ên cho nơi này bây h cây cối um tùm vây thôi chứ chắc 4-5 năm nữa sẽ có người ở thôi vì hiện tai hắn chưa có ai cả ,đang đi thì hắn thấy 1 bóng người
ngồi trên tảng đ1 ,ko biết là ai hắn lại gần xem xét ,cách 3 bc là tới
thí tai hắn nhói lên và tiếng hét của nữ nhân kia ,đó là giọng nàng mà
,hắn ko nhận lầm dc ,nhanh chân bc lại gần nàng ko ngờ nàng hét lên ,hắn chạy lại ôm nàng vào lòng ,Hàn Băng giãy giụa vì sợ ,còn hắn ôn tồn nói “ đừng sợ ta đây ta ở đây rồi “ nghe thấy tiếng của hắn thì mi72ng như bắt dc vàng ,nó khóc rống lên ,nức nở nói “ hức …sao ngươi ko đi tìm ta sớm hơn ,biết ta ở đây sợ lắm ko .hức………..” nó vừa nói vừa đấm tên kia
liên hồi ,hắn chỉ biết ôm Hàn Băng vào người lấy tay xoa lưng nàng rồi
hắn bế nàng trở về ,nắm trong vòng tay hắn ,thất dễ chịu với hương thơm
toát ra từ người hắn làm cho nàng có cảm giác rất an toàn ,thiếp đi lúc
nào ko hay ,khi tới nơi hắn gọi nàng đậy tắm rồi ăn ,nắn lại chân cho nó ,1 lần nữa nó khóc vì đau quá mà ,hắn lại dc thể ôm nó vào lòng ,trong
lòng Hàn Băng vẫn còn sợ và đau nữa ,nghe nói uống rượu làm cho người ta bình tâm hơn thế là ko 1 chút nghĩ ngợi ,H,Băng nốc luôn 4 li vào sau
đó trở nên bất tỉnh nhân sự làm hắn phải bế nàng vào gường ,nhìn khuôn
măt đang nghủ của nàng thất làm cho người ta ko tài nào đời mắt nôi ,đôi môi anh đào kia như đang vời gọi hắn ,ngay lập tức hắn cúi xuống hôn
nàng ,trong cơn mê man ,H , hắn ko thể là 1 tên tiểu nhân bỉ ổi như thế dc ,hắn muốn nàg là của hắn
nhưng nàng tự nguyện chứ ko phải như thế này ,hắn đứng phắt đậy ,đắp
chăn cho nàng rồi đi phê duyệt bản tấu chương ,đến canh 3 hắn mới trở
lại gường ,thất nhẹ nhàng đóng lại cúc áo cho nàng rồi nắm bên cạnh quay mắt đi ( anh í mà cón nhìn là có chuyện hay rồi nhưng tiếc rằng Tiên
Long ca vẫn còn chút “ người “nhỉ ^^………)
àn Băng cảm thấy có cái gì đó đang luồn lách trong miệng mình ,nó lấy lưỡi chống trả nhưn Tại Vương Phủ
Sau hôm xem hội Hoa Đăng Hàn Tuyết đang ngủ thì Tiểu Yến tới đánh thức ,T.Yến nói “ nhị tiểu thư ,Vương …………..Vương Phi tới chỗ của đại tiểu thư ,bọn nô tì phải làm sao “
H.Tuyết dang ngủ nhưng nghe những lời đó bất đây như 1 cái lò xo, nhanh như cắt chạy đến Nhàn An Cư ( chổ của Hàn Băng ) nhanh chóng ra lệnh cho T.
