,chắc bây h ả ta đang than trời trách đất ,ko khéo tự tử cũng nên
-ukm đúng đó như ta là chẳng còn mặt mũi nào cả
…..v…………………v…………………
Hắn _Thiên Long cảm thấy buồn chán ,trong lòng chẳng có chút tư vị gì cả theo thói quen hắn đến Tư Viên thành thật mà nói nơi đây rất ít người biết ngoài lão quản gia và hắn thì trong cái phủ này chẳng còn ai cả ,hắn muốn 1 chỗ do thiên nhiên tự sắp xếp ,lão quản gia lâu lâu thì đến cho cá ăn rồi đi chỗ khác ,vừa tới thì xaxa đã nghe thấy tiếng tiêu ….
Cảnh tượng trước mắt làm hắn ngạc nhiên quá thể ,người đó ko phải là Nàng hay sao ,sao lại có thể như thế hay là hắn đang mơ??
Thấy có người đi tới Hàn Tuyết ngưng thổi quay lại nhìn , người này nhìn rất quen nha ,hình như gặp hắn ở đâu rồi thì phải ,ak ,cái tên “giả Nô “ đây mà ,thấy nàng nhìn ,hắn cất giọng nói :
-xin chào t. thư ,người còn nhân ra tôi chứ
-ukm ko dám đầu óc ta vẫn còn minh mẫn nhưng ta có 1 điều thắc mắc ,sao ngươi lại có mặt tại nơi này ,ta nhớ ko lầm thì ngươi là gia nô ở phủ T.Tướng Vương Gia mà _Hàn Tuyết trào phúng nói
-vì ,ak T.Thư cũng biết là Nhị T.Thư ở phủ vương gia vừa gả sang đây đứng chứ _T.Phong nói
-ta có nghe nói ,chuyện đó cò gì liên quan tới ngươi
-thì tiểu nhân đi cùng với nhị T .Thư tới đây ,nhưng tại sao t thư lại có mặt ở nơi đây _lời nói của Thiên Phong làm cho Hàn Tuyết mỉm cười ,tên này thật là Nàng mà có 1 tên hầu Mĩ như thế từ bao giờ ko biết ,nhưng Hắn xuất hiện nơi đây ,thì hắn có quan hệ gì với vị Bình Nam vương này hay ko ,hay hắn chính là…..,ko dc chuyện này phải điều tra cho rõ
-vậy tiểu huynh đệ ak ,ngươi rảnh chứ _Hàn Tuyết nảy ra ý nghĩ
-vâng_Thiên Phong
-vậy ngươi có thể mang cho ta 1 li nước hay không ,thời tiết hơi nóng thì phải –Hàn Tuyết nói với giọng nhẹ nhàng nhất
-vậy tiểu thư đợi ở đây ,tiểu nhân sẽ đi liền-Thiên Long nói ,nhận lấy cái gật đầu của Hàn Tuyết ,rồi đi
Thiên Phong vừa đi thì Hàn Tuyết cũng đi theo ,nhưng về “Lãnh Viên “ nhưng một câu hỏi đặt ra là ở đây là Phủ Bình Nam Vương làm sao Hàn Tuyết biết dc ,rất đễ ,trước khi đến đây thì Hàn Băng đã đưa cho nó tấm bản đồ này rồi
Vừa tới cổng của “lãnh viện” cái cảm giác đầu tiên của nó là rợn lạnh ,nơi này ko có dương khí gì cả ,ko biết có ai đặt chân tới chỗ này chưa ( có rồi là 2 nha đầu của tỉ đó ) đi vào ,dập vào mặt nó là khung cảm sum suê của có dại
1 khung cảnh đầy chất nguyên thủy sơ khai , vào trong phòng thấy A Tử và T Nguyệt đang rầu rĩ ,thấy mới biết tất cả mọi đồ vật dc thời gian phủ lên lớp bụi , tuy có chút bức xúc nhưng Hàn Tuyết nói ;
-Thôi chúng ta bặt tay vào lau dọn nào
-nhưng mà tiểu thư người cành vàng lá ngọc làm sao có thể làm chuyện này ,để bọn muội làm cho ,người cứ ngồi nghỉ ngơi đi_A tử nói
-ko dc ,cùng làm ,bây giờ thì ta với 2 em cũng như nhau thôi ,nào A tử lau bàn , ghế ,T nguyệt và ta sẽ dọn nhà cửa _Hàn Tuyết phân công
Trong hki đó Thiên Phong đang phấn khời vì có thể cùng mĩ nhân thưởng thức thức ăn cùng nhau ngắm cảnh ,nhưng khi hắn vừa tới thì người đã đi đâu hất ,thật là tức chết mà ,chắc chắn nàng muốn tránh hắn nên mới sai hắn đi mất ,như vậy nàng chắc còn trong phủ ,Thiên Phong sai người đi tìm khắp trong phủ ,1 con muỗi cũng ko thể thoát ra ,nhưng kết quả ko như ý mong muốn ,1 tên nô tài vào nói :
-Vương Gia ,bọn nô tài tìm khắp mọi nơi nhưng ko thấy chỉ còn………….
