ghị thì hắn cũng ép rồi.
- Hì hì!- Em cười rõ tươi, rồi chen ngang chỗ Sếp.
Ken không tránh người ra, hắn thích giúp đỡ em. Nếu muốn gọi một bàn
tiệc thì không quá mất nhiều thời gian với hắn, tuy nhiên tùy hứng hắn
muốn một lần chuẩn bị bữa cơm cùng em.
- Cho cái này vào chảo à?- Hắn lấy cái đĩa cá rán em vừa mới bóc lớp vỏ bạc, cầm lên rồi giơ trước mặt em.
- Để em làm mà!- Em cười tít mắt- Sếp không hợp với nghề đầu bếp đâu!
- Ta không hợp thì ai hợp!- Hắn tự đại- Chẳng lẽ lại là...em?- Hắn không nhìn Moon.
- ...- Em dừng mọi hoạt động. Sếp vừa gọi em đấy ư?
- Không phải!- Hắn tự trả lời- May mà đun lại thức ăn chứ... mà nấu thì ai ăn được- Dấu ba chấm dành cho từ “em”, nhưng gọi chưa quen nên
hắn chỉ có thể nói như vậy.
- Vẫn có người ăn được mà!- em nói nhỏ.
- AI ???- Hắn nghiến răng, giờ mà nghe thấy cái từ “Sếp nhỏ”, hay
thằng nhóc gì gì đó thì chắc chắn chỗ thức ăn này sẽ nát thành cám.
- Là em!- Moon co rúm người. Chẳng phải chính bản thân mình là vị
khách dễ tính đối với mọi món ăn do chính mình tạo nên, vì thế mỗi khi
nấu hỏng, em toàn tự mình ăn hết.
- Có gì mà phải sợ!- Hắn thở phào, em làm hắn lo sợ rồi hắn lại làm
em giật mình. Hắn cốc nhẹ vào đầu em. - Ta đùa chứ có ác ý gì đâu!- Hắn không muốn em phải nép vế, riêng em được quyền bình đẳng trước mặt hắn.
- Tay Sếp bẩn lắm!- Em cắn môi, nếu sếp đã chê em bẩn thì em thử trêu lại.
- Bẩn gì?- Hắn mắng yêu, lần này đã có thể nhẹ nhàng trong lời nói.
Hắn chưa từng bị ai dám nói là bẩn, em to gan như thế làm hắn càng thích ở gần em hơn.
- Tay Sếp mùi cá, còn mái tóc em thì...
- Mùi cá còn thơm hơn!- Hắn không để em nói hết câu, nhìn em ngốc nghếch khiến hắn khoái chí.
Sao em dễ giận thế chứ, mặt em cứ lầm lì nhìn xuống. Em lẳng lặng xào nấu.
- Giận rồi à? - Hắn nhăn nhó mặt, thấy tội em quá.
- Đâu có ạ!
- Thế sao buồn thiu?- Ken lại gần chỗ em thêm một bước.
- Xong rồi đây ạ! Ăn thôi!- Ánh mắt em nhìn những món ăn mà khóe môi
cười vui sướng, em sẽ để cho cái dạ dày của mình hoạt động trở lại.
Ken thích nhìn em cười, hắn đứng ngẩn người ra, cho tới khi thức ăn đã bày sẵn trên bàn và em lên tiếng gọi mới tỉnh.
- À ừ!- Hắn đi tới bàn và ngồi xuống ghế. Hắn ngồi cách em một
khoảng. Điều đó làm em thấy hơi lạ, những lần gần đây hắn đều để em ngồi kề. - Nhìn gì?- Hắn gắp một miếng thức ăn thật to vào bát mình, cắn
một miếng cũng thật to- Thực lòng, hắn sợ ngồi gần quá sẽ khiến con tim nổ tung, em rất hay cười, mà điều đó làm hắn không chống đỡ nổi.
Em không nhìn nữa, cúi ngằm mặt xuống.
- Đừng cười nữa!- Hắn lại thấy tim mình đập loạn nhịp, khó thở.
- Nhưng mà trông Sếp...- Em không nhịn được cười, thực chất em cúi
mặt xuống là để cười, mọi lần Sếp da trắng ăn uống thanh lịch, tao nhã
không như lúc này.
- Làm sao?- Hắn gắp một miếng thức ăn, cố tình ăn trước để có cơ hội
gắp cái đùi gà bự nhất cho em, chứ nếu vừa bắt đầu bữa ăn mà đã làm thế
thì hắn không quen, chưa bao giờ hắn gắp món ăn cho người khác.
- Không dám nói đâu! Sợ lắm!- Nếu đã nói như vậy thì hẳn em rất muốn nói ra suy nghĩ của mình.
- Nói đi! Ta không làm gì đâu!- Hắn tò mò về những suy nghĩ của em.
- Em nói Sếp không được mắng em đâu đấy !- Moon vẫn cười cười. Em là người vui vẻ.
- Ừ ! Không làm gì hết !- Ken khoanh tay lại, nhìn em rồi cũng cười.
- Trông Sếp cứ thế nào ấy !
- Không thích à ?- Ken lo lắng hỏi em.
- Không ạ, Sếp trông hiền! Mà không giống với ... ý em là... thì là...
Sếp giống mấy người lao động chân tay quá!!!- Moon để hai ngón trỏ chạm vào nhau lưỡng lự khi nói. Sếp đâu còn đáng sợ như trước, em coi Sếp
thân thiết lắm rồi thì đâu cần phải e dè trong ngôn từ.
- Gì?- Hắn tức giận- À, sao nói thế?- Hắn lại dịu giọng nhanh chóng,
đã hứa sẽ không làm gì em rồi mà, tay hắn còn giơ lên để chạm vào đôi má đang ửng hồng kia. Vừa mới chạm nhẹ, những ngón tay của hắn đã tê tê.
- Nhìn Sếp trông khỏe mạnh quá xá!- Em cười tủm tỉm, đôi má cũng vì những ngón tay Sếp mà đỏ hồng lên nữa.
- ...- Hắn suy nghĩ câu nói của em, em nói vậy ý là hắn giống nông dân
rồi. Ken xoay người nhìn về phía bắp tay mình, thôi đúng rồi, trông hắn
giống người làm bốc vác, có lẽ vì em đã quá quen với phong thái điềm
tĩnh mà có phần độc đoán của hắn trong lớp vỏ bọc trước đây. Hắn tự thấy mình lúc này chỉ giống một người làm thuê cho Sếp lớn- người có nước da trắng.
- Nhưng... trông Sếp ... hay lắm!- Em rụt rè.
- Hay là thế nào?- Phong độ lại được khôi phục khi hắn nghe thấy những gì em nói.
- Thì là trông Sếp dễ gần hơn...
- Thật không? Nhìn ta hiền quá ?
- Không! Sếp chẳng bao giờ hiền cả!- Em nhận xét đúng, giờ với màu da
khỏe khoắn này nhìn Sếp vẫn đầy tham vọng, thậm chí còn mang một làn gió cuốn hút hơn.
- Thế sao lúc ta vừa về lại bảo ta hiền?- Có thể nụ cười của hắn chỉ thân thiện với em nên em không biết hết về hắn.
- Thì là hiền hơn!- em chu mỏ.
- ... Vậy thấy ta ... đẹp không?- Hắn hỏi dò, nếu em nói là có thì có
thể trước đây hắn không đẹp trong mắt em rồi, còn nếu câu trả lời là
không, thì chưa bao giờ hắn đẹp cả.
- Đẹp ... ạ!-
