XtGem Forum catalog
Ngu Cơ Lừa Chồng

Ngu Cơ Lừa Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323145

Bình chọn: 8.00/10/314 lượt.

cãi

"Ta thấy đệ mới là người sợ, làm Lôi Minh đau thì có!" Mắt hắn liếc nhìn

nắm lông trong tay tên kia, đó chính là lông bờm của Lôi Minh.

"À. . . . . ." Tiết Từ Phong cúi xuống nhìn, quả nhiên nhìn thấy nắm lông

ngựa trong tay."Ha..ha. . . . . ." Cười khan hai cái, xấu hổ xua tay,

muốn tìm cách nói lảng sang chuyện khác

"Có gãy xương không?" Tuy cười nhạo hắn ta, Hỏa Ngọc Hành vẫn quan tâm hỏi.

Tiết Từ Phong nhúc nhích tay chân, từ từ ngồi dậy, xương tay kêu răng rắc, mặc dù hơi đau, nhưng không gãy xương .

"Không có." Hắn nhăn nhó cúi nhìn mình, không cần soi gương, cũng có thể thấy

được bản thân thảm hại thế nào. Dù sao tuyệt đối không thể giống với đại ca dù ướt hết nhìn vẫn rất phong độ…ái chà!

"Nếu không có, thì đừng có nằm vạ nữa."

Tiết Từ Phong chỉ còn cách ngoan ngoãn đứng dậy, Hỏa Ngọc Hành đưa dây cương cho hắn, hắn nhận lấy thật nhanh, hoạt động chân tay một chút, lắc eo,

duỗi chân điều chỉnh lại xương cốt sau cú ngã

"Đại ca, mưa to quá, chúng ta tìm chỗ trú mưa đi!" hắn giơ tay xoa xoa cái mũi ngứa.

"Đệ trở nên yếu đuối như thế từ khi nào, chỉ mưa một tí đã không chịu nổi?" Hỏa Ngọc Hành tuy ngoài miệng nói vậy , nhưng vẫn liếc mắt nhìn nhó

xung quanh tìm kiếm

"Đệ không yếu đuối mà thương cho Lôi Minh sợ sấm sét thôi !" Hắn vô lại cười hăng hắc, vỗ về ngựa yêu..

Hỏa Ngọc Hành ngửa mặt nhìn trời đen nghịt, chỉ sợ cơn mưa này sẽ không tạnh ngay.

Cũng phải. Nếu để

cho cháu trai bảo bối của Tiết tổng quản bị bệnh, trở về kinh thành

không bị mẫu thân mắng cho lùng bùng lỗ tai mới lạ.

"Chúng nó chạy lâu như vậy, đúng là nên để chúng nghỉ ngơi một chút." Hắn vỗ về ngựa yêu cuối cùng cũng đồng ý.

"Đại ca thật sáng suốt." Tiết Từ Phong ngoài miệng mặc dù không trách còn

hùa theo nịnh hắn, nhưng trong lòng thầm kêu “Ôi chao!” Thật đúng là

người không sánh bằng ngựa, thật dáng thương!

"Ta nhớ cách đây không xa có một cái miếu đổ nhỏ, thôi thì đến đó."

"Cám ơn đại ca." Cảm động đến rơi nước mắt Tiết Từ Phong, Nghĩ đến toa2ntha6n đau nhức nhanh chóng lên ngựa.

Hai chiến mã cùng đồng loạt lao nhanh, không lâu sau họ dừng ở ngoài gian miếu đổ nát.

"Ngung ——" Hỏa Ngọc Hành ghì chặt dây cương, dừng lại trước cửa miếu như muốn

đổ kia. Dắt theo con ngựa đen Tấn Lôi vào trong miếu, phát hiện mưa rơi

trong miếu không ít hơn bên ngoài bao nhiêu, thế nhưng bên trong miếu

hình như dễ chịu hơn bên ngoài, miễn cưỡng có thể trú mưa được.

