XtGem Forum catalog
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211852

Bình chọn: 9.00/10/1185 lượt.

n nơi này cùng nàng nói chuyện phiếm, ngoại trừ phải đi làm công sự, bên ngoài, hắn gần như là mỗi ngày uốn tại nơi này của nàng . Ăn cơm ở trong này, ghê tởm hơn là, hắn ngủ cũng ngủ ở nơi đây! Đuổi cũng đuổi không đi. May mắn nơi này phòng ở quá nhiều. Nàng ngủ buồng trong, hắn ngủ gian ngoài, cũng là bình an vô sự.

Chỉ có con hồ ly kia , trong ba ngày này nó tham luyến thức ăn của Long Phù Nguyệt , mỗi ngày đều chạy đến phía trước chờ đợi thức ăn, mỗi tối còn muốn vụng trộm chạy tới trên giường Long Phù Nguyệt ngủ, nhưng ngặt nổi Phượng Thiên Vũ giống như môn thần, mỗi lần nó còn không kịp nhảy lên giường, liền bị hắn nắm lấy cổ ném ra thường xuyên qua lại . Nó cũng không làm loại chuyện tốn công vô ích này nữa, ngoan ngoãn nhìn Long Phù Nguyệt leo lên giường.

Long Phù Nguyệt hiện tại phi thường buồn bực.

Diêu Quang quốc ở Phương Nam , lại tôn sùng vu cổ thuật, như vậy nó không phải là thuộc về khí hậu rừng mưa nhiệt đới sao? Từ khi nào biến hoang mạc rồi? Hơn nữa còn là sa mạc mênh mông vô bờ!

Long Phù Nguyệt cưỡi ở trên lưng Lạc Đà , đón nhận ánh mặt trời chói chang theo đội ngũ khó khăn đi vào trong sa mạc .

Mặt trời chói chan nhô lên cao, giống như một quả cầu lửa lớn đang tiêu đốt mọi người bên dưới, môi Long Phù Nguyệt ngày xưa no đủ hồng nhuận bây giờ đều rạn nứt rồi, nhưng là, nàng lại không thể uống nước cho tận hứng .

Trong sa mạc, nước chính là sinh mệnh, đương nhiên muốn nghiêm phải khống chế.

Nàng thở dài một hơi, lại thở dài một hơi, ai, dựa vào cái gì hành quân đánh giặc muốn phái nàng đến a? Hơn nữa còn là tới cái loại địa phương phân chim cũng không có!

Nàng xoay người nhìn thoáng qua Phượng Thiên Vũ, từ trước đến nay sau khi đến quân doanh , Phượng Thiên Vũ liền thu hồi dáng vẻ lưu manh cợt nhả kia, khuôn mặt tuấn tú hé ra không có bất kỳ biểu tình, nhìn qua trầm tĩnh và cơ trí, dáng vẻ không giận mà đầy uy nghiêm.

Hơn nữa hắn quản lý quân doanh rất đồng bộ, bọn lính kính hắn lại có chút sợ hắn, giờ phút này mặc dù đang đi ở dưới mặt trời chói chang , nóng đến mức mọi người đều cảm thấy da như sắp sửa bị lột ra, nhưng đội ngũ chỉnh tề, không loạn chút nào, thậm chí ngay cả những bước chân của Lạc Đà đồng loạt nhất trí .

Có lẽ là biết sa mạc điều kiện gian khổ, cho nên lần này xuất binh không mang gia quyến, toàn bộ đội ngũ chỉ có Long Phù Nguyệt một nữ nhân.

Phượng Thiên Vũ cho nàng một lều trại riêng, mỗi lần hạ trại, đều là láng giềng gần cùng soái trướng của hắn. Vốn tiểu hồ li kia ăn quen thức ăn Long Phù Nguyệt làm, cũng muốn theo tới. Nhưng Phượng Thiên Vũ nghĩ đến trong đội ngũ mang con hồ ly dù sao có chút không hòa hợp, cho nên liền không để cho nó theo tới.

Tiểu hồ ly thất vọng và tức giận, gần như chạy nhanh như chớp , mãi đến khi đại quân xuất phát, Long Phù Nguyệt cũng không gặp được nó. Nàng cùng nó tuy rằng chung sống gần ba ngày, nhưng lúc nào cũng cãi nhau, nhưng thật ra khi không có nó ở một bên ồn ào náo nhiệt, Long Phù Nguyệt thật là có chút không quen.

Nay, đại quân đi ra đã muốn gần nửa tháng rồi, dần dần tới gần biên cảnh của nước Diêu Quang . . . . . .

Long Phù Nguyệt nhìn xem bầu trời giống như quả cầu lửa, lại lau mồ hôi nóng trên mặt trôi . Trời ạ, nàng sắp bị cảm nắng rồi!

Nghiêng đầu nhìn Phượng Thiên Vũ đang ngồi trên lưng lạc đà bên cạnh: "Nguyên soái đại nhân, trời quá nóng có thể nghỉ ngơi một chút được không? Đi suốt một ngày ta sắp bị phơi nắng thành khối than rồi!

Phượng Thiên Vũ cũng không thèm nhìn tới nàng, thản nhiên nói: "Không được! Hiện tại đã sắp đến gần biên giới của Diêu Quang quốc , binh trọng thần tốc, càng nhanh đối với chúng ta càng có lợi."

"Nhưng. . . . . . Nhưng nếu cứ như thế này, trong binh lính của ngươi sẽ nóng ! Ngươi nhìn thử xem, trên mặt đã bị phơi nắng đen như than rồi." Long Phù Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn để cho hắn xem, mấy ngày nay ở trên sa mạc ngày đi đêm nghỉ ,khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nàng gần như phơi nắng lột hết một lớp da, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ mịn màng như phấn, hiện tại đỏ rừng rực .Cái miệng nhỏ nhắn giống như nụ hoa cũng có một ít khô nứt.

Trong đôi mắt Phượng Thiên Vũ hiện lên một chút không đành lòng, kìm lòng không đậu vươn tay, vỗ vỗ đầu của nàng: "Phù Nguyệt, nhịn một chút đi."

Sau đó tự cởi cái nón che mát, đưa cho nàng.

Long Phù Nguyệt thở dài, nếu nói đến việc điều binh khiển tướng , nàng không hiểu lắm, đương nhiên không thể can thiệp nhiều hơn .

Lại đi được nửa ngày, thẳng đến trời hoàn toàn đen sẫm, đại quân mới hạ trại.

Long Phù Nguyệt mệt đến thở không nổi, nàng gần như là lăn xuống Lạc Đà, hai cái đùi lại càng không như là của mình. Nàng đang muốn hướng lều nhỏ của mình chui vào. Phượng Thiên Vũ một phát bắt được nàng: "Tối nay nàng vào trong trướng của ta nghỉ tạm."

"Vì sao?" Long Phù Nguyệt có chút buồn bực, mở to hai mắt.

Đôi mắt Phượng Thiên Vũ nhíu lại, thản nhiên nói: "Đây là quân lệnh! Không nên hỏi vì sao nhiều như vậy!"

Phất phất tay, ra lệnh binh sĩ đem lều nhỏ của nàng thu vào.

Long Phù Nguyệt gần như có chút chán nản, người kia, vừa đến t