Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325751

Bình chọn: 7.5.00/10/575 lượt.

ho con gái đó.

-Thật vậy à, vậy…nếu cậu không chê thì ngồi xuống đây cùng ăn nhé.

Thiên Tứ kéo ghế ra và từ từ ngồi xuống, cậu ta cũng hiếu kì loại bánh kì lạ này, nhìn sự yêu đời trở lại của Du Du, Thiên Tứ cảm thấy có gì đó vui lây. Cậu ta móc chiếc điện thoại của mình ra và đưa cho Du DU xem.

-À, có cái này, có lẽ cô bé sẽ rất thích!

-Là gì vậy cậu chủ?

-Là hình tôi chụp bố mẹ cô bé, vì biết rằng đã lâu cô bé không được gặp họ.

Du DU há hốc mồm, vội kéo lấy chiếc điện thoại và nhìn vào những tấm hình, nó lấy tay che miệng lại để ngăn mình không hét lên vì sung suớng.

-Cô bé cứ giữ lấy và từ từ mà xem, cám ơn những chiếc bánh, rất ngon…

Du Du nhìn theo dáng Thiên Tứ đi vào trong, ánh mắt nó long lanh, và thầm cảm ơn biết bao. Thiên Tứ lúc nào cũng tốt và luốn gây cho nó những bất ngờ hạnh phúc. Hình chụp rất nhiều, lại còn có những đoạn quay phim mà ba mẹ nó nhắn nhủ với nó. Ôi giọng nói quen thuộc của ba mẹ, Du Du nằm dài ra và coi đi coi lại, cảm thấy rất là nhớ mọi người, nước mắt nó lại bắt đầu tuôn trào…

Gió nhẹ thoảng ra ngòai sân vườn, Du Du đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết, Có tiếng bước chân phía sau lưng, Thiên Tư đang tiến lại gần, vẻ mặt vô cùng hối lỗi. Cậu ta cũng không quên mang theo một chiếc chăn và đắp lên người Du DU, ánh mắt nhìn nó đầy lặng lẽ, có thể lời này rất khó khăn khi nói trước mặt Du Du, cậu ta chỉ có thể thì thầm vào lúc như thế này:”Xin lỗi…” Giờ ra chơi, Du Du cố tình đi ngang sang A1, thập thò kiếm Thiên Tứ. Chiếc điện thoại từ tối hôm qua vẫn chưa có cơ hội trả lại. Nhưng dường như cậu ấy không có trong lớp. Du DU hơi thất vọng một chút, vì nó rất mong được gặp mặt cậu chủ, Du Du thất thểu đi vòng vòng, mong rằng có thể bắt gặp cậu ấy ở đâu đó.

Thiên Tứ đang tiến về phía sân sau của trường, tay đút vào túi quần, cậu ta bước đi rất dứt khoát và có khí thái. Chiếc bông tai một bên lấp lánh lên cùng với ánh nắng buổi sáng, làm cho khuôn mặt càng trở nên mờ ảo và …rất là thanh tú, và đầy thu hút. Có thể nói Thiên Tứ bước đến đâu thì những cô gái lớp khác sẽ ngả rạp hết theo hướng đi của cậu ta. Không bao giờ xuất hiện nụ cười ở trường, và lúc này cũng vậy vẻ mặt rất lạnh lùng, dù cho người hẹn cậu ta ở đây là Nami Ánh LInh.

-Tớ biết cậu không thích mọi người bàn tán, nên hẹn cậu ra đây để đưa cơm hộp do tớ tự tay làm.

Ánh Linh đưa hộp cơm xinh xắn trên tay mình ra. THiên Tứ vẫn đứng lặng thinh thờ ơ, tay không hề nhúc nhích, vẫn nằm yên trong túi quần. Sau một khoảng không gian im lặng khá lâu, Thiên Tứ mới đưa tay đỡ lấy hộp cơm.

-Được, lần này tôi sẽ nhận, nhưng lần sau đừng làm như vậy nữa, để mọi người khỏi hiểu lầm.

Nói rồi THiên Tứ lạnh lùng quay lưng đi mặc cho Ánh Linh đang đứng sững sờ vì những lời nói vô tình kia. Vừa lúc đó, từ xa, Du Du đã thấy Thiên Tứ, nó vui mừng tiến tới, nhưng bước chân chợt khựng lại, toàn thân nó như có một vật nặng ghì xuống, đến nỗi cảm thấy ngộp thở và nặng nề. Trước mắt là một cảnh tượng đáng lẽ ra nó không nên chứng kiến. Ánh Linh từ phía sau Thiên Tứ, kéo tay cậu ta lại, và bất chợt cô ta kiễng chân lên, giữ lấy khuôn mặt Thiên Tứ, và hôn vào môi của cậu ta….

Tòan thân Du Du nóng bừng lên, không vững được nữa, nó lùi lại, và vội vàng quay lưng chạy đi thật nhanh để họ không nhìn thấy. Đến khi có chỗ để nấp vào, nó mới có thể nhớ được những gì dang xảy ra. Tại sao con tim lại đập liên hồi và mạnh đến như vậy, cảm thấy rất đau ở đó. Cảm giác này là như thế nào, chẳng lẽ…đó là tình yêu sao?

Thiên Tứ vội vàng đẩy Ánh Linh ra. Giọng nói đầy tức dứt khoát.

-Cậu đang làm gì vậy?

-Chỉ muốn cậu cảm nhận thế nào thôi?

-Ngay từ đầu đã nói rõ ràng, vì cậu đang cần người an ủi, nên tôi đã trò chuyện và cùng đến công viên, nhưng quan hệ của chúng ta chỉ tới đó.

-Chẳng lẽ cậu không có chút cảm giác nào với mình?

-Ánh Linh, tôi chỉ xem cậu như một người em gái, và đừng làm như vậy một lần nữa, để cho chúng ta phải khó xử..

-Chẳng lẽ cậu đã thích người khác?

Thiên Tứ im lặng, cậu ta không nói gì thêm mà quay bước bỏ đi. Ánh mắt Ánh Linh đang rưng rưng lên, vì cô vừa nhận một lời từ chối đầy đau lòng. Chẳng lẽ, là một hotgirl mà cô phải thất bại lần thứ 2 trong tình yêu hay sao?

DU Du bước lên sân thượng, tâm trạng nó đang bị xáo trộn lên tất cả, đây là cảm giác gì vậy, tại sao lại rất khó thở và rất là đau…

-Cậu làm sao vậy?

Nó giật mình quay lại, Đốc Long xuất hiện ngay sau lưng, nó vội vàng giữ giọng nói như bình thường.

- À, không có chuyện gì, chỉ đang suy nghĩ thôi.

Nó nhìn Đốc Long đang trầm tư.

-Cậu lại có chuyện buồn à?

-Mình sắp sang nước ngoài du học.

-Hả, cái gì?

-Mình làm thủ tục sắp xong rồi.

-Cậu không đùa đó chứ, tại sao?

-Gia đình mình muốn mình học thêm nhiều kĩ năng mới ở bên nước ngoài để sau này kế nghiệp gia đình, với lại ba mình đang ở bên đó...

DU Du nắm chặt lấy vai Đốc Long, lay lay như không tin vào tai mình,

-Có phải vì chị Nhật Thy không?

Đốc Long không trả lời, ánh mắt cậu ta nhìn ra xa xăm. Khoảng không gian im lặng của 2 đứa chính là câu trả lời.

-Đúng, mình đi vì mình k


The Soda Pop