"
Vũ Lâu thống khổ cắn môi. Đột
nhiên lá thư trên tay bị người ta giật lấy, lúc nàng lấy lại tinh thần, thì Lam
Tranh đã nhét thư vào miệng nhai.
Mọi người đều kinh ngạc.
Lúc Lam Tranh nhìn thấy con
hình nhân phù phép ấy, phản ứng của hắn cũng giống như Vũ Lâu, bị dọa đến nhảy
dựng lên. Dựa vào nét mặt của nàng, hắn đoán ngay được hình nhân này là do Tần
Khải Canh gửi đến. Nếu thật sự có tội này, thì không ai cứu được nàng nữa.
Nếu Hoàng hậu đã nói chưa đọc
qua lá thư này, vậy thì cứ ăn lá thứ trước đi, tiêu diệt một chứng cứ đã.
Thật ra Lam Tranh không muốn
làm như vậy, hắn ăn lá thư, Vũ Lâu chỉ cần động não suy nghĩ một chút là sẽ
biết, hắn đang cứu nàng.
Nhưng hiện tại hắn cũng không
nghĩ được nhiều như vậy.
Lam Tranh ăn xong lá thư, liền
nhặt hình nhân trên mặt đất lên, ôm đến trước mặt Vũ Lâu, cười tủm tỉm đưa cho
nàng: "Thích không? Ta cố tình tìm cho ngươi đấy." Vũ Lâu không dám
đụng vào nó, vội lui về phía sau từng bước: "Ngươi tìm tới?" Trong lá
thư kia nói là cha tìm, sao lại thành Lam Tranh nhận thế này.
"Rốt cuộc là ngươi có
thích không?!" Lam Tranh kiên quyết nhét hình nhân vào lòng Vũ Lâu:
"Ngươi mau ôm đi, bọn họ nói nó có thể giúp chúng ta có con nữa mà."
Sau khi nghe xong, Hoàng hậu
bình tĩnh hỏi Lam Tranh: "Tranh nhi, cái này là do con mang đến à?"
"Vâng, là con mang
đến." Lam Tranh nói như thật: "Rốt cuộc cũng tìm thấy rồi, con còn
tưởng do trận hỏa hoạn hôm trước mà nó cháy luôn rồi cơ. A, sao lại ở trong tay
mẫu hậu?"
Hoàng Hậu nhìn về phía Tạ thị,
Tạ thị hiểu ý, nói với Lam Tranh: "Là do sáng nay, nhóm nữ quan Tư chính
bắt gặp một thái giám lén lút ôm cái bao này, liền nghi ngờ bắt lại. Không biết
là đồ của Huệ vương."
"Tranh nhi, sao con lại
làm hình nhân này, lại còn mang vào cung nữa?"
"Tháng trước có một pháp
sư đến Vương phủ, nói ta có thể tìm lại đứa nhỏ đã mất......" Lam Tranh
cúi đầu, đau thương nói: "Ta liền đưa cho hắn một trăm lượng vàng, để hắn
làm phép...... Đến lúc Vương phủ bị hỏa hoạn, ta tìm không thấy hình nhân
này...... Hôm qua vừa nhớ ra, ta phái người quay về tìm, ha ha, không ngờ lại
tìm được. Mẫu hậu, người thấy nó có được không?" Nói xong còn cúi xuống
nghịch nghịch hình nhân.
Hoàng hậu tức giận: "Mau
ném thứ uế vật kia đi."
"Không, không đâu."
Lam Tranh giấu hình nhân ra sau lưng: "Nó có thể làm cho bảo bối của ta
sống lại, ta không ném đâu."
"Thiêu hủy uế vật kia
đi!" Hoàng Hậu ra lệnh cho một vị nữ quan tiêu hủy hình nhân trong tay Lam
Tranh, hắn không nghe, nói gì cũng không chịu. Vũ Lâu vội ngăn hắn lại:
"Mau buông tay ra!" Lam Tranh bổ nhào vào trong lòng Vũ Lâu, khóc nức
nở nói: "Sao ngươi cũng không giúp ta giữ lại? Nó có thể giúp bảo bối của
chúng ta sống lại mà......"
Bị Lam Tranh quậy thế này, lực
chú ý của Hoàng hậu cũng chuyển hết từ người Vũ Lâu sang Lam Tranh: "Kẻ
nào đã dẫn pháp sư đến đầu độc ngươi, để ngươi làm mấy thứ đồ quỷ quái này
hả?"
Lam Tranh không có cách nào
khác, để lời nói dối chân thật hơn, liền nói: "Là Lân biểu ca."
"Vũ Dương hầu?!" Hắn
là con trai của ca ca mình, quan hệ rất tốt với Lam Tranh. Lam Tranh đã không
biết chuyện này nghiêm trọng thế nào, chẳng lẽ hắn cũng không hiểu hay sao, lại
đi dẫn mấy tên pháp sư tà ma ngoại đạo về cho Lam Tranh. Hoàng hậu truyền lệnh:
"Truyền Vũ Dương hầu đến Cung Cảnh Hoa để bản cung hỏi chuyện."
Lam Tranh thầm cầu trong lòng,
Vương Lân à Vương Lân, huynh thông minh một chút, dựa vào huynh cả đấy. Hắn ôm
Vũ Lâu, nói: "Ta làm sai rồi sao?"
Lúc này nàng cũng không hiểu
mọi chuyện thế nào, không hiểu tình hình bây giờ là sao, tự dưng lại nhảy ra
một Vũ Dương hầu nữa, đành phải chờ Vũ Dương hầu đến giải thích vậy.
Tạ thị nhìn Lam Tranh quấn quít
lấy Vũ Lâu, trong lòng cười lạnh. Tuy không diệt trừ được Tần Vũ Lâu, nhưng lại
thu hoạch được một mẻ lưới lớn.
Huệ vương giả vờ.
Hắn ra tay cứu Tần Vũ Lâu, lại
để lộ chân tướng của mình. Hắn biết rõ chuyện hình nhân rất hệ trọng, nên nhận
hết tội về mình.
Đây đúng là tin tốt, phải mau
quay về báo cho Tĩnh Thần biết.
Tạ thị ngồi ngay ngắn, thỉnh
thoảng liếc Lam Tranh một cái, chờ Vũ Dương hầu đến đây, nếu Vũ Dương hầu nói
trắng mọi chuyện, thì để xem Lam Tranh hắn, định tìm đường xuống thế nào.
Hoàng hậu trong lòng rối như tơ
vò, vốn tưởng là do lỗi của Tần Khải Canh, sao chớp mắt một cái lại thành lỗi
của Lam Tranh rồi. Bà nhìn vẻ mặt khiếp nhược, ôm chặt lấy Vũ Lâu của Lam Tranh
mà khẽ thở dài một tiếng.
Mọi người sốt ruột chờ đợi một
lúc, cuối cùng Vũ Dương hầu cũng đến. Vương Lân đang bàn bạc chính sự cùng mọi
người trong nhà, lại bị người đến truyền vào cung, hỏi thái giám truyền chỉ mới
biết hóa ra là hình nhân gây họa.
Trong ngày tam phục (*) mà toàn
thân hắn đều toát mồ hôi lạnh. Vừa vào đến đại điện, chợt nghe Lam Tranh đổ ập
lên đầu một câu: "Biểu ca, huynh đã tới rồi, huynh mau nói cho mẫu hậu
nghe đi, pháp sư đó là do huynh mang đến, để cứu sống bảo bối của ta mà."
(*) Ngày tam phục: Chỉ thời kỳ nóng nhất trong
năm. Sơ phục: 10 ngày, tính từ can
