g liêng và cao quý, không màng tư lợi. Buổi tối
ngày hôm nay không thể gián đoạn chỉ vì một bất cẩn nho nhỏ, tình yêu
đang đong đầy trong lồng ngực, hắn cần chiếc nhẫn để gửi những lời yêu
thương tới em,... Vậy nên hắn nhặt lên, áp vào lồng ngực rồi hôn nó trên môi trước khi trao lại cho em.
- HÃY ĐỂ TẤT CẢ NHỮNG GÌ THUỘC VỀ ANH LÀ CỦA EM! – Ken nâng đôi tay em lên, không phải là Devils, không phải là ngôi vị Đại Bàng Trắng, mà đơn giản chỉ là con người hắn thuộc về em.
Đôi tay em được đưa lên một cách trân trọng, những ngón tay mảnh khảnh
và yếu ớt, hắn muốn bao bọc chúng, Ken lướt bàn tay ấy trên đôi môi
mình, hạnh phúc chỉ nhỏ bé thế thôi, được hôn lên em mỗi ngày và gìn giữ mối quan hệ này tới trọn đời, hắn thật may mắn khi có tất cả (?).
Chiếc nhẫn được luồn vào ngón tay, nhẹ nhàng như một làn gió, mà cũng
đem tới cái cảm giác tê tê khi chẳng may ngón tay hắn chạm nhẹ. Ánh mắt
Ken trở nên bình lặng khi nhìn em, sự sắc sảo, tinh thông của nó đã bay
biến để ôm chọn bóng hình của một cô gái với mái tóc buông dài. Và, có
nét hoang sơ khi đôi mắt nhìn vào cử chỉ nơi đôi tay mình.
Nhưng...
Em để cong tay lại đúng khi chiếc nhẫn đi tới đốt tay. Bài hát được để
chế độ nhắc lại, giai điệu đã lặp lại được mấy lần, vừa mới tới đoạn kết thúc, đột nhiên lúc này thời gian chờ để chiếc máy phát nhạc quay lại
trở nên dài biết mấy, không gian tĩnh lặng tới ngàn năm. Chắc có lẽ chỉ
là ảo tưởng, thời gian giữa mỗi lần chạy nhạc cũng chỉ có vài giây thôi
mà,... Một sợi tóc vương trên đôi mắt em, Ken không nhìn vào chiếc nhẫn
nữa, đổi mắt để nhìn em...
Tại sao lúc này đây, em chỉ được nghĩ tới hắn thôi mà trong lòng lại có vướng bận?
Em có khả năng tập trung rất tốt khi ở bên Ken, đúng là như thế nhưng
bây giờ em còn không thể mở to mắt để nhìn hắn. Em đang nghĩ gì lúc này? Có một người khác đang chi phối em, dù trước mắt là Ken, mà hình bóng
người ấy vẫn cứ mộng mị. Thoáng có một câu hỏi trong suy nghĩ, rằng: Em
có yêu hắn không? Em cũng không biết nữa, cái định nghĩa về tình yêu đa
góc cạnh, em có thể hiểu theo khía cạnh nào đây?
Ở bên cạnh hắn đặc biệt lắm, hơn hẳn những người khác, thích nhất cảm
giác được ngả mình để hắn ôm em vào lòng, rồi mỗi khi ánh mắt chạm nhau
là một vòm trời thần tiên mở ra,... Cả những lúc hắn tỏ ra không hài
lòng với em cũng làm lóe lên những giai điệu của cuộc sống,... Em còn đã nói là thích hắn nữa, lời nói ấy bộc phát nhưng phải là rất thích,
thích đến nỗi không kìm được nên mới nói ra, thế mà lại có một người đàn ông nào đó đang điều khiển em giây phút này,...
Em có tin vào những điều Ken nói không?
Vâng, em tin.
Em có muốn được là một phần quan trọng của hắn hay không?
Em... rất muốn.
Em có cần một người nào như hắn không?
Em không biết nữa, nhưng... có thể là có. Ngày trước, mỗi khi buồn, em thường nghĩ về anh trai, nhưng giờ đã là hắn...
Vậy em yêu hắn có phải không?
Câu nói này em không đủ khả năng để trả lời, đâu có dễ để gật đầu đồng ý.
Cái hình bóng của một người nào đó đang sai khiến em... nen dừng lại.
Có khi nào em cần người đó hơn hắn,
Hay em muốn nhận được nụ hôn từ người đó hơn,
Mà có thể người đó mới là gia đình của em...
- Sao vậy em?- Ken không kiên nhẫn được, hắn không thích em chỉ lặng
im như thế, em không thể để hắn trao cho em chiếc nhẫn tình yêu này hay
sao? Sự căng thẳng xâm chiếm cơ thể hắn, một vài nét lo âu thấp thỏm
hiện lên, không còn cái vẻ tự tin nữa.
- Không!- Em rụt tay lại ngay dù hắn đã gần tới đích. Em còn một người nữa để nghĩ tới mà không phải hắn.
Nếu Ken không lên tiếng, em vẫn có thời gian để lưỡng lự, nhưng giọng nói của hắn làm em không còn muốn thuộc về hắn.
*
* *
Arrow lao đầu vào công việc.
Đêm nay trời trở nên mịt mù, những ánh sao đã bị che khuất bởi mây đen,
và cũng chẳng còn ánh trăng soi chiếu mặt nước lăn tăn. Ngọn gió từ
phương xa rủ nhau quấy rầy bầu trời vốn không yên bình, không khí sặc
lên chất bão, ngột ngạt. Đám lá còn non đã lìa cành vì không chịu nổi
một cơn giông lớn… Và đàn chim cũng đã về tổ…
Ánh đèn phòng vẫn sáng, Arrow đã nốc rất nhiều rượu rồi mà đầu óc vẫn tỉnh táo. Hắn muốn mượn rượu để rửa đi cơn u mê,…
Đồ đạc vỡ nát, chồng sách đã bị hắn đạp đổ, mấy cái bình hoa thủy tinh
không thể chịu nổi cơn tức giận của hắn, mảnh vụn rơi tứ tung. Arrow
ngồi bên cái máy tính đã hơn năm tiếng, hắn dùng virus làm trò tiêu
khiển để giải sầu, chỉ mỗi cái click của hắn thôi đã rối loạn toàn bộ hệ thống của Interpol. Các cơ quan chính phủ hiên thời đang chao đảo dữ
liệu của tin tặc, mà hắn vẫn hiên ngang tàn phá hệ cơ sở dữ liệu của họ. Hắn ước mình có thể đau đầu để đắm chìm trong cái trò chơi vô bổ này,
nhưng con tim hắn lại cứ bắt bộ não không ngừng nghĩ về em.
Một nhóc con đang chơi với cái ô tô bị hỏng, nó cười một mình và nói
cũng chỉ có mình nó nghe. Chiếc ô tô màu đỏ bị mất cái bánh xe ở góc
trái, bộ điều khiển đã bị vặt mất radar, chỉ có một sợi dây nhem nhuốc
buộc vào mũi ô tô và tay con bé. Nó ngồi bên hiên chơi đơn độc, thi
thoảng thì tự hét lên làm