nhưng chúng ta cần phải nói và tôn
trọng quyết định của con!
- Chuyện gì quan trọng vậy ạ? - Luci đang cố gắng bình tĩnh để
chấp nhận một sự thật, lúc này nhóm bốn người chỉ còn lại cô, Ring và
Poise với cánh tay không lành lặn.
- Con là người của Devils!
xChris đứng đợi từ lâu lắm rồi,
có rất nhiều day dứt trong tim. Từ Devils tới đây em đã nghĩ rất nhiều
về Ken và Yun, về tình cảm của mình dành cho con chim Đại Bàng to lớn
hay vì thứ gì đó trong sáng trong tình bạn. Em thấy mình tàn nhẫn lắm,
thực sự quá độc ác khi đem lòng hận thù với người yêu em nhiều đến như
thế, khi nghĩ Ken giết cha mẹ mình, em vội vàng rời bỏ, để sự căm giận
đánh đổi tình yêu,… mà khi biết thủ phạm là người khác lại không thể nào hận được… sao lại có thể bất công đến thế.
- Moon!
- Ơ! Là cậu? - thoáng có chút thất vọng khi người đến không phải là Yun.
- Yun …đang bận, cậu ta nhờ tôi đến thay!
- Vậy… à! - Em muốn gặp Yun, Luci hoặc chí ít là Poise chứ không phải là người thanh niên này, từ trước tới giờ dù cậu ta chơi thân với Yun
nhưng chưa bao giờ nói chuyện với em. Nhưng trong câu nói của người đó
có nét gì đó giấu giếm.
- Không muốn gặp tôi sao? - Ring mang theo một sứ mệnh, cậu sẽ đem ước
muốn của không chỉ Yun, Poise ngay cả ông Peter chia cho người con gái
này.
- Không phải ! Mà vì… mình có chuyện muốn nói với… Y
- Nghe này Moon,… Yun chết rồi!
x“Yun chết rồi”
“Yun chết rồi”
“Yun chết rồi”
- Em làm sao vậy? - Ken từ trong nhà ra đón, đỡ lấy chiếc áo khoác và
treo lên giá trong khi em ngồi phịch xuống ghế. Cả căn phòng lặng thinh
nghe tiếng thở mệt mỏi, lại thêm một cú sốc kinh hoàng xảy đến.
- Em chết mất thôi! - Giọng nói yếu ớt cất lên nhưng em không nhìn về
phía Ken, từ lúc nghe thấy hung tin đó, em dường như chỉ mòng mòng một
sự tiếc nuối vô bờ bến.
- Sao vậy em? Sao em lại nói như thế? - Dù mấy tháng nay đã cho phép
mình được ở bên, nhưng chưa hôm nào hắn nghe thấy tiếng em nói, vẫn là
những lời độc thoại hỏi han quan tâm em từ tận sâu đáy lòng, những việc
làm bấy nhiêu ngày xa cách muốn chia sẻ mà chỉ sau ngày Mes qua đời hắn
mới được thể hiện, em chỉ chấp nhận mà không tỏ ra qua thái độ mà hôm
nay em lại tha thiết bằng giọng nói chất chứa ngày nào. Hắn lại gần và
ngồi cạnh, đưa tay lên trán và nhận thấy sức khỏe em đã rất tốt, ấy vậy
mà lại nói ra những câu chữ làm hắn khiếp sợ - Nếu em chết rồi… vậy còn
anh?
- Anh sẽ chết cùng em chứ? - chỉ nghiêng đầu về phía hắn, đôi mắt em ánh lên chút gì đó mờ ảo.
- Không! - Ken trả lời không do dự.
- Anh không thể nói dối cho em vui được ư? - rồi ôm trầm lấy hắn, em
biết hắn nói rất thật, hắn không bao giờ đánh mất Devils để đổi lấy tình yêu đâu. Từ “Không” nhói lòng quá, cũng như em đây vì cha mẹ mà có chịu tha thứ cho hắn, huống chi cả tập đoàn này là mạng sống của biết bao
nhiêu người. Nhưng em thích sự chân thực trong câu nói ấy, dù biết em sẽ rất buồn nhưng hắn vẫn nói ra, Ken tin tưởng em tuyệt đối mà, điều này
làm cho em còn đau đớn hơn nữa.
- Anh sẽ không được quên em! - Em trả lời cho câu hỏi vừa rồi. - Nếu em
chết anh không được yêu người khác! Hứa đi anh! - Chris ngẩng đầu lên
tìm kiếm ánh mắt Ken, hắn lúc này siết em chặt lắm dù người em không còn lạnh như xưa.
- Không hứa! - Ken nhắm đôi mắt lại, hắn đã từng hứa sẽ bảo vệ em cả
đời, thế mà cái ngày ấy lại không thể che chở cho em, vậy thì thề thốt
để làm gì khi không thực hiện được. Tuy nhiên những gì hắn đảm bảo ở
tình yêu này là vô hạn, hắn yêu em không cần phải khóa trái qua những
lời đầu môi, tình yêu này không cần phải hứa hẹn, tình yêu này tồn tại
vĩnh cửu và tình yêu dành cho em là vô thời hạn.
- Vì sao anh không muốn làm cho em vui? Em đang buồn lắm! - Ring nói với em rằng Yun đã hy sinh, Poise đã mất khả năng chiến đấu và Jess, đã bị
Devils giết hại để lấy con chip.
- Anh không thể! - Đối với Ken, người con gái này là chiếc gương phản
ánh mọi nỗi niềm thầm kín mà đã cố chôn vùi. Trước em hắn không thể dối
gian lấy một từ nào cả.
- Vì sao anh không thể? Em... chỉ còn mỗi anh là người thân duy nhất! -
Em nắm chặt tay hắn, cho hắn xem vết sẹo nơi bàn tay ngày trước đã ghì
chặt sợi dây chuyền. - Cha mẹ em chết rồi, Mes cũng đã ra đi!
- ... - lặng người.
- Em sẽ mất anh! - Câu nói này chắc chắn đúng, thế nên em mới ghì chặt
hắn tới thế này, ngay trong chính trang phục của cả hai, một màu đen
tuyền một màu trắng sáng đã nói lên điều đó. Dường như ngày hôm nay em
đã phân biệt được vị trí của mình, chỗ đang đứng và biết ánh sáng tồn
tại ở đâu.
- ... - Ken không nói gì, theo hắn thì phải là hắn sẽ mất em chứ không ngược lại.
- Mes giết cha mẹ em! - Chris nói mà lòng đau đớn, nhưng em vẫn mỉm
cười nhìn hắn, - Em xin lỗi vì đã nghĩ là anh! - ngồi hẳn vào lòng Ken,
em tức tưởi khóc, khóc vì sao cứ phải đi tìm kẻ thủ phạm ấy trong khi
những giá trị bên mình đây không giữ lấy. Nếu em đã không bỏ đi, Ken đã
không phải đau khổ, em đã không bị bệnh, Mes không phải chết, Perry
không mất đi người yêu thương, cánh tay của Poise đã không lìa