Snack's 1967
Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325831

Bình chọn: 8.5.00/10/583 lượt.

chứ? Thiên Tư tự trấn tĩnh mình và cố gắng trở lại bình thường.

-Trời, anh mà cũng thích Đồ Nhà Quê đó sao? Bao nhiêu tiểu thư nhà đại gia xinh đẹp bao quanh lấy anh, sao anh không chọn?

-Em cũng thích Du Du phải không?

Câu hỏi thẳng thừng như trúng mũi tên vào ngay tim, làm cho Thiên Tư sững sờ. Không gian yên tĩnh đủ để nghe tim ai đó đập liên hồi. Thiên Tư vội vàng cười lớn, một nụ cười gượng gạo.

-Anh nói gì kì vậy, em mà thích cô ta chắc trời sập mất!

Vừa lúc đó ngoài trời có tiếng sét vang lên, khiến 2 anh em phải giật mình nhìn ra. Thiên Tư hơi rùng mình vì lời nói dối của mình đã bị ông trời đáp ứng ngay tức thì. Thiên Tư quay lại, vội vàng đính chính.

-Em với cô ta như nước với lửa. Với lại anh cũng biết cô ta không phải kiểu người em thích mà.

-Anh cũng biết là em đang quay lại với Nhật Thy, nhưng hành động của em làm anh khó hiểu, nên anh muốn xác nhận lại thôi.

-Hành động gì?

-Hôm trước ngày sinh nhật, anh đã đến cửa hàng có bán chiếc áo đầm dạ hội, và khi đến đó thì đã không còn thấy chiếc đầm đó nữa.

-Thì sao?

-Anh vào hỏi chủ cửa hàng thì ông ta vô cùng ngạc nhiên, bảo rằng: “Chẳng phải cậu vừa đến đây mua sao?” Lúc đó anh mới biết em đã đến đây mua trước, vì đâu có ai giống anh ngoài em.

Thiên Tư đứng bất động, bị phát hiện ra một việc tế nhị, cậu ta không biết nói lời nào. Quả thật chiếc đầm đó do cậu ta mua, nhưng Thiên Tư cũng không biết vì sao lúc đó mình làm vậy. Trên đường đi học về, ngày nào cậu ta cũng bắt gặp cô gái nhà quê đó đứng ngắm chiếc đầm dạ hội. Không biết điều gì thúc giục mà cậu ta lại muốn mua cho Du Du chiếc đầm xinh xắn và đôi giày thủy tinh đó. Có lẽ là bắt đầu từ lúc ấy, cậu ta đã thích Du Du rồi…

-À, lúc đó em chỉ muốn chuộc lỗi vụ cơm hộp với cô ta thôi.

Cậu ta vội vàng tìm ra được một lý do cũng khá thuyết phục rồi thở phào nhẹ nhõm.

-Vậy à, vậy thì anh yên tâm rồi.

Thiên Tư tự dưng thấy lòng mình quặn lại. Cậu ta không thể nói với anh mình rằng “Em cũng thích Du Du” vì cậu ta không muốn tranh giành với anh mình, mà xưa nay chưa có thứ gì mà Thiên Tư có thể giành vượt qua được Thiên Tứ.

-Anh đã suy nghĩ rất nhiều khi quyết định nói với em vì sợ rằng em cũng thích cô ấy thì không biết sẽ như thế nào, nên muốn biết rõ tình cảm của em trước.

-Vậy còn Ánh Linh?

-Anh đã nói rõ ràng với Ánh Linh. Cô ấy rất mạnh mẽ, và bảo rằng sẽ quên được anh.

-Vậy thì chúc mừng anh, hình như Du Du, cô ấy cũng thích anh đó!

-Vậy à! Nhưng có lẽ đó là trước đây, còn gần đây anh thấy cô ấy đã né tránh anh nhiều, và có quá nhiều người xung quanh cô ấy, Đốc Long, Đại Bảo, và cả em nữa.

-Em đã nói rồi, em không có.

Thiên Tư không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Tứ, bởi vì cậu ta đang…nói dối. Thiên Tư cứ giả bộ đi đi lại lại trong phòng để làm việc này việc kia, nào là uống nước, nào là xếp tập vở…để che giấu đi sự bối rối, nhưng càng làm cậu ta càng thể hiện kì lạ. Không biết Thiên Tứ có nhận ra điều đó hay không.

Thiên Tứ vui vẻ rời khỏi phòng. Đợi cửa phòng khép lại, Thiên Tư ngồi phịch xuống giường, ánh mắt vô hồn nhìn về phía cánh cửa, hai tay cậu ta ôm lấy đầu, và cúi mặt xuống….

DU Du xếp hết tập vở vào cặp, nó vội vàng chạy theo Nobu và chặn cậu ta lại ngay cửa lớp.

-Tớ cần nói chuyện với cậu!

-Không có việc gì để nói hết!

-Tớ chỉ là…

-Cậu đã nói là không liên quan gì đên Đại Bảo cơ mà, vậy tại sao cứ xuất hiện xung quanh cậu ấy, toàn là nói dối…

-Chuyện đó không phải như cậu nghĩ. Mình không biết phải giải thích như thế nào, nhưng cậu không thể tự mình tạo ra cảm giác ghen tuông như vậy được…Nobu, cậu là con trai mà.

-Tôi như vậy đó thì sao? Tôi không cần cậu quan tâm, tại sao cậu cứ luôn cố gắng trở thành nhân vật chính vậy? Bây giờ thì cậu thỏa mãn rồi đó, cậu nổi tiếng toàn trường rồi!

Nobu bỏ đi, để lại sự sững sờ và đau nhói trong lòng cho DU Du. Nó đã làm gì, nó đâu muốn trở thành trọng điểm của cái trường học thượng lưu này. Mọi việc tự nhiên xảy ra, chứ nó đâu hề tìm đến. CHẳng lẽ trong mắt mọi người, nó lại đáng ghét, lại là người thích trở thành trung tâm như vậy sao?

***

-Sao cơ? Cậu nói thật không?

-Phải. Mình sẽ thổ lộ với cô ấy khi có cơ hội, vì lúc này cô ấy đang cần thời gian để quên Thiên Tứ?

-Quên Thiên Tứ?

-Ánh Linh bảo rằng Thiên Tứ không thích cô ấy, mà đã thích người khác.

-Người khác?

Trong đầu Du Du bỗng dưng nổi lên bão tố. “Đối thủ” Ánh Linh đã là quá lớn, vậy mà bây giờ lại xuất hiện thêm một cô gái. Người mà Thiên Tứ thích chắc phải đặc biệt lắm như vậy mới có thể đánh bại Ánh Linh. Vậy thì cô gái kia lại còn vượt xa Du Du nữa, làm sao mà phấn đấu kịp.

-Vậy thì chúc mừng. Và cậu phải cố lên!

-Đương nhiên rồi, để tỏ lòng cám ơn cậu đã giúp mình nhận ra tình cảm thật sự, mình có thể ôm cậu một cái được không?

-Không được! Mình không muốn bị bắt đi đánh hội đồng nữa đâu.

Du Du bị Đại Bảo rượt chạy vòng vòng. Cậu ta đang rất vui, và cũng rất muốn cám ơn Du Du đã giúp cậu ra tìm ra những điều đó…

-Cậu làm gì cô bé của tôi vậy?

Tiếng con trai phía sau lưng làm cho cả 2 giật mình. Du Du vô cùng hốt hoảng khi trước mặt D