Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325921

Bình chọn: 7.5.00/10/592 lượt.

Du càng lúc càng nóng lòng, muốn đốc thúc câu chuyện thật nhanh hơn nữa, nó đang lo lắng cho Đốc Long, vì những gì mà cậu ấy chịu đựng, mà quên đi rằng, người đau khổ trong câu chuyện này lại là Thiên Tư.

-Cô đang lo cho Đốc Long phải không?

-Tôi…tôi…

-Từ bé, mỗi lần phân xử tôi đều được thắng, nhưng ít ai biết rằng, chính tôi mới là người thua thật sự, bị chỉ trích, bị nói xấu sau lưng. Tôi là cậu ấm của INNO nên lúc nào cũng được thứ mình muốn. Cũng có lúc tôi đúng thật sự, nhưng người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ rằng do gia đình tôi có thế lực, nên Đốc Long phải nhường nhịn và thông cảm cho cậu ta, có phải cô cũng nghĩ vậy phải không?

-Ai đúng thì tôi sẽ đứng về người đó!

-Cô nói y hệt chị Nhật Thy. Hèn gì Đốc Long cũng thích cô, và tôi…

-Đâu có, tôi và cậu ấy chỉ là bạn thôi.

Câu nói bỏ dở của Thiên Tư có lẽ Du Du không để ý, dường như cậu ta đang muốn bộc bạch gì đó với nó, nhưng đã bị cắt ngang.

-Rồi sao nữa, cậu kể tiếp đi!

-Cũng vì thương Đốc Long, chị ấy biết gia đình Kazu sẽ không chấp nhận một người lớn tuổi hơn cậu ấy như vậy. Đốc Long là con một, cậu ấy sẽ phải hoàn toàn nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ. Và Đốc Long phải lấy người mà gia đình cậu ấy chọn. CHị ấy không muốn Đốc Long mang tiếng quen một người lớn tuổi hơn mình. Nhưng khi Nhật Thy đã tuyên bố là thích tôi, chị ấy vẫn mong Đốc Long sẽ đấu tranh, sẽ giành lại, và nói được những lời như tôi.

-Đốc Long thật sự thích Nhật Thy.

-Tôi biết, và chị Nhật Thy không còn cách nào khác là phải chọn tôi để Đốc Long từ bỏ ý định đó, vì chị ấy lo cho tương lai của Đốc Long và dòng họ Kazu.

Du Du như mờ mờ hiểu ra sự việc. Nó im lặng lắng nghe câu chuyện, và dần cảm nhận ra người đáng thương trong câu chuyện này lại là Thiên Tư.

-CHị ấy đã xin lỗi tôi khi nhờ tôi tham gia vào vở kịch này, chị ấy muốn Đốc Long nghĩ rằng chị ấy thích tôi, và 2 người chính thức quen nhau để cho cậu ấy quên đi mối tình đó. Nhưng điều chị ấy không ngờ chính là việc Đốc Long không những không giành lấy hay níu kéo, ngược lại cậu ấy còn tuyên bố là thích Ánh Linh. ĐIều này đã làm cho Nhật Thy rất đau lòng, và chị ấy quyết định ra nước ngoài. Vì chị ấy thật sự muốn giữ tấm lòng của mình với Đốc Long, và chỉ xem tôi là bạn, không thể tiếp tục là bạn gái được.

-Và sau đó chị ấy đã đi!

-Vì muốn giữ bí mật, tôi đã lấy lý do là không thích chị ấy nữa, và tình cảm lúc đó chỉ là nhất thời mà thôi.

-Tại sao cậu lại làm như vậy, vì vậy mà mọi người nhìn cậu bằng con mắt khác đó, cậu biết không, họ nghĩ cậu lúc nào cũng muốn hơn thua với Đốc Long, chỉ biết đem tình cảm của người khác ra để tranh giành.

-Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, mà chỉ biết rằng, tôi vẫn rất thích chị ấy, và chờ đợi.

-Vậy bây giờ chị ấy đã quay về vì cậu?

-Không, Nhật Thy ra đi vì Đốc Long, và cũng trở về vì Đốc Long. Một năm qua không làm cho chị ấy quên được Đốc Long, một năm đầy đau khổ và nước mắt. Và khi chị ấy biết Đốc Long chỉ lấy Ánh Linh ra để thay thế, nên lần này chị ấy về để nói thật với lòng mình. Nhưng chị ấy chưa muốn nói ngay vì muốn xem tình cảm của Đốc Long đã thay đổi hay chưa.

Du Du nhớ lại câu chuyện trên sân thượng hôm nọ, và quả thật hoàn toàn logic với những gì Thiên Tư nói. NÓ nhìn vẻ mặt buồn bã của Thiên Tư mà thấy mình có lỗi vô cùng khi bắt cậu ta phải nhắc lại những chuyện này. Có lẽ 1 năm qua, không chỉ có Nhật Thy, Đốc Long đau khổ, và chờ đợi, mà cả THiên Tư vẫn luôn nuôi hi vọng cho tình cảm của mình. Nhưng kết cục bây giờ thì đã rõ, chị Nhật Thy đã chọn Đốc Long.

-Vậy thì thật là tội nghiệp cho Ánh Linh, cô ấy đã bị Đốc Long thay thế cho chị Nhật Thy.

-Này nghĩ lại đi chứ, tôi cũng là người bị thay thế nè!

-XIn lỗi, tôi đã bắt cậu kể lại chuyện này, mà không để ý đến cảm giác của cậu.

-Yên tâm đi đồ ngốc, vì bây giờ tôi cũng đã quên được chị ấy rồi, tôi…

-Thôi chết!

Du Du hoảng hồn khi nhớ ra một sự kiện vô cùng quan trọng. Một lần nữa, nó phá vỡ giây phút quan trọng của Thiên Tư.

-Đốc Long nói cậu ta sẽ du học nước ngoài!

-Cái gì cơ? Tại sao?

-Vì cậu ấy thấy mình hết cơ hội với chị Nhật Thy nên muốn quên chị ấy!

-Bao giờ cậu ấy đi?

-Ngày… mai…

-Vậy bây giờ vẫn còn kịp.

-Không …không…vì ngày mai là của ngày hôm qua…

DU Du ấp úng, lúng túng, nó không thể nói ra những câu dễ hiểu hơn, làm cho THiên Tư bực mình, phải lay lay cái vai hối thúc nó.

-Vậy là bao giờ? Cô bình tĩnh lại coi!

-Là tối nay, đúng rồi. Hôm qua cậu ta nói “ngày mai”. Vậy thì “Ngày mai” đích thị là “hôm nay” rồi!

-Trời ạ, cô đúng là Đồ Nhà quê ngốc nghếch.

Thiên Tư vội vàng rút điện thoại ra và bấm trong vội vã….

***

-Sự việc sao rồi!

Du Du bẽn lẽn lại gần hỏi, nhưng vẫn giữ khoảng cách xa xa, vì nó sợ Thiên Tư tức giận sẽ “nện” cho nó mất. Nhìn thái độ sợ sệt của nó, làm cho Thiên Tư cảm thấy buồn cười vô cùng, nhưng vẫn giả bộ làm mặt rất nghiêm.

-Tôi không gọi được cho Nhật Thy nhưng đã nhờ ÁNh LInh nõi rõ sự tình cho chị ấy, mong rằng chị ấy sẽ kịp thời ngăn cậu ấy lại.

-Thật là may quá, ít ra cũng giúp cho 2 người có thể hiểu nhau được.

-Đáng lẽ họ đã hi


Old school Easter eggs.