i tránh đi đụng chạm của anh, đưa tay kéo Mễ Ngư qua đỡ mình.
Vẻ mặt Mễ Ngư thoáng chốc lạnh mặt xuống, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt trắng bệch của An Dĩ Nhược, lại thấy vẻ mặt Tịch Thạc Lương trầm đến kỳ quái, đỡ cô nói: "Anh đi về trước đi, ở đây có tôi, có xảy ra chuyện gì điện thoại cho anh."
Tịch Thạc Lương nhìn hai người ra bãi đỗ xe cũng không có lập tức rời đi, mà là mua thức ăn đem lên, Mễ Ngư nói An Dĩ Nhược nghỉ ngơi ở trong phòng, anh hơi chần chờ, nhưng cuối cùng đẩy cửa đi vào.
Mắt An Dĩ Nhược khẽ nhắm, hít thở đều đều, làm như đang ngủ.
Tịch Thạc Lương im lặng ngồi ở bên giường, đáy mắt màu xanh đậm tràn đầy chua xót, ở dưới tình huống không thức giấc lướt nhẹ qua tóc rơi trên trán cô, nặng nề thở dài, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, Dĩ Nhược!"
Nghe được tiếng đóng cửa, An Dĩ Nhược mở mắt ra, ôm lấy chăn ngồi dậy, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng ngũ vị đều đảo lộn.
Gõ gõ cánh cửa tượng trưng, không đợi cô nói Mễ Ngư đã đi vào, An Dĩ Nhược hỏi: "Anh ấy đi rồi?"
"Biết ngay là cậu giả vờ ngủ. Vậy suy cho cùng là trừng phạt anh ta hay là hành hạ chính mình hả?" Mễ Ngư đưa cháo tới trong tay cô, chọc vào trán của cô, "Chưa thấy qua loại người thiếu để tâm như cậu, anh ta đáng giá chỗ nào mà cậu quyết một lòng như vậy?"
"Lời giống vậy cũng không biết cậu đã nói bao nhiêu lần rồi, có phiền hay không." An Dĩ Nhược thở dài, dùng thìa sứ vô thức khuấy đảo cháo trong bát, khẩu vị hoàn toàn không có, im lặng thật lâu, cô từ từ nói: "Tình cảm không giống như hệ thống cung cấp nước uống, có thể thu phóng tự nhiên. Cậu cho là nói buông tay là có thể quên sao?" Có những đau lòng và thất vọng không thể diễn tả, giữa những người yêu nhau có một khoảng cách giống như cái loại xa không thể lại gần không được, giống như cô, giống như bọn họ.
Yêu, đầu đề này, An Dĩ Nhược hiển nhiên không có sửa được đến điểm max, cô không kiểm soát được lòng của mình, lại không nắm được lòng của Tịch Thạc Lương.
"Phụ nữ thật sự là thảm thưởng, dường như sinh ra chính là vì đàn ông mà sống." Mễ Ngư cảm khái, nói được giống như mình căn bản không phải là phụ nữ. Thấy An Dĩ Nhược suy nghĩ xuất thần, cô hung dữ nói: "Ăn nhanh. Ngày ngày thức đêm, gầy đến da bọc xương rồi. Nếu như lúc thi đấu té bất tỉnh, tớ sẽ mang giày cao gót giẫm lên hai chân của cậu."
An Dĩ Nhược xì một tiếng khinh miệt, múc muỗng cháo đưa vào trong miệng, "Anh ấy nói cái gì?"
"Anh ta có thể cùng tớ nói cái gì chứ, đơn giản chính là chiếu cố cậu thật tốt, chăm sóc cậu cho cậu nghĩ ngơi nhiều, đói bụng ăn cơm, mệt đi ngủ." Mễ Ngư buông tay, đáy mắt lóe lên một vẻ phức tạp.
An Dĩ Nhược nở nụ cười, cái loại cay đắng này, "Anh ấy luôn đều như vậy, không biết tớ nghĩ cái gì."
"Vậy thì cậu nói cho anh ta biết, cho anh ta biết cậu mong đợi anh ta, mong đợi đoạn tình cảm này." Lời nói rất là tự mình, Mễ Ngư hoàn toàn nhận thức nói.
"Biết rõ anh ấy không thể trả lời, cần gì." An Dĩ Nhược hoàn toàn nhận thức trả lời, cô đặt bát xuống, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Mễ Ngư, "Ngẫm lại chỉ có lúc ở trường học là vui vẻ nhất, không có chỗ nào bận tâm, không có gì giấu nhau. Đến lúc hai người đều đã lớn, có cơ sở nhất định, trái lại chẳng thoải mái như vậy. Nói nhiều vài câu trở thành trói buộc anh ấy, hỏi nhiều mấy câu trở thành kiểm soát anh ấy, danh chính ngôn thuận quan hệ trai gái trái lại dường như vây khốn tự do của anh ấy. Đôi khi thật sự không xác định ở cùng nhau như vậy đến tột cùng còn có cái ý nghĩa gì." Nhưng mà, khiến cô bỏ lại không bỏ được, yêu lâu như vậy, không phải nói một câu là có thể kết thúc.
Mễ Ngư nghe ra sự bất lực và thất vọng trong lời của cô ấy, trong lòng không có cảm giác, là ai điện thoại vượt biển kêu ngạo mà nói với cô: "Sau khi kết thúc học tập, tớ có thể tiến quân vào tình yêu rồi." Rồi mới trở về bao lâu, sao cảm thấy thế sự đã xoay vần rồi? Cô cười, trong lòng có chút bi thương, phụ nữ chính là như vậy, khi tỉnh táo theo thói quen thiêu thân lao đầu vào lửa, khi hoảng hốt lại càng hận không thể vì tình yêu tan xương nát thịt, ví như An Dĩ Nhược trước mắt, đối với tình yêu mức cố chấp làm đau lòng người.
Ánh mắt bất ngờ chạm vào nhau, trong lòng hai người đều là lo sợ, đề tài này quá trầm trọng, nói một lần đau một lần.
Vào buổi tối, khách đến nhà, Trình Mạc Phỉ thân là một trong ba hiệp khách giống như là sợ hai người bọn họ sẽ bị chết đói, đem hai túi đồ ăn to đến, tốt bụng sắp xếp từng cái cất vào tủ lạnh, nhẹ giọng nhắc nhở: "Hai vị hiệp nữ, nhớ ăn cơm đúng giờ, thân thể là tiền vốn cách mạng."
Phiền não thoáng chốc tan biến, An Dĩ Nhược và Mễ Ngư nhìn nhau, hiểu ý mỉm cười.
Trên thế giới còn có một loại tình cảm được gọi là "Tình bạn", nó kéo dài và lâu đời mà chảy vào trong lòng, đúng lúc cho người ta khích lệ và an ủi. Họ may mắn, khi trải qua những lúc không như ý, còn có bạn tốt làm bạn ở bên người, quan tâm lẫn nhau. An Dĩ Nhược và Mễ Ngư từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Trình Mạc Phỉ là bạn thân của các cô lúc kết bạn thời đại học, ba người sinh hoạt bốn năm ở trong một căn phòng, tình bạn đã được gây dựng vào khi đ