sau anh dí tắt điếu thuốc và rót một
chén rượu, uống hai ngụm mới nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Cậu đánh bạc?”
Lục Tư Triết lắc đầu, tựa vào ghế salon, ánh mắt vô hồn nhìn
phía trước, nuốt xuống mấy ngụm nước miếng rồi khó khăn mở miệng: “Cậu còn nhớ
rõ một người phụ nữ đem tôi ăn xong tự nhiên biến mất lần trước tôi đã nói với
cậu không?”
Lăng Khiên tay nắm thật chặt cốc rượu, sau đó đặt cốc xuống,
giúp Lục Tư Triết rót một chén rồi đưa cho anh ta, rồi lại một lần nữa cầm cốc
rượu lên uống. Anh cũng không nói lời nào, chẳng qua là khẽ gật đầu một cái.
Lục Tư Triết uống một ngụm rượu, liếm liếm môi rồi tiếp tục
mở miệng: “Hơn mười ngày trước, cũng chính là ngày tôi đưa cậu đi xem ba Đồng
Yên đó, cô ấy liên lạc với tôi. Cô ấy hỏi rằng tôi có tài khoản bên ngân hàng
Thụy Sĩ không và mượn tôi năm trăm ngàn, bảo rằng muốn giúp tôi kiếm tiền. Tôi
dĩ nhiên không có nghĩ tới cô ấy giúp tôi kiếm tiền cái gì cả, chẳng qua chỉ
nghĩ là cô ấy gặp khó khăn nên cần tiền thôi, tôi liền bảo cho người ta tài khoản
và mật mã ngân hàng. Ngày thứ hai cô ấy gửi tin nhắn cho tôi bảo là tháng này sẽ
về nước, nói rằng tôi không cần liên lạc với cô ấy nữa rồi tắt điện thoại. Tôi
trở lại thành phố G tìm người kiểm tra số điện thoại này, lại phát hiện ra là
vô ích. Lần cuối cùng cô ấy sử dụng là ở Thụy Sĩ.
Ba ngày sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại quốc tế đường
dài, nói là tôi sai người mua cổ phiếu thiếu tiền, tổng cộng thiếu ngân hàng tới
mười lăm tỉ. Lúc đó tôi như là trong mộng, tôi nói là tôi không có mua cổ phiếu
gì cả, sau đó bọn họ nói ra tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của tôi, nói rằng tất cả
số cổ phiếu đó chỉ được thanh toán bằng tài khoản này. Bọn họ nói rằng họ là
nhân viên ngân hàng Thụy Sĩ đó, còn nói thêm rằng cho tôi hai tuần lễ để hoàn
thành đủ số tiền trả cho bọn họ, nếu không sẽ sử dụng luật pháp bắt giữ tôi vào
tù. Sau khi bọn họ cúp điện thoại, tôi sai người tra ra mã số, chứng thật đích
xác là người của ngân hàng Thụy Sĩ, tôi gọi điện cho người quen bên ngân hàng
Thụy Sĩ hỏi thăm sự việc thì được biết đúng là có chuyện như vậy. Hơn nữa anh
ta còn thúc giục tôi nhanh chóng phải trả cho đủ số tiền này.”
Sau khi nói xong, Lục Tư Triết nhắm chặt hai mắt lại, một
lát sau hai tay che mắt, bả vai anh mãnh liệt phập phồng run rẩy.
Lăng Khiên đốt một điếu thuốc mới, chăm chú hút thuốc.
Chuông điện thoại vang lên, thân thể anh khẽ run lên một cái. Anh lấy điện thoại
ra, nhìn tên người gọi đến nhấp nháy trên màn hình thì mím môi suy nghĩ một lát
rồi ngắt điện thoại, tắt máy. Hiện tại trong lòng anh rất loạn, không có chút
tinh lực nào để bận tâm cho sủng vật nhỏ nhắn của anh được.
Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn Lục Tư Triết, mặt không chút
thay đổi mở miệng: “Tất cả là do người đàn bà kia làm trò quỷ?”
Lục Tư Triết khẽ gật đầu một cái.
Lăng Khiên lại nói: “Mấy ngày qua biến mất là cậu đang tìm
kiếm cô ta?”
Lục Tư Triết buông hai tay xuống, chán nản tựa vào ghế
salon, tiếp tục gật đầu.
Lăng Khiên lại tiếp tục hỏi: “Có tin tức gì không?”
Lục Tư Triết lắc đầu nói: “Không có. Hoàn toàn không liên lạc
được.” Sau khi nói thì anh quay đầu nhìn Lăng Khiên, trong mắt một mảnh tĩnh mịch,
khàn khàn mở miệng: “Cậu có phải thực sự muốn đánh cho tôi một trận không? Cậu
đánh tôi một trận thật đau đi, có khi thế trong lòng tôi sẽ dễ chịu đi được một
chút.”
Lăng Khiên nhìn anh lạnh lùng nói: “Đâu chỉ đơn giản là đánh
cậy, tôi còn muốn chặt cậu ra từng khúc, lại còn NND già mồm cãi láo. Cậu chuẩn
bị làm cái gì bây giờ?”
Lục Tư Triết nuốt mấy ngụm nước miệng nói nhỏ: “Công ty bây
giờ còn bao nhiêu tiền, tôi nghĩ muốn dùng trước một chút.”
Lăng Khiên theo dõi bạn chốc lát rồi xoay người từa vào lưng
ghế, một lúc sau nặng nề nói: “Trên căn bản là không có.”
Lục Tư Triết nghe anh nói xong thì giật mình, ngồi thẳng dậy,
khẩn trương hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”
“Có người động Viễn Đông rồi, thị trường chứng khoán vô cùng
khác thường, bên phía ngân hàng cũng liên lạc cố ý nói là muốn ngưng hợp đồng với
chúng ta. Cho nên việc cậu với người đàn bà kia tuyệt đối không phải đơn giản
đâu.”
Lục Tư Triết tháo mắt kính, hai tay chà xát mặt, đáy mắt
càng ngày càng tịch. Qua vài phút đồng hồ, anh đứng dậy rót hai chén rượu, đưa
một chén cho Lăng Khiên rồi nói: “Nghi ngờ ai rồi hả?”
Lăng Khiên gật đầu, nhận lấy chén rượu nhấp một ngụm nói:
“Tôi nghĩ là người bên Thắng Thiên.”
Lục Tư Triết cau mày: “Tô Mục Hâm?”
“Đúng vậy. Lão hồ ly này mấy lần đều cạnh tranh rất khốc liệt
và đều thua tôi. Bằng vào tài sản anh lão ta để lại, hắn đã sớm muốn đuổi Viễn
Đông ra khỏi thành phố G từ lâu rồi. Kế hoạch này hắn ta đã vạch từ lâu, cuối
cùng từ chỗ cậu đánh một tiếng trước. Tiểu tử ngươi thật là đần độn, cứ như vậy
đơn giản bị người đàn bà kia cho một đao. Chờ chuyện này giải quyết xong xem
tôi tính sổ với cậu như thế nào.”
Lục Tư Triết mím chặt môi, cũng không dám mạnh miệng, qua thật
lâu mới nói: “Cậu định làm thế nào bây giờ?”
Lăng Khiên nhướn mi trừng anh nói: “Cậu có gì cứ