Nguyệt nằm vào chỗ của Hàn Băng và chùm chăn lên ( giả vờ ngủ đó bà con ) chỉ vừa thi xếp xong thì ở ngoài có tiếng nói “ Vương Phi đến” H.Tuyết
nhanh chóng chạy ra ngoài cửa thực hiện kế hoạch dụ dỗ .vưa thấy Hàn
Tuyết ,Vương Phi nói:
-Hàn tuyết à ,sao con đến chỗ Hàn Băng sớm vấy ,có chuyện gì ak
-dạ……..không có nhưng mẫu thân tới thăm đại tỉ có việc gì ko ạ_ Htyết
-ta có chuyện muốn nói với Hàn Băng ,mà nó đâu rồi _VP lại hỏi
-dạ……….đại tỉ đang ngủ có gì mẫn thân cứ nói với Tuyết nhi dc rồi ,hôn qua H.Băng
tỉ học đàn mỏi tay nên hôm nay đậy muộn _H.Tuyết
Như ko tin Vương Phi đi vào cửa thì thấy có người đang nắm thí lại trở ra nói với Hàn Tuyết :
-mai Nương cùng với phụ thân con phải lên Giang Nam có chút việc ,dù gì thì
Hàn Băng cũng là người có quyền nhất nên ta dặn nó mấy việc cần chú ý
,mà Băng nhi đang ngủ thì ta nói với con cũng dc _ sai đó Vương Phi dặng dò r6òi đi ra ,bấy h Hàn Tuyết mới thỏ phào nhẹ nhõm còn 4 nhười kia
cũng như thoát nạn diết thân , đấn sáng ngày hôm sau ko thấy Hàn Băng
trở về thì Hàn tuyết lo lắng thực sự ,lệnh chó 4 nữ tử kia cùng với mình ra chỗ tổ chức hội hôm nọ tìm kiếm
Sáng đậy sai khi dùng điểm têm thì hắn đưa Hàn Băng trở về ,ra khỏi cung
đang đi thì Nó thấy A Tử nghỉ Hàn Tuyết cũng đang ở đây tìm nó thìbắt
tên kia dừng xe ngựa lại vội chạy xuống xe nhìn thấy nhỏ bạn thì nó chạy nhanh lại ôm lấy Hàn Tuyết hắn thất thế có chút ti7c1 trong lòng nhưng
nhỡ đó là sư huynh hay tiểu đệ của nàng thí sai ,nhưng cho dù là thế
thật thì giữa thanh thiên bạch nhất cũng ko nên làm cái hành động đó ,lỡ như tên nam nhân đang ôm nàng là “thanh mai trúc mã của nàng từ nhỏ thì sao nhủ ,hắn với nàng đã có hôn ước rồi thí sao ,biết vậy hôm qua hăn “ ăn “ nàng cho rồi ,hắn vừa giận mình ,giận người ( thỏ Thấy trên đầu
Thiên Long ca có khói rồi đó)
Sau khi ôm (nhưng ko có hôn) thắm thiết thì Hàn Băng trở lại chiếc xe ngựa nói với hắn :
-cảm ơn ngươi vì chuyện hôm qua đến giúp ta và hôm nay còn dưa ta về nhà nữa –Hàn Băng nói nhưg hắn vẫm lặng tờ ,nó lấy tay quơ trước mắt hắn nói
-ê ngươi sao vậy bị bệnh ak
-kia là ai – bấy h hắn mới lên tiếng giọng nói còn mang chút nóng giận
-ak ,đó là bạn ta mà có gì ko_HB ,” bạn ……….chắc chắn hắn là thanh mai trúc mã với nàg ấy rồi “đó là suy nghỉ của hắn và trên đầu chuẩn bị bốc lưả
tới nơi rồi ^^
-ko cho nàng nói chuyện với tên đó _ Hắn đe doạ Hàn Băng định cãi lại nhưng thôi kệ nàng gệt đầu chạy đi nhưng 1 lúc sau thì chạy lại hôn nhẹ lên
má hắn rồi bỏ chạy đi vỉ ngượng ngùng còn tên ngồi trong xe kia thì bất
độn gmất mấy s ,toàn bộ khói ,l7ã đã tiên tan đi hết rồi ^^
Sau 1 trận lâm li bi đát khi
