trắng tinh trong phòng bệnh. Tôi không biết chị ấy đang nghĩ cái gì, nhưng tôi đoán chị ấy đang nhớ lại những hồi ức tươi đẹp trong quá khứ hoặc cũng có thể nghĩ rằng bản thân mình đang trong cơn ác mộng.
Mặc dù tôi ngồi bên cạnh suốt nhưng Lan Lan chẳng buồn nhìn tôi. Mỗi lần tôi dịu giọng khuyên nhủ cô cố gắng uống chút nước hoặc ăn chút gì đó, Lan Lan chỉ nhắm mắt ngoảnh đầu đi chỗ khác, một mực không chịu nói chuyện với tôi. Tôi cũng cố gắng hạn chế làm ồn bên tai Lan Lan, tôi không muốn làm phiền Lan Lan, giờ cô ấy không chỉ suy nhược cơ thể mà tinh thần cũng đang đứng bên bờ vực thẳm.
Cho dù Lan Lan ngủ thật hay là giả vờ ngủ vì không muốn đếm xỉa đến tôi, chỉ khi nào cô nhắm mắt lại thì tôi mới dám nhìn cô thật kĩ. Lan Lan nằm trên giường bệnh khuôn mặt trắng bệch và xanh xao, đôi mắt to đẹp lõm sâu xuống, đôi môi mọng đầy gợi cảm giờ cũng khô nứt nẻ, mái tóc nhung huyền rối rung lòa xòa trên ga giường trắng xóa. Trông Lan Lan bây giờ chẳng khác gì một thi thể xinh đẹp.
Nhìn cô gái trẻ chẳng có quan hệ gì với bản thân đang nằm trước mặt, trái tim tôi lại thấy nhoi nhói đau. Nỗi đau này rất có thể xuất phát từ lòng trắc ẩn hoặc cũng có thể còn có kèm theo cả một chút tình cảm yêu thương.
Lan Lan cứ không chịu ăn uống, cứ như thế này mãi e rằng không thể cầm cự được lâu. Để Lan Lan chịu mở miệng nói chuyện càng sớm càng tốt, để có thể kéo dài cuộc sống của Lan Lan, kể từ lúc Lan Lan tỉnh lại tôi đã bắt đầu vắt óc nghĩ cách làm sao để cô ấy chịu ăn. Mặc dù tôi biết khả năng này không lớn nhưng vẫn còn hơn là chưa thử mà đã bỏ cuộc.
Lúc Lan Lan “ngủ”, tôi lặng lẽ nhìn chai nước treo ở đầu giường, thứ duy nhất có thể duy trì mạng sống của Lan Lan lúc này, từng giọt từng giọt đi vào máu của cô, Lan Lan không hề phản ứng, có thể cô ấy chẳng còn sức lực mà phản ứng nữa. Đầu tôi chợt nảy ra một ý. Tôi xin cô y tá một ít bông gòn, chấm vào nước ấm, cẩn thận đưa lại gần đôi môi khô nứt của Lan Lan rồi nhẹ nhàng vắt miếng bông. Dòng nước trên miếng bông chảy xuống làn môi khô nứt của Lan Lan rồi trào cả ra ngoài, làm ướt khuôn mặt trắng bệch của cô.
Tôi vội vàng lấy bông khô lau sạch nước trên mặt Lan Lan, trong lòng lo lắng Lan Lan sẽ vì vậy mà giận mình. Len lén nhìn Lan Lan, phát hiện ra cô ấy không hề giận tôi, tôi như mở cờ trong bụng. Lan Lan không những không giận tôi mà đôi môi cô còn khe khẽ mấp máy. Tôi còn nhìn thấy hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn ra từ khóe mắt cô.
Lan Lan đã chấp nhận tôi rồi! Mặc dù cô ấy chẳng nói gì với tôi nhưng tôi có thể cảm nhận được rằng giữa sự sống và cái chết, cô đã lựa chọn sự sống.
Tôi vì thế mà phấn khích vô cùng, bàn tay cầm miếng bông gòn khẽ run rẩy. Tôi vội vàng thấm nước vào bông gòn rồi kề vào miệng Lan Lan, lòng mừng thầm khi nhìn thấy những giọt nước sinh mệnh đang thấm dần vào miệng cô.
Phương pháp này của tôi cuối cùng cũng khiến cho Lan Lan chịu “uống” nước, giúp cho cơ thể cô được bổ sung thêm nước, điều đó có nghĩa là cơ thể Lan Lan đã được tiếp thêm “máu”, lượng “máu” này không chỉ là “nước trường sinh” cứu vớt sinh mạng của Lan Lan mà còn là tâm huyết của tôi.
Cứ như vậy, tôi đã dùng những giọt nước nhỏ bé để “nói chuyện” với Lan Lan. Chúng tôi không nói chuyện bằng miệng, mà bằng trái tim trong sự im lặng……….
Mẹ đi đã mấy ngày mà không thấy quay trở lại, anh cả càng không thấy bóng dáng đâu. Tôi với Lan Lan ở bên nhau đã mấy ngày trời, Lan Lan có những biến chuyển khiến tôi vô cùng vui mừng. Cô ấy bắt đầu ăn uống, cũng bắt đầu chịu nói chuyện với tôi.
Lan Lan không nói nhiều, thường chỉ nói “cám ơn” sau mỗi lần tôi bón nước, bón cơm hay cho cô uống thuốc. Cô nói rất nhỏ, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi có thể nhìn thấy trong ánh mắt né tránh ấy còn có một chút ngại ngùng khó mà phát hiện ra.
Lan Lan chịu ăn uống nên khí sắc tốt lên nhanh chóng, khuôn mặt trắng bệch của cô từ từ hồng hào trở lại, tinh thần cũng khá lên rất nhiều. Nhìn thấy tôi ở bên trông nom chẳng rời cô nấy nửa bước, Lan Lan thường gật đầu hoặc mỉm cười cảm kích với tôi. Nụ cười của cô thật hiếm có. Những nụ cười rạng rỡ đến mê người tôi chưa từng nhìn thấy kể từ khi Lan Lan bước vào nhà tôi.
Chỉ có điều, mỗi khi đi ngủ, Lan Lan vẫn thường rên la đầy sợ hãi, trán lấm tấm mồ hôi, luôn miệng lẩm bẩm: “Đừng…đừng mà”. Mỗi lần Lan Lan giật mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, tôi lại không kìm được lòng ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc dài để an ủi, để cho Lan Lan thỏa sức nức nở trong lòng mình.
Mỗi lần như vậy trong lòng tôi lại thấy rất mâu thuẫn và bất an. Người đáng nhẽ ra phải an ủi và chăm sóc cho Lan Lan là anh cả chứ không phải tôi, tôi không biết bản thân mình làm vậy là đúng hay sao, làm như vậy có có lỗi với anh cả hay không? Thế nhưng tình cảnh trước mặt khiến cho tôi không thể chối từ, càng không đành lòng bỏ mặc. Lan Lan lúc đó chẳng khác gì một con chim nhỏ đang hoảng loạn, cô ấy rất cần có hơi ấm và sự yêu thương, cái mà anh cả không hề mang lại cho cô.
Mấy ngày sau, cuối cùng mẹ cũng trở lại bệnh viện. Mẹ đưa cho tôi mấy nghìn tệ để lo liệ