Duck hunt
Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323885

Bình chọn: 7.00/10/388 lượt.

Yến mà!

Cuối cùng, buổi dạ tiệc cũng kết thúc.

Vệ Tử Hiên đứng dậy, lập tức ôm cánh tay Vân Vân, giọng nói cũng ung dung tự tại : "Xin thứ lỗi hai chúng tôi không tiếp được rồi, tôi đã đồng ý với Vân Vân, sau khi cơm tối xong sẽ dẫn cô ấy ra ngoài đi dạo bộ."

"Đợi chút. . . . . ." Trước khi ra cửa, Vệ Trọng Kiệt đem một phong thư nhét vào trong túi Vân Vân.

Kỷ Vân Vân cúi đầu, không dám nhìn Vệ Tử Hiên.

Đèn đường chiếu những ánh sáng mờ ảo lên những viên sỏi dọc theo đường mòn, hai bên đường hình ảnh những đóa hoa lay động theo làn gió, cảnh sắc rất say lòng người, nhưng, Vân Vân lại không có tâm tình để thưởng thức, rất dễ nhận thấy, Vệ Tử Hiên cũng không có.

Kỷ Vân Vân biết, bất kể cô có bác bỏ như thế nào cũng là uổng phí hơi sức, cô chỉ có thể ngây ngốc đứng ở đó. Mới vừa rồi, cô xem lá thư này, mà cô biết rằng, Vệ Tử Hiên đứng bên cạnh cô cũng nhìn thấy ——

Vân Vân yêu quý của anh, em đã khiến anh trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới này, chúng ta sẽ lập kỷ lục vì có thời gian đính hôn ngắn nhất, và trở thành một đôi vợ chồng thần tiên người người hâm mộ, dâng tặng em tình yêu vĩnh cửu của anh. Người anh yêu thương nhất - Vân Vân.

Trọng Kiệt

Cái tên Trọng Kiệt đáng chết này!

Kỷ Vân Vân giận đến xanh cả mặt, nắm chặt đôi tay, cả người không ngừng run rẩy.

Trước khi Vệ Tử Hiên mở miệng, cô vội vàng giải thích: "Anh ta nói láo! Nội dung trong lá thư này đều là do Trọng Kiệt bịa đặt đấy!Em và anh ta thật sự không bao giờ có thể nối lại được nữa. . . . . ."

"Em có nghĩ rằng anh tin những điều đó không?"

"Em quan tâm anh có tin hay không!"

"Nói nhỏ thôi, em muốn mọi người đều nghe được những lời em nói sao?" Vệ Tử Hiên kéo Kỷ Vân Vân đi tới bên cạnh hòn non bộ, cách xa cửa, "Em và nó nói chuyện đúng là trống đánh xuôi kèn thổi ngược nha!"

"Là Trọng Kiệt đang nói dối, em không có!"

"Vậy sao? Nó sợ cái gì? Nó thậm chí chưa từng thấy qua anh với em ở chung một chỗ, có cần gì phải liều mạng bịa ra chuyện hai người nối lại tình cũ không?" Vệ Tử Hiên không vui chất vấn Vân Vân.

Kỷ Vân Vân bất đắc dĩ nhìn vệ Tử Hiên một cái, biết rằng có nói thêm gì nữa cũng là dư thừa.

"Như vậy. . . . . . Anh không tin những gì em nói sao? Hoặc là. . . . . . Anh thà rằng tin tưởng Trọng Kiệt?"

"Anh rất muốn tin tưởng em, Vân Vân, em không biết anh muốn tới cỡ nào đâu." Hắn thở dài, "Chúng ta đừng nói chuyện này nữa, có được hay không?"

Trái tim Kỷ Vân Vân vỡ tan thành từng mảnh.

Hắn không tin cô! Mãi cho đến hiện tại, Kỷ Vân Vân mới biết mình có bao nhiêu sợ hãi rằng hắn sẽ không tin tưởng cô.

Mặc dù cô quen biết hắn chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng cô lại đòi hỏi hắn nhiều như vậy! Cô khát khao Vệ Tử Hiên tin tưởng cô, hy vọng hắn quan tâm đến cô, hy vọng hắn. . . . . . Yêu cô! Không sai! Cô muốn hắn yêu cô, bởi vì. . . . . . Bởi vì cô đã yêu hắn mất rồi!

Cô yêu Vệ Tử Hiên! Yêu sự kiên cường của hắn, yêu niềm kiêu ngạo của hắn, yêu tính cách dịu dàng cùng hài hước của hắn. . . . . .

"Sao em lại nhìn anh như thế?" Giọng nói của Vệ Tử Hiên xâm nhập vào tâm thức của cô, làm cô giật mình tỉnh táo lại."Vân Vân, em không sao chứ?"

"Em . . . . . Em không sao."

Trời ạ! Cô lại cư nhiên đi yêu một người đàn ông không hề tin tưởng cô. . . . . . Vân Vân giật mình, cảm thấy toàn thân mình trỏ nên vô lực.

"Vân Vân, em làm sao vậy? Em không phải thoải mái sao?" Vệ Tử Hiên nhíu mày, đưa tay ôm cô vào trong ngực.

Cô rúc mặt vào lồng ngực của hắn, nghe được nhịp tim ổn định của hắn, cảm thấy trong lòng bình tĩnh lại.

Có lẽ do ngôn ngữ tay chân để lộ ra tâm sự của cô, cũng có lẽ do trực giác của hắn cảm nhận được tình cảm của cô, Vệ Tử Hiên ôm cô thật chặt, đem gò má của mình áp vào mái tóc mượt như tơ của cô.

Kỷ Vân Vân hơi ngẩng đầu lên, nhìn thấy hắn dịu dàng mỉm cười, ánh mắt thâm thúy, cô cũng mỉm cười theo.

"Chúng ta nên vào nhà thôi, nếu không ông Hoàng đó lại ngồi đó nói hưu nói vượn, rất ghét, có đúng hay không?" Vệ Tử Hiên cuối cùng cũng buông cô ra, nhỏ giọng nói.

Trái tim Kỷ Vân Vân lại một lần nữa đập cuồng loạn.

Hắn nói những lời này là có ý gì? Là ý muốn nói rằng hắn đã bắt đầu tin tưởng cô sao? Cô nhìn hắn một cái, thấy trên mặt hắn hiện lên vẻ dịu dàng, nhịn không được bật cười, trong lòng cảm thấy ngọt như mật, khoác vào tay của hắn.

"Tốt."

Thời gian còn lại của bữa tiệc này trôi qua một cách yên ổn, Trọng Kiệt cũng không có nói lại những chuyện làm cô khó chịu.

Thời điểm khi Vân Vân quay về phòng, trong lòng còn có chút lâng lâng.

Cô không biết giữa cô và Vệ Tử Hiên sẽ phát triển như thế nào, nhưng tối nay là sự khởi đầu tốt đẹp, và cô cũng sẽ theo đuổi và chờ mong hạnh phúc này. . . . . .

--------------------

Sáng sớm hôm sau, cô tỉnh dậy trong tiếng mưa rơi.

Vừa mở mắt ra, cô liền cười.

Đây là thời tiết mà cô thích nhất, mà cũng đã lâu rồi cô không đi bộ dưới mưa rồi. . . . . . Cô nhảy xuống giường, đứng ở cửa sổ nhìn ra xa, trước mặt đều là một mảnh mưa bụi mênh mông. Không biết Vệ Tử Hiên có đồng ý cùng cô ra ngoài đi dạo hay không, bọn họ có thể cùng nhau nói chuyện phiếm,