ông rất khác... Người vừa chạy vụt đi lúc nãy chính là Thiên Tứ… Đại Bảo chứng kiến mọi cảnh tự nãy giờ, trong lòng cậu ta cũng nhói đau vô cùng, Ánh Linh vẫn còn tình cảm với Thiên Tứ, và người Thiên Tứ thích chính là Du Du. Cậu ta phải làm gì bây giờ, chạy lại an ủi Ánh Linh, hay là đi tìm Du Du. Đại Bảo dằn lòng mình xuống, cái nhìn đầy xin lỗi, đôi chân cậu ta chạy về phía rừng, chạy thật nhanh trong sự ngỡ ngàng của mọi người…. Rồi theo sau đó lại có một người chạy đi, mà không cần phải đi theo nhóm, người đó chính là Nobu…
Mọi người bây giờ đều đang há hốc miệng, ngay cả vị trưởng đoàn.
-Có lẽ các cậu thanh niên này quá nôn nóng rồi, thôi nào các em, chia nhóm đi tìm đi!
***
-Du Du! Cô ở đâu?
-Du Du! Cậu ở đâu?
Du Du đang thiếp đi dưới gốc cây, chợt nghe âm vang đâu đó có tiếng gọi tên mình. Nó muốn hét thật to ra hiệu cho mọi người, nhưng không hiểu sao không thể mở miệng được nữa. Cơ thể nó không thể điều khiển theo ý muốn, vừa đau, vừa mệt, vừa đói…nó chỉ đủ sức thều thào. Du Du cố gắng đứng dậy để có thể bước đến gần hơn chỗ tiếng gọi phát ra, nhưng đôi chân bỗng dưng tê cứng. Nó vịn vào cây và nhấc mình lên, đang bước đi từng bước khó khăn thì bất chợt đôi tay trơn khỏi thân cây, Du Du mất thăng bằng và ngã xuống …Nhưng chính giây phút ấy, có một bàn tay đã đỡ lấy nó, cái bóng lao vụt đến rất nhanh và kịp thời. Du Du chỉ thấy mình ngã xuống thật êm ái, không đau đớn như tưởng tượng, nó từ từ mở mắt ra thì ngay trước mắt mình, một khuôn mặt quen thuộc mà bao lần đã đến bên nó rất đúng lúc. Bỗng dưng lòng Du Du rối bời, vì nó hoàn toàn băn khoăn, người đang đỡ nó lúc này… là Thiên Tư hay THiên Tứ? Chàng trai đỡ Du Du ngồi xuống, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Cậu ấy đặt tay lên trán Du Du để chắc rằng nó không bị cảm lạnh. Du Du không phản ứng gì, vì vẫn còn bị bất ngờ bởi sự xuất hiện này. Nó không biết mở lời như thế nào, vì vẫn sợ nhầm lẫn người con trai đang ở trước mặt mình, cộng thêm khuôn mặt đang đỏ ửng, nên có lẽ im lặng là tốt nhất. Cậu chủ từ từ duỗi chân nó ra rồi gập vào để bớt bị tê và di chuyển dễ dàng hơn. Tuy hơi đau, nhưng sự nâng niu nhẹ nhàng làm cho nó cảm động và bối rối. Trong khoảnh khắc đó, Du Du có dịp nhìn sâu vào đôi mắt đang quan tâm cho nó lúc này, một cảm giác vô cùng kì lạ, có lẽ hơi sợ, hơi run, hay là gì nữa cũng không rõ, chỉ biết rằng, tim nó đang đập rất mạnh. Nếu người trước mặt nó lúc này là Thiên Tứ thì nó phải xử sự thế nào, mà nếu là Thiên Tư thì nó phải làm gì?
Mải đuôi theo những suy nghĩ vẩn vơ, bất chợt chàng trai đó ngước mặt lên nhìn nó, hai ánh mắt vô tình gặp nhau, làm tim nó như muốn rớt ra ngoài, trong không gian im lặng lúc này, nó như bị ngộp thở. KHông biết sao đau, đói và mệt, nó đều không cảm thấy nữa, mà điều khó khăn lúc này là phải làm gì??
- Chân cô bé đã bớt tê chưa?
Chính lúc này đây, Du Du đã rõ ràng nhận ra được, người con trai trước mặt nó là cậu chủ THiên Tứ. Trong chốc lát, nó có một cảm giác khó tả mà chính Du Du cũng không nhận ra. Nó thở phào một cái, nhịp thở có thể trở lại bình thường? Tại sao lại có sự lưỡng lự khi phân biệt giữa 2 cậu chủ như vậy? Nó cảm thấy trong lòng bây giờ rất mâu thuẫn…Sau một hồi mát xa chân, Du Du cảm thấy chân đã nhẹ nhàng trở lại, tự dưng thấy phấn chấn và có thể di chuyển được..
-À, mình không sao rồi, cám ơn cậu!
-Cô bé làm gì ở trong rừng vậy, mọi người đang kiếm đó!
-À, mình bị lạc, và tìm mãi không thấy đường ra, cũng may là lúc nào cũng có cậu xuất hiện kịp thời.
-Điều quan trọng bây giờ là ra khỏi chỗ này, tôi sẽ bế cô bé.
-Thôi đừng, mình đi được mà!
Như sợ sệt điều gì đó, Du Du đứng bật nhanh dậy, để tránh né một cái “bế” chăng. Nó sợ cái hình ảnh đó gây hiểu lầm cho mọi người lắm, và tư thế như vậy nó cũng ngại lắm. Nhưng Du DU vừa bật nhanh đứng dậy thì cái chân tai hại lại dở chứng, làm nó khụy xuống tức thì.
- Á!
CŨng may Thiên Tứ đứng ngay bên cạnh lúc đó, nên một lần nữa có thể đỡ nó kịp thời. Hiểu rõ thái độ lúng túng, ngại ngùng của Du Du. Cậu ta lắc đầu.
-Con gái thật là khó hiểu, bế thì có gì đâu cơ chứ, vậy thì cõng?
Du Du nhìn thấy cái chân phản chủ, biết không còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng mà vẫn còn nhiều cái rất tế nhị, mà nó không thể lên lưng của THiên Tứ được. Thiên Tứ thấy Du Du còn chân chừ, cậu ta mỉm cười một cái, rồi từ từ tháo chiếc áo khoác đang mặc trên mình, gập lại gọn gàng và đưa cho Du Du:
-Cô bé cứ để trên lưng tôi, như vậy sẽ thấy thoải mái và an toàn hơn.
Du Du khá bất ngờ, dường như THiên Tứ có thể đọc được suy nghĩ của nó vậy. Cậu ta khom người xuống, Du Du đặt chiếc áo khoác trên lưng và leo lên. Thiên Tứ bắt đầu cõng nó ra khỏi khu rừng. Nó thì cầm đèn pin để rọi đường, một tay choàng qua cổ Thiên Tứ. Có lẽ vì ở phía sau, nên nó không thể thấy, có một nụ cười rất nhẹ trên môi Thiên Tứ.
Đây có phải là mơ không nhỉ. Người đang cõng nó lúc này chẳng phải là thần tượng, là người mà nó thích hay sao? Nó lại được đặc ân một hotboy nổi tiếng nhất trường cõng trên lưng, vậy thì còn gì sung sướng bằng? Nhìn từ phí