Snack's 1967
Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210583

Bình chọn: 7.00/10/1058 lượt.

tra lai lịch của tôi. Một khi hắn điều tra ra

tôi là ai, việc hắn trả thù tôi như thế nào không quan trọng, quan trọng là tôi

sẽ không còn cơ hội để giết hắn.

Trước mắt tôi chỉ còn có hai con đường. Một là chạy trốn, nếu may mắn, hắn sẽ

không tìm thấy tôi, cho dù tỷ lệ đó rất thấp, nếu không bố mẹ tôi đã không phải

suốt ngày nơm nớp lo sợ, nay đây mai đó, chạy trốn khắp nơi mà vẫn bị tìm ra.

Hai là coi như không có việc gì mà quay trở về, đêm nay sẽ ra tay giết hắn, tuy

tỷ lệ thành công gần như bằng không nhưng dù thế nào tôi cũng đã cố gắng, coi

như xứng đáng với bố mẹ nơi chín suối, xứng đáng với chính mình.

Ruột gan tôi rối bời, ngón tay bỗng lạnh ngắt, tôi cúi đầu thì phát hiện trên

ngón áp út có một chiếc nhẫn, hoa loa kèn nhện đỏ tinh tế, kim cương lấp lánh,

chính là chiếc nhẫn tôi đã vứt đi.

“Anh?”

“Thiên Thiên, chúng ta kết hôn nhé!”

“Hả?”

Hắn nhìn tôi đắm đuối: “An Dĩ Phong từng nói với anh, phụ nữ chỉ tin những lời

hứa trong ngày cưới, không tin người đàn ông không chịu cưới cô ấy mà cứ mở

miệng ra là nói trọn đời trọn kiếp.”

“Nhưng chẳng phải anh đã nói...”

“Anh nghĩ rồi, anh có thể đưa em rời khỏi đây, đến một nông trường ở nước ngoài

mà không ai nhận ra chúng ta, bắt đầu một cuộc sống mới.”

Tôi nép vào ngực hắn, nghe nhịp đập của con tim chân thành. Nếu có thể, tôi

mong rằng hắn mãi mãi không biết tôi là ai, cả đời không biết tôi đã cố tỏ vẻ

lương thiện và thông cảm để đánh lừa hắn suốt tám năm qua.

Xe dừng lại, tôi bịn rịn không muốn xuống xe. Vừa xuống xe, nghe thấy tiếng xe

khởi động, tôi chạy đến áp vào cửa sổ xe lừa dối hắn lần cuối: “Đến lúc đó, em

muốn trong nông trường trồng một vườn toàn hoa loa kèn nhện đỏ. Nếu anh đồng ý

chúng ta sẽ sinh một đứa con.”

“Chỉ cần em đồng ý ở bên anh!” Tôi tựa

vào tấm kính trước ban công, nghe bản nhạc huyền ảo, mơ hồ như trong cõi mộng,

tâm tình cũng bị cuốn hút theo viễn cảnh tương lai tuyệt đẹp, mơ đến cảnh tôi

và Hàn Trạc Thần đuổi bắt, trêu đùa trong một nông trường mênh mông, bát ngát.

Con người có lúc rất bi ai, lúc có đường lùi lại cứ gắng gượng bước tiếp, khi

đến đường cùng, quay đầu nhìn lại mới phát hiện mình đã để lỡ thứ cần nhất. Cho

nên, phải ép mình không được quay đầu, tiếp tục tiến lên phía trước.

“Thiên Thiên!” Không biết cô giáo tự lúc nào đã đứng ngay sau lưng tôi hỏi: “Em

muốn thi trường nào?”

“Em... chưa nghĩ tới”, tôi trả lời.

“Các môn văn hóa của em thế nào? Nếu trên điểm trung bình thì cô có thể giới

thiệu cho em một giáo viên.”

“Cảm ơn cô, nhưng... môn văn hóa của em dưới điểm trung bình.”

Một nữ sinh học đàn nhìn tôi, tươi cười nói: “Em cố gắng lên, trường đại học là

một nơi rất tốt.”

Trên khuôn mặt chị lại nở nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc. Chị nói với tôi rằng

trường đại học như một tháp ngà, ở đó có rất nhiều bạn cùng trang lứa, cùng chí

hướng. Phòng của chị có bốn người, tối đến cùng trò chuyện, xem phim truyền

hình, lúc vui thì cùng cười. Chị còn nói họ thường vừa chơi đàn vừa nói về bạn

trai của nhau.

Nghe kể thì quả là một nơi đẹp, chẳng trách các bạn của tôi đều cố gắng học để

vào được nơi đó. Tiếc rằng tôi không còn cơ hội nữa rồi.

Cô giáo nhìn thấy tôi đang trầm tư suy nghĩ thì khuyên: “Không sao cả! Dù sao

điều kiện gia đình em rất tốt, cô có thể giúp em liên hệ với trường ở nước

ngoài, thi đầu vào ở nước ngoài khá đơn giản.”

Tôi gượng cười.

Cô còn tưởng rằng tôi không có niềm tin vào bản thân nên khích lệ: “Em mới mười

tám tuổi mà đã đánh những bản nhạc truyền cảm đến vậy, sau này em sẽ thành

công, cô không nhìn nhầm người đâu!”

“Cô ơi, không còn sớm nữa, em về đây ạ!” Tôi cúi người chào cô lần cuối, nói. “Cảm ơn cô!”

Chiều hôm đó, tôi đến công viên xem mấy cụ già luyện Thái cực quyền, nhìn những

gương mặt hằn lên vết tích của tháng ngày đã qua, xem họ vì cố gắng sống khỏe

hơn mà nỗ lực.

Đúng là khi sắp mất tính mạng mới thấy được giá trị của nó.

Sau đó, tôi lại đi dạo trên phố, len vào những con phố sầm uất, ngơ ngẩn nhìn

từng tủ kính trưng bày. Lúc đi qua tiệm chụp ảnh cưới, những chiếc váy cưới

trắng muốt khiến tôi mê mẩn, tôi liền chạy vào trong chụp một loạt ảnh cưới.

Chọn xong ảnh rồi quẹt thẻ tính tiền, họ nói rằng tháng sau đến lấy, tôi chỉ

gật đầu mỉm cười, xem lại từng bức ảnh trên máy tính một lần nữa.

Trong ảnh tôi cười thật hạnh phúc nhưng tiếc rằng mắt ngấn lệ.

Bước ra khỏi cửa, đi qua hai con phố, tôi lại quay trở lại tiệm chụp ảnh cưới,

xem từng bức ảnh một lần nữa.

Tôi ghi lại địa chỉ gia đình cho họ rồi nói: “Nếu tôi không thể đến lấy, anh

chị hãy chuyển ảnh giúp tôi đến địa chỉ này. Nếu người nhận ảnh là một người

đàn ông đẹp trai thì hãy nói với anh ấy rằng tôi yêu anh ấy, tôi thực sự rất

muốn làm cô dâu của anh ấy... Mỗi tối tôi đợi anh ấy về nhà... là vì tôi muốn

đợi anh ấy...”

Tôi đang một mình tha thẩn trong plaza thì điện thoại bỗng đổ chuông.

Tôi lướt nhìn số điện thoại, rồi nghe máy, giọng của Hàn Trạc Thần có vẻ rất lo

lắng: “Thiên Thiên, em ở đâu đấy?”

“Em đang ở Thanh cẩm plaza... Anh đang ở đâu?”

“Lúc anh đến