Disneyland 1972 Love the old s
Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325815

Bình chọn: 8.00/10/581 lượt.

ng này, vì trước đây ở ĐUm Cha chưa hề biết đến việc đánh hội đồng là gì. Những cô này dám có thể làm bất cứ thứ gì tàn nhẫn lắm. Nó phải làm sao bây giờ? Một người đã giữ tay nó, không cho nhúc nhích. Nó run sợ, lắc đầu lia lịa rồi gục xuống, mắt mờ đi. Ánh sáng của chiếc kéo lóe lên trong mắt nó, và nước mắt bắt đầu trào ra. Nó thiếp đi trong cơn mê man, mặc cho những gì sắp xảy ra, sẽ chẳng ai thương hại hay che chở cho nó lúc này…

-Dừng tay lại!

Ánh sáng le lói ngay cửa nhà kho bật mở, có bóng của một người con trai đang đứng đó, giọng nói rất quen thuộc. Nhưng vì quá mệt mỏi, Du Du chỉ có thể hé mắt. Người con trai tiến lại gần đám nữ sinh. Cả đám trố mắt tròn đầy bất ngờ, pha lẫn lo sợ. Cả đám nữ sinh lùi lại, Du Du vẫn chưa nhận ra chàng “hoàng tử” đến cứu nó lúc này là ai. Là ai cũng được, hãy mang nó đi thật xa, thật xa, để rời khỏi nơi tối tăm này. Nó được nhấc bổng lên. Người con trai đang bế nó và quay bước về phía cánh cửa. Trong cơn mê man, nó cố gắng mở mắt ra lần nữa, và mong rằng người này chính là…ai kia.

-Thiên Tứ?

-Không phải, Thiên Tư?

-Không phải, Đốc Long ư?

-Cũng không phải, mà nhân vật nó không ngờ nhất, người đó lại là Kasumi Đại Bảo.

Cũng dễ hiểu tại sao đám con gái kia lại quá ngạc nhiên, vì trong tình huống này, người ra tay cứu phải đến 90% là Đốc Long mới phải, đằng này lại là Đại Bảo, không tài nào đoán trước được. Đã vậy, Đại Bảo lại không còn mang vẻ mặt baby hằng ngày, mà thay vào đó là ánh mắt tức giận, đầy lạnh lùng và đáng sợ. Cậu ta bước ra ngoài để lại sự im lặng tuyệt đối sau lưng. Có lẽ đây là lần đầu tiên người ta thấy một hotboy nổi tiếng là dễ thương, và có nụ cười thân thiện nhất, nhưng hôm nay khi tức giận, trông cậu ta lại đáng sợ đến mức nào.

Đại Bảo dừng lại, trên tay vẫn bế Du Du, cậu ta không quay lại, nhưng giọng nói đầy lạnh lùng và dứt khoát:

-Lần này tôi tha cho các cô vì tôi không muốn đánh con gái chút nào, nhưng tôi cảnh cáo, nếu các cô còn dám đụng đến cô gái này lần nữa, thì đừng có trách tại sao tôi lại tàn ác đến như vậy!

Đại Bảo bế Du Du về INNO Gia trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, đặc biệt là 2 cậu chủ. Nhìn bộ dạng tả tơi của Du Du, mình ướt sũng, đầy bột dính trên mình và nhiều vết trày xước, chị Uyển Thanh, bà Khaly và một số người làm đều vội vàng chạy đến bên Du Du. Ánh mắt lo lắng hiện rõ trên cả 2 anh em, nhưng vì tính cách của họ, nên sự quan tâm biểu hiện vô cùng khác nhau. Thiên Tứ bước lại, và đỡ Du Du từ trên tay Đại Bảo. Thiên Tư chỉ có thể đứng nhìn, và cậu ta không quên kèm theo lời trêu chọc như hằng ngày:

-Tại quá dễ dãi cho người ta ôm, nên đây là hậu quả của cô ta thôi.

Vì tức giận với tấm hình mà cậu ta được xem, và cả về câu chuyện tối hôm thứ 7 mà cậu ta chứng kiến, nên đã buông ra những lời nói vô tình như vậy, mà không biết rằng tim mình cũng đang nhói đau.

- Em đừng nên nói vậy chứ, Đốc Long đã giải thích đây là hiểu lầm trước toàn trường vào giờ ra về. Chỉ tại những fan hâm mộ của cậu ta quá ganh ghét thôi.

-Nhờ 2 cậu chăm sóc Du Du, mình về đây!

-Cái gì “Nhờ”ư?

Thiên Tư thốt lên trong ngỡ ngàng.. Thiên Tứ cũng vô cùng bất ngờ trước sự “nhờ vả” không đáng có này. Khi Đại Bảo đi rồi, Thiên Tứ bế Du Du vào phòng và nhờ chị Uyển Thanh chăm sóc cô ta, còn Thiên Tư thì quay phắt lên phòng, không thèm ngó ngàng gì.

-Gì cơ chứ, “nhờ” chăm sóc dùm, cậu ta làm như Đồ Nhà Quê ấy là người của cậu ta vậy. Đến khi chưa trả hết được nợ thì cô ta vẫn là người của INNO này cơ mà!

Thiên Tư lầm bầm trong phòng của mình, cậu ta tức giận vô cùng, và chính lúc này đây, Thiên Tư thấy toàn thân mình nóng ran. Lúc xem những tấm hình trên bảng thông báo, Thiên Tư đã thấy trong lòng sôi sục. Rồi trong suốt tiết học, cậu ta cũng vô cùng lo sợ cho Du Du, vì chắc chắn cô ta sẽ không được yên với fan của Đốc Long. Nhớ lại cảnh Đại Bảo bế Du Du bước vào nhà. Không hiểu sao lúc đó, Thiên Tư lại muốn trở thành Đại Bảo đến như vậy, muốn ôm và che chở cho cô bé nhà quê đó. Rồi khi định chạy ngay đến xem cô ta ra sao thì anh Thiên Tứ đã đến trước, THiên Tư chỉ biết bất lực đứng nhìn. Thay vì tỏ ra quan tâm, thì lại tuôn ra những lời nói độc địa để che giấu cảm xúc của mình. Bây giờ không biết cô ta thế nào. Không hiểu sao lại muốn tự tay mình lau vết thương cho Đồ Nhà Quê đó. Thiên Tư ngồi phịch xuống, đấm tay thật mạnh xuống giường, bởi chính lúc này đây, cậu ta đã nhận ra cảm giác của mình.

-Mình thích Đồ Nhà Quê mất rồi!

***

Đại Bảo đấm vào mặt Đốc Long một cái, làm cậu ta ngã ra sàn, miệng té ra chút máu, nhưng cậu ta vẫn không dừng lại mà tiếp tục nắm lấy cổ áo ĐỐc Long, vẻ mặt đầy giận dữ:

-Cậu đã để cô ấy xảy ra việc như thế đó hả?

-Tôi không cố ý!

-Cậu chỉ nói là được sao? Cậu không thể bảo vệ được người khác thì đừng gây rắc rối cho họ, đừng để cho người khác đau khổ và chịu đựng sự ích kỉ của cậu. Nếu cậu còn làm gì ảnh hưởng đến Du Du, như cậu đã làm tổn thương Ánh Linh thì tôi sẽ không để yên cho cậu đâu. Như vậy là quá đủ rồi!

***

Du Du tỉnh dậy, thấy bên cạnh mình là chị Uyển Thanh. Nó nheo mắt nhìn xu