"Chậc! Thật đúng là, nơi này thật giống cái tên của nó hoang tàn dễ sợ." Tiết

Từ Phong theo sau vừa vào miếu đã ồn ào. Dắt Lôi Minh kéo vào miếu, tìm

một góc tườngcột đại vào mọt cây cột, mở tay nải ra, Thật may phía trong được gói bằng mảnh vải dầu không thấm nước, y phục chỉ hơi ẩm ướt, tạm

chấp nhận được.

Hỏa Ngọc Hành buộc lại Tấn Lôi, dỡ yên ngựa xuống, sau khi dàn xếp cho ngựa yêu xong mới bắt đầu nhìn quanh bốn phía.

"Đại ca ở đây có một ít cỏ khô và vài cành cây, chưa bi mưa ướt, có thể nhóm lửa không?" Tiết Từ Phong ở một góc trong miếu phát hiện ra củi khô.

"Ừ." Hắn nhẹ nhàng đồng ý, ánh mắt đột nhiên nheo lại, nhìn thấy phía dưới bàn thờ có một mảng đen.

Tiến lại gần nhìn hắn mới chắc chắng mảng đen đó chính là tóc, nhìn thấy một mỹ nhân ngắm dưới gầm bàn thờ.

Hỏa Ngọc Hành vội vàng bước đến, Ngồi xổm xuống đỡ lấy đầu nàng, Hắn đưa

tay thăm dò mạch đập trên cổ của nàng, cảm giác được mạch nàng đang đập

từng nhịp yếu ớt

Còn sống!

Lông mày hơi nhíu lại, hắn nhìn vết sẹo gồ ghề phía mặt bên kia của nàng, là vết sẹo bỏng do lửa, Vừa

nhìn thấy khiến người ta vô cùng sợ hãi , khi bị thương hẳn phải rất

đau!

"Từ Phong, mau nhóm lửa lên!" Hắn chút chần chừ nào ôm ngay

người dưới gầm bàn thờ ra. Cô nương này tòn thân lạnh toát, trán nóng

như lửa , hơi thở mỏng manh khó nhận biết

"Oa?" Tiết Từ Phong

thấy dại ca ôm một cô nương, kinh ngạc trợn to mắt, nhưng không hỏi

nhiều, tay chân nhóm lửa rất lưu loát, ở bên đóng lửa sắp lại cỏ khô.

"Từ Phong đưa cho ta bộ y phục khô."

"Được" hắn chạy nhanh tìm tìm một bộ xiêm áo khô.

Hỏa Ngọc Hành đặt cô nương đó lên đám cỏ khô, cởi bỏ vạt áo của nàng ta,

phát hiện Tiết Từ Phong vẫn đúngbên cạnh nhìn lập tức trợn mắt cảnh cáo.

"Quay sang chỗ khác!"

"Vâng!" Tiết Từ Phong nhanh chóng quay lưng lại, một tay gãi gãi đầu, cảm thấy

nên nhắc nhở một câu."Thật ra. . . . . . Dại ca huynh cũng là nam nhân

mà!"

"Đây gọi là làm việc phải biết linh động, việc cứu người so

với lễ tiết đương nhiên quan trọng hơn" Hỏa Ngọc Hành quay lại hợp tình

hợp lý nói, vì cứu mạng người, phải bất chấp cả việc nam nữ thụ thụ bất

tương thân.

Hít sâu mộ hơi động tác nhanh nhẹn gọn gàng cởi bỏ áo ngoài của nàng, Đỡ nàng ngồi dậy, dựa vào trươc ngực mình, Cở tiếp váy

nàng.

"Đem xiêm áo cho ta. . . . . ." Thấy Tiết Từ Phong định quay người đưa xiên áo, hắn liền khẽ quát, "Không được quay lại!"

"Xin lỗi nhất thời quên mất." Tiết Từ Phong dừng lại, đưa tay thò ra phía sau, để đưa xiêm áo cho hắn.

Hỏa Ngọc Hành giúp nàng mặc nhanh xiêm áo vào, phát hiện nàng vẫn run cầm cập như cũ, đội mày hắn nhíu lại lập tức phân p