-chỉ còn nơi nào mau mói
-dạ còn mỗi Lãnh viện ,nơi ở của Vương Phi
-Lãnh Viện ư ,thôi khỏi _Thiên Phong nói rồi đi thẳng trong lòng ko khỏi mất mát
Sau Khi dọn dẹp sạch sẽ thì căn phòng cũng trỡ nên đẹp hơn còn khu vườn đầy cò kia thì hôm sai sẽ làm tie61o ,bụng ai cũng réo ầm lên ,nhưng sao vẫn chưa có người mang cơm tới nhỉ giờ THân rồi ,hay là phải tự đi lấy .nghĩ rồi A tử hướng phòng ăn tới nhưng khi tở về thì mặt mày bí xị ,Hàn tuyết hỏi :
-A tử làm sao vậy
-T.Thư ak người ta nói rằng hết cơm và thức ăn rồi
-ukm vậy chúng ta chịu chút đi ,dợi đến bữa chiều vậy _Hàn Băng nói
Nhưng khi đến bữa chiều thì 3 người cũng chẳng có hột cơm nào vào bụng ,T.Nguyệt tức khí nói :
-cái này có phải lá ép chúng ta đói chết ko ,Vương Gia này thật là nhẫn tâm
-T.nguyệt em ko nên nói như thế ,có lẽ chúng ta mới đến nên họ chưa chuẩn bị
Ngày hôm sau cũng y như thế ,thân thể ai cũng mệt mỏi ,chỉ biết uống nước cho đỡ đói
Chiều hôm đó A Tử tới Ngự Phòng xin mãi mới dc 3 bát cơm từ hôm qua , 3 người phải tuy ko muốn nhưng bụng đã ko còn gì rồi ,cố nuốt thứ đó vào ruột 1 cách miễn cưỡng ,trên mi mắt của Hàn tuyết có 1 giọt nước mắt rơi xuống 1 cách đau khổ , buổi sáng thức đây với tâm trạng chẳng vui vẻ gì cả ,những ngày ở đây Hàn Tuyết thấm thía cái gọi là “địa ngục “ của Hàn Băng nói ,bản thân nó chịu thì cũng dc nhưng còn lôi theo 2 nha đầu kia ,đang suy nghĩ thì T.Nguyệt từ ngoài đi vào ,với bước chân nặng nề ,toàn thân y phục xộc xệch ,có dúng tí máu ,tay cầm theo 3 chén cơm ,nhưng khuôn mặt vẫn hiện lên nét cười ,nói với Hàn Tuyết :
-T,Thư ,T Nguyệt nga ,2 người ra đây ăn nào ,thấy ta xin dc nhiều cơm ko này _A Tử đặt 3 chén cơm xuống ,Hàn Tuyết nhanh chóng lại gần ,hỏi với giọng lo l
