Old school Easter eggs.
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210485

Bình chọn: 7.5.00/10/1048 lượt.

iền rốt cuộc không cần khách khí, mắt thấy tất cả mỹ thực đều ở trước mắt, nàng quơ lấy một đôi đũa mun , bưng lên chén rượu trước mặt , hướng về phía Phượng Thiên Vũ cười híp mắt mắt: "! Vũ mao sư huynh, mời!"

Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên cũng cười khuynh quốc khuynh thành: "Quận chúa, thỉnh."

Hơi ngửa đầu, một chén rượu đã thấy đáy.

Long Phù Nguyệt học bộ dáng của hắn, cũng hào khí bưng lên đến uống một hơi cạn sạch.

Long Phù Nguyệt lúc còn ở hiện đại, tốt xấu cũng làm gần một tháng công việc, cũng đã trải qua vài lần giao tiếp, cho nên đối với uống rượu đế cũng không xa lạ. Nhưng không ngờ nghiêm chỉnh nuốt xuống chén này, yết hầu mềm mại của nàng như nuốt phải một luồng lửa nóng, nhất thời ho khan . Bị nghẹn nước mắt nàng chảy ròng.

Nhưng trong lòng đang âm thầm kỳ quái, không phải nói rượu cổ đại đều là rượu gạo tinh khiết, nồng độ cồn trong rượu không cao sao? Tại sao rượu này lại cay đến như vậy? Quả thực vượt qua kỉ thuật hiện đại rồi!

Nàng hé ra mặt cười đến đỏ bừng, còn chưa kịp thở ra một hơi , Phượng Thiên Vũ lại châm thêm cho nàng một ly khác: "Quận chúa, chúc mừng ngươi lên chức, tại hạ lại mời ngươi một ly."

Choáng váng, còn uống? Long Phù Nguyệt hơi hơi nhíu mày: "Vâng vâng, ta ăn một ngụm đồ ăn áp mùi rượu trước."

Vội vàng gắp lên một cái chân gà còn tươm mật, còn không kịp đưa đến bên miệng, chợt thấy cổ tay tê rần, toàn bộ cánh tay lập tức căng thẳng, khối thịt kia như thế nào cũng đưa không đến bên miệng. Nàng lắp bắp kinh hãi, trừng mắt nhìn Phượng Thiên Vũ liếc mắt một cái: "Uy , ngươi làm cái gì?"

Phượng Thiên Vũ Du cười bình thản: "Thiên Tuyền quốc có quy củ, khi được kính rượu, phải uống liền mới được, bổn vương tự mình châm rượu cho nàng, chẳng lẽ nàng không cho bổn vương mặt mũi?"

Rượu phải uống liền? Đây là cái quy củ gì vậy? ! Long Phù Nguyệt oán hận trừng mắt nhìn hắn: "Ta cũng không phải người của nước Thiên Tuyền, đương nhiên không cần tuân thủ quy củ này."

Phượng Thiên Vũ cười tủm tỉm : "Ban đầu đương nhiên là không phải. Nhưng hiện tại nàng là quận chúa phụ hoàng sắc phong dĩ nhiên là người của Thiên Tuyền quốc, vài chén rượu mà thôi, hay là nàng ngay cả lá gan này cũng không có?"

"Hừ, không phải là vài chén rượu nha, ta bất cứ giá nào rồi! Uống thì uống, WHO sợ WHO a?" Long Phù Nguyệt bất cứ giá nào, nàng hiện tại cũng là Hộ quốc quận chúa, tuyệt không có thể để cho hắn xem nhẹ!

Bưng chén rượu lên, hơi ngửa đầu, lại uống hết đi xuống.

Lần này tựa hồ không cay như vậy rồi, cũng có lẽ là chết lặng.

Phượng Thiên Vũ cười ha ha: "Được! Thật thoải mái!" Lại giúp nàng châm một ly.

"Uy , ngươi muốn chuốc say chết ta à? Không phải uống liền hai chén là được rồi sao?" Đôi mắt to xinh đẹp của Long Phù Nguyệt gần như phún ra lửa giận.

Phượng Thiên Vũ thản nhiên liếc mắt nhìn nàng: "Ai nói với nàng là hai chén ? Bình thường lên chức bao nhiêu cấp, liền uống bao nhiêu chén, nàng bây giờ từ một thị nữ trực tiếp lên tới quận chúa, chính nàng tính thử xem, đây là thăng bao nhiêu cấp? Nên uống bao nhiêu rượu?"

Choáng váng! Long Phù Nguyệt nhất thời một đầu hắc tuyến. Một thị nữ thăng làm quận chúa, nàng thật đúng là không có cách nào tính thăng bao nhiêu cấp.

Hừ, không phải chỉ là uống rượu sao? Uống một chén cũng là uống, uống mười chén cũng là uống, nàng liền liều mình bồi tiểu nhân!

Long Phù Nguyệt một ly uống tiếp , uống liền mấy chén, nàng còn uống một chén một chút nhíu mày, uống càng về sau, nàng uống rượu bỗng nhiên giống như uống nước, trong nháy mắt đã có hơn mười chén rượu mạnh được uống sạch, thân ảnh người trước mắt bỗng nhiên biến hóa thành rất nhiều. Khuôn mặt tươi cười của Phượng Thiên Vũ cũng trở thành ba cái, cao thấp đung đưa, tựa hồ cũng đang híp mắt cười nhạo nàng. . . . .

"Nha , ngươi cười cái gì cười, thấy ta thăng quan khó chịu a?" Long Phù Nguyệt bỗng nhiên kêu to, dọa người chung quanh nhảy dựng lên.

Vô số luồng ánh mắt bắn lại đây, Long Phù Nguyệt lúc này đã uống đến choáng váng chóng mặt , hoàn tòan là không cần biết người chung quanh nhìn thế nào.

Nàng vươn bàn tay nhỏ bé, muốn đến sờ khuôn mặt Phượng Thiên Vũ: "Ha ha, Tiểu Vũ Mao sư huynh, lão nương cuối cùng có thể ngồi ngang hàng với ngươi, ngươi nhất định tức giận đến phát điên đi? Ha ha ha ha. . . . . ." Nàng cười một cách thoải mái tùy ý. Hé ra mặt cười đỏ bừng giống như quả táo.

Phượng Thiên Vũ nhất thời một đầu hắc tuyến! Nha đầu này, cư nhiên đem loại xưng hô này cũng công khai gọi ra!

Mọi người thấy nàng uống rượu loạn tính, muốn cười lại không dám cười, nghe nàng bỗng nhiên gọi Phượng Thiên Vũ là ‘ Tiểu Vũ Mao sư huynh ’, trên mặt mỗi người hiện ra một tia buồn bực. Không rõ tiểu công chúa Long Phù Nguyệt này làm sao có thể cùng Phượng Thiên Vũ trở thành sư huynh muội.

Ngay cả lão hoàng đế nổi hứng tò mò: "Vũ nhi, đây là có chuyện gì? Nàng là sư muội của con sao?"

Phượng Thiên Vũ âm thầm cắn răng trừng mắt nhìn Long Phù Nguyệt liếc mắt một cái, thế này mới đáp: "Hồi bẩm phụ hoàng, hai năm trước nàng từng bị sư phụ ta bắt đi, mạnh mẽ thu nàng làm đệ tử cuối cùng, cho nên