XtGem Forum catalog
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210411

Bình chọn: 9.5.00/10/1041 lượt.

̀ng ở của ta, mau cút, mau cút!"

Một trận gió lạnh lại hướng về phía cổ của Long Phù Nguyệt thổi lại.

Long Phù Nguyệt bất chấp tất cả, hướng phía sau lưng đâm mạnh ra một kiếm, vù …vừa vang lên, bảo kiếm của nàng đâm vào khoảng không.

Trong hậu viện một cái cửa nhỏ khép khép mở mở, tựa hồ có cái gì chui vào.

Trong hậu viện cũng đã làm dọn không nhiễm một hạt bụi, trên đường đá nhẹ nhàng quanh co khúc khuỷu. Dưới ánh trăng, hoa và cây cảnh sum suê, núi giả, lương đình, dòng suối nhỏ, cái gì cần có đều có, hơn nữa không có ngoại lệ, vẫn là sạch sẽ còn giống là vừa mới quét dọn qua.

Long Phù Nguyệt đưa mắt nhìn quanh, vẫn như cũ nhìn không ra một bóng người.

Nha, nhưng con quỷ này cũng thật tà môn, chẳng lẽ là quỷ cũng sợ người hung hãn, bị nàng dọa chạy?

Long Phù Nguyệt không khỏi nở nụ cười khổ, giằng co này nửa ngày, nàng cũng mệt mỏi rồi, liền ở trong hậu viện kêu một tiếng: "Uy, lão nương đi nghỉ ngơi, quỷ thối nhà ngươi đừng quấy rầy ta nữa!"

Liền xoay người muốn rời đi, trong lòng đột nhiên có một loại dự cảm bất thường – giống như trong bóng đêm có vật gì đó lặng yên phủ xuống, hơi thở tà dị dày đặt đập vào mặt.

Nàng giữ chặt thanh bảo kiếm trong tay, nhìn một vòng bốn phía, « đát đát đát », từ trong bụi hoa, sau núi giả, trên cây to có vô số người đến.

Tất cả những người này khuôn mặt đều xám trắng, thân thể cứng nhắc, hai cánh tay duỗi thẳng, trên móng tay loé lên ánh sang đen bóng, những ánh mắt xám trắng đảo hướng về phía trước, không có một tia sáng, vây chung quanh nhảy về hướng nàng.

Cương thi!*

Trái tim lòng Long Phù Nguyệt gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nàng lén lút lui về phía sau hai bước. Hôn mê, lần này cái mạng nhỏ của nàng chỉ sợ là xong rồi! Nàng cũng không phải khu Ma Sư, sao có thể đối phó được với nhiều cương thi như vậy !

Cương thi này đảo mắt đã đem nàng vây kín ở chính giữa, lại bỗng nhiên cùng nhau mở miệng: "Đây là phòng ở của ta! Mau cút! Bằng không ta lấy mạng của ngươi!"

Mấy cương thi này cùng nhau há mồm, lại cùng nhau ngậm miệng, như một người nói chuyện, nhưng thanh âm lại lớn đến đinh tai nhức óc, Long Phù Nguyệt thiếu chút nữa đứng cũng không vững.

Nàng cố nén sợ hãi trong lòng, từng bước một lui về phía sau.

Ba, một bàn tay bỗng nhiên vỗ trên đầu vai của nàng. Long Phù Nguyệt tinh thần đã đã muốn căng thẳng tới cực điểm, bị vỗ nhẹ nhàng như vậy, suýt nữa rụng rời hồn phách, há mồm sẽ thét chói tai.

Chợt thấy cái gáy tê rần, tiếng thét chói tai này liền bị chận lại ở cổ họng, kêu không được, bỗng nhiên thắt lưng căng thẳng, giống như té vào trong một lồng ngực ấm áp.

Chỉ nghe một thanh âm quen thuộc ở bên tai của nàng nói: "Tiểu nha đầu, lá gan ngươi quả thật không nhỏ."

Phượng Thiên Vũ! Thanh âm này dĩ nhiên là của Phượng Thiên Vũ!

*Cương Thi : nếu nàng nào chưa coi phim cương thi hoặc không biết cương thi thì đó chính là zombie (xác chết biết đi). Cương thi (theo kiểu gọi của phim) thường là người đàn ông mặc áo quan đời nhà Thanh (hoặc 1 loại đồ liệm xác khác), đặc điểm là chúng hay di chuyển bằng cách là nhảy từng bứớc và thường giơ 2 tay ra trước.

Long Phù Nguyệt sửng sờ một chút, quay đầu lại thật mạnh, chính là nhìn thấy đôi mắt dài hẹp mà mị hoặc của Phượng Thiên Vũ cười híp mắt nhìn nàng.

Long Phù Nguyệt mở to mắt nhìn hắn, bộ dáng kia, giống như là gặp được quỷ.

Nha đầu kia không phải là sợ đến choáng váng chứ?

Phượng Thiên Vũ thuận tay ấn huyệt đạo của nàng, nhéo nhéo gương mặt của nàng: "Hồi hồn , Tiểu Nguyệt Nguyệt."

Long Phù Nguyệt con mắt vừa chuyển vòng vo, bỗng nhiên wow một tiếng khóc lên: "Ngươi đồ trứng thối! Tại sao bây giờ ngươi mới đến? !"

Phượng Thiên Vũ sửng sờ một chút, cười khổ nói: "Nàng biết ta sẽ đến?"

Long Phù Nguyệt lau lau nước mắt: "Đương nhiên! Tòa nhà này thật là một chỗ quỷ quái, ngươi nếu biết, làm sao có thể yên tâm ném ta ở nơi này một mình?"

Nghe được những lời nói này của nàng, Phượng Thiên Vũ quả thực không biết nên khóc hay nên cười.

Khuôn mặt tuấn tú của hắn khẽ nhăn lại, nói : "Ta vốn tưởng để mặc nàng ở nơi này tự sinh tự diệt , nhưng nếu nàng ở trong này bị hù chết, ta đây đi nơi để có thể tìm được Cổ sư đi cùng ta?"

Tuy rằng khuôn mặt tuấn tú đang cau có khó chịu, nhưng trong lòng vẫn còn có chút bội phục lá gan của nha đầu này.

Nha đầu này chân trước vừa đi, hắn ở sau lưng cũng đi theo.

Tốc độ của hắn so với nàng nhanh hơn nhiều, lúc nàng ở ngoài cửa lớn bồi hồi, hắn đã ở bên trong chờ .

Nhìn nàng từng bước một ai óan tiến vào, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một mảnh kinh hoàng, hắn lại cảm thấy một tia buồn cười. Sau lại gặp nàng cả kinh bất chợt ra ra vào vào, hắn đương nhiên cũng nhìn thấy nữ quỷ, nhưng hắn biết đây chẳng qua là một ảo ảnh, hơn nữa hắn cũng nghĩ cho nha đầu không biết trời cao đất rộng này một bài học, cho nên liền chịu đựng không ra tay.

Núp trong bóng tối, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nha đầu này sợ tới mức trắng bệch, nhưng lá gan bây